BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 480: Đạp Vân Các còn có vị Đông gia thứ ba? ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:53:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những bách tính đang đợi ở cửa lúc thấy xe ngựa dừng , liền bắt đầu xì xào bàn tán.

"Sao còn tới nữa, đến là ai ?"

"Đến muộn như , chẳng lẽ là nhân vật còn lớn hơn ?"

"Thôi , đến cả Việt lão tướng quân và Tề tướng đều tới , còn ai thể lớn hơn nữa? Chẳng lẽ là Hoàn..." Người đó một nửa, nhận gì đó đúng, liền vội vàng ngậm miệng, dám tiếp.

Cố Thanh Uyển đang sắp xếp công việc thì thấy gia nhân vội vã chạy báo tin, ngoài cửa tới. Nghĩ đến điều gì đó, mắt nàng chợt sáng lên, rảo bước nhanh ngoài.

Mộ Uyển Hòa cũng ngờ nàng thật sự mời đó tới. Nếu thật sự là vị đó đến, Đạp Vân Các tại huyện Phụng Hưng, thậm chí cả Cảnh Bình phủ , sẽ chẳng cần lo lắng kẻ nào dám đến gây rắc rối nữa.

"Xuân Đào, ngươi để mắt tới đây nhé." Để một câu, Mộ Uyển Hòa cũng nhanh ch.óng bước ngoài.

Bên Cố Thanh Uyển đến cửa, thấy chữ "Vệ" treo xe ngựa, khóe miệng nàng chậm rãi nhếch lên, vị khách quý của nàng tới .

Nàng nhấc váy xuống bậc thềm, tiến về phía cỗ xe ngựa .

Cùng lúc đó, xe ngựa cũng bước xuống.

Đó là một đàn ông trung niên ngoài ba mươi tuổi, gương mặt tràn đầy chính khí, ngũ quan góc cạnh trông vẻ nghiêm nghị, uy phong lẫm lẫm, dáng vẻ khiến chút sợ hãi, dám thẳng.

Đây là đầu tiên Cố Thanh Uyển thấy vị Vệ tri phủ , nàng mỉm tiến lên hành lễ: "Dân nữ Cố Thanh Uyển, bái kiến Vệ đại nhân."

Vệ tri phủ cũng là đầu tiên thấy cô nương nhỏ bé năm đó cảnh báo về dịch bệnh, còn hiến tặng phương t.h.u.ố.c chữa trị.

Tuy khi đó phương t.h.u.ố.c công bố ngoài là do Phó thị y quán dâng lên, nhưng thực chất là do tiểu nha đầu đưa .

Chưa kể món dầu lạc lợi dân lợi quốc cũng là kiệt tác của cô nương , càng thúc đẩy phát triển kinh tế của bộ Cảnh Bình phủ, thể coi là thêm một nét b.út đậm đà sổ công trạng của ông.

Nhìn cô nương lanh lợi thông tuệ mặt, khuôn mặt lạnh lùng của Vệ tri phủ cố gắng dịu vài phần, ánh mắt ôn hòa, chậm rãi giơ tay: "Đây phủ nha, là hành trình riêng tư, cần đa lễ."

Cố Thanh Uyển cũng câu nệ, trực tiếp thẳng dậy: "Vệ đại nhân, để dành cho ngài một bao sương, mời ngài."

Vệ tri phủ cô nương mặt, nghĩ đến những lời Trình Thạc đó, khỏi cảm thán trong lòng. Nghĩ cô nương gầy yếu từng cùng gia đình chạy nạn đến Cảnh Bình phủ, chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, chỉ vững ở làng Mãn Thủy, mà còn đưa chuyện ăn đến tận huyện Phụng Hưng .

Nghe nàng còn xây dựng xưởng sản xuất ở làng Mãn Thủy, giải quyết kế sinh nhai cho cả làng, thậm chí ngay cả các làng lân cận cũng ít đến đó công.

Làng Mãn Thủy cách xa thị trấn, đất canh tác ít, dân làng thuê ở trấn xa vất vả, mùa đông băng thiên tuyết địa càng khó khăn. Nay xưởng , quả thực giải quyết một vấn đề lớn cho bách tính địa phương.

Nghĩ đến những việc của Cố Thanh Uyển, Vệ tri phủ càng nghĩ lòng càng nóng hổi. Có bao nhiêu phủ thành, mà Cố Thanh Uyển cuối cùng chọn Cảnh Bình phủ của họ, đây chẳng là phúc phận của vị tri phủ như ông .

Nhất thời, ông tăng thêm vài phần trân trọng đối với thiếu nữ tuổi đời lớn .

Thực tế ông thể đoán mục đích Cố Thanh Uyển gửi thiệp mời cho . Nếu là khác, ông chắc chắn sẽ nể mặt như , nhưng Cố Thanh Uyển quá nhiều cho Cảnh Bình phủ, huyện Phụng Hưng, trấn Thanh Khê, thậm chí là mấy ngôi làng, kể đến món dầu lạc lợi quốc lợi dân . Vì , bận xong việc là ông vội vàng chạy tới ngay.

Nhìn bách tính xung quanh, ông vội cửa mà : "Hôm qua khi kết thúc một vụ án lập tức xuất phát, chỉ là đường xá xa xôi nên nghỉ huyện bên cạnh, sáng sớm nay mới tiếp tục lên đường, xem vẫn là muộn một chút."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-480-dap-van-cac-con-co-vi-dong-gia-thu-ba.html.]

Cố Thanh Uyển ngờ Vệ tri phủ những lời , chút kinh ngạc nhưng cũng đoán ý định của ông, lập tức chân thành hơn vài phần: "Vệ đại nhân thể tới là cho dân nữ thể diện vô cùng lớn lao , đương nhiên bất cứ lúc nào cũng muộn ạ."

Vệ tri phủ cũng theo, cô nương quả thật khéo , cũng chẳng lạ gì khi nàng thành tựu như ngày hôm nay.

Hai vui vẻ cùng bước Đạp Vân Các.

Tuy nhiên, những bên ngoài vẫn còn đang đoán danh tính của Vệ tri phủ, khi xong cuộc đối thoại của hai , chấn động đến mức nửa ngày ai nên lời.

"Đó... đó chẳng lẽ là Tri phủ đại nhân của Cảnh Bình phủ chúng ? Tri phủ đại nhân thế mà đến tham gia lễ khai trương của Cố Đông gia ư!?" Chẳng qua bao lâu, rốt cuộc cũng lên tiếng.

"Tri phủ, trời ạ, thế mà thấy Tri phủ đại nhân, đó chính là Tri phủ của Cảnh Bình phủ chúng đó, Vệ tri phủ, đó chính là Vệ tri phủ đại nhân bằng xương bằng thịt kìa!!!"

“Vệ tri phủ mới gì cơ? Ngài tham gia buổi khai trương của Cố đông gia mà hôm qua xử lý xong công vụ vội vã chạy tới đây ? Việc ... Cố đông gia và Vệ tri phủ quan hệ gì ? Sao thể diện lớn đến thế?”

Bách tính nổ vang như ong vỡ tổ, tin tức nơi lấy tốc độ cực nhanh truyền ngoài, thậm chí lấy huyện Phụng Hưng trung tâm mà lan tỏa khắp bốn phương tám hướng.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Nếu về sự tôn quý, Vệ tri phủ định nhiên là bằng Tề Hồng Nguyên và Việt Minh Đức, nhưng hai vị dù tôn quý đến mấy thì đối với hạng bình dân bách tính như họ vẫn là quá xa vời.

Vệ tri phủ thì khác, họ là thuộc Cảnh Bình phủ, Vệ tri phủ chính là quan lớn nhất ở nơi họ sinh sống. Tuy ngài ở phủ thành, nhưng trong nhận thức của họ, mỗi một quyết sách của ngài đều là đại quan liên quan mật thiết đến lợi ích sát sườn của bản .

Tề tướng và Việt lão tướng quân đúng là những nhân vật lợi hại, một bảo gia vệ quốc, một giúp Hoàng đế quản lý triều chính, lợi cho cả Đại Kỳ, nhưng những việc đó đều cách họ quá xa.

Còn Tri phủ, quả thực mỗi nhất cử nhất động đều thể lay động đến những ở huyện trấn bên .

Cho nên đối với việc Cố Thanh Uyển thể mời nhiều đại nhân vật như , họ chỉ cảm thấy Cố Thanh Uyển thật sự giỏi, nhưng khi Vệ tri phủ tới, tâm tình của họ là một trạng thái khác.

Mà lúc , trong tiệm, đám mang theo tiểu tư tùy tùng khỏi sự ồn ào bên ngoài thu hút, sai tùy tùng ngoài ngóng. Lời truyền về đó quả thực khiến ít kinh ngạc thôi.

Những phận bất phàm tự nhiên đều kẻ ngốc.

Họ thể đến đây là nể mặt ai, mà vốn dĩ là những quý nhân rảnh rỗi tiền thời gian, vì đủ loại nguyên nhân mà tò mò với cái gọi là tiệm lẩu nên mới tới.

Tuy nhiên, vị Vệ tri phủ thì khác, ngài là Tri phủ phủ thành, hạng nhàn tản, nếu việc gì quan trọng thì sẽ dễ dàng rời khỏi phủ thành.

Nay vì một t.ửu lầu khai trương mà xử lý xong công vụ vấp váp chạy đến đây trong đêm, đối đãi với tiểu cô nương mới mười mấy tuổi đầu khách khí như thế.

Hơn nữa lời tùy tùng truyền về, tiểu nha đầu còn tự giới thiệu bản , điều chứng tỏ đó họ hề quen .

Một tiểu cô nương quen , đức tài gì mà mời vị Tri phủ đại nhân công vụ bề bộn , còn khiến Tri phủ đối với nàng khách khí như ?

Họ đương nhiên cho rằng đó là thể diện của Mộ Uyển Hòa, bởi lẽ vị Vệ tri phủ chỉ chuyện với mỗi Cố Thanh Uyển.

Những kẻ ban đầu còn để tiệm lẩu mắt bỗng chốc bắt đầu nảy sinh nhiều tâm tư.

Trình nhị lão gia chính là một trong đó, lão tuy ngạo mạn nhưng hề ngu ngốc.

“Tửu lầu của các còn vị đông gia thứ ba ?” Trình nhị lão gia hỏi hầu bên cạnh.

 

Loading...