Tuy Tôn công công là đầu gặp Cố Thanh Uyển, nhưng đối với nàng thì chẳng xa lạ chút nào. Sự xa lạ chỉ vì chuyện dầu lạc .
Mà là bởi kể từ khi Tề gia gửi cái món gọi là "lẩu" cung, Bệ hạ vô cùng yêu thích, cứ cách vài ngày sai Ngự thiện phòng chuẩn một bữa. Hương vị nồng nàn , ngay cả lão trực ngoài điện cũng thể ngửi thấy, vì thế lão ghi nhớ tên của phát minh món lẩu đó.
Cố Thanh Uyển!
Tôn công công Cố Thanh Uyển, đó mỉm với Tề lão: “Nay Bệ hạ đối với món lẩu mà Tề tướng quân đưa cung mực yêu thích, thường xuyên sai Ngự thiện phòng chuẩn . Nghe lẩu cũng do Cố cô nương , đúng lúc đến giờ dùng bữa, là Cố cô nương cũng lộ một tay cho chúng xem?”
Nói đến đoạn cuối, Tôn công công về phía Cố Thanh Uyển, như đang đợi nàng gật đầu.
Dù tiểu cô nương dỗ dành Tề lão vui vẻ đến , nhưng với phận của lão, bảo nàng chuẩn một nồi lẩu cũng chẳng chuyện gì to tát.
Lão tuy hạng sành ăn như Tề lão Việt lão, nhưng đối với những thứ mới lạ, cũng sự tò mò bản năng.
Khóe miệng Cố Thanh Uyển vẫn giữ nụ , nhưng lập tức đồng ý ngay. Dù Tôn công công là trong cung, đối với nàng mà cũng là một đại nhân vật khó lòng chạm tới.
Thế nhưng món lẩu của nàng thể trở thành thứ mà bất kỳ ai bảo nàng là nàng sẽ . Hiện nay món lẩu ngoại trừ trong điếm, cũng chỉ Tề lão và Hoàng thượng từng dùng qua.
Nàng mở t.ửu lâu lẩu cũng là để ăn với giới hoàng quốc thích, bọn họ lấy việc bước Đạp Vân Các niềm kiêu hãnh, chứ tùy tiện một đại nhân vật nào đến cũng thể khiến nàng tự tay chuẩn lẩu.
Tôn công công thấy nàng lập tức đáp ứng, đáy mắt thoáng hiện một tia vui.
giây , thấy Tề lão hì hì mở miệng: “Món lẩu con bé quả thực hương vị tươi ngon, nhưng tay nghề đầu bếp trong phủ cũng tệ.”
Tôn công công giật kinh hãi, tưởng Tề lão hiểu lầm chê bai cơm canh Tề phủ, vội vàng giải thích: “Đại trù trong phủ Tề lão tay nghề tự nhiên là gì để bàn cãi, chỉ là bỗng nhiên nhớ tới món lẩu , nên thuận miệng nhắc tới một câu.”
Cố Thanh Uyển âm thầm ném cho Tề lão một ánh mắt cảm kích. Tuy nàng thể lẩu cho Tôn công công, nhưng cũng định đắc tội vị tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng .
Nàng thuận theo lời Tề lão, : “Tay nghề đầu bếp trong phủ Tề lão tự nhiên là cực , món lẩu của chẳng qua là chiếm cái danh mới lạ mà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-486-su-kinh-ngac-cua-ton-cong-cong.html.]
Nói xong nàng về phía Tôn công công: “Ngày mai chúng khởi hành sẽ ngang qua huyện Phụng Hưng, đợi đến đó, còn xin công công nể mặt ghé qua Đạp Vân Các của chúng nếm thử lẩu, cũng cho chúng xin chút ý kiến.”
Thái độ của Cố Thanh Uyển khiến sắc mặt Tôn công công lên ít: “Hợp lý, cũng .”
Tề lão ha hả: “Xem còn hưởng ké hào quang của ông . Đạp Vân Các của Thanh Uyển ai cũng ăn , thẻ hội viên của Đạp Vân Các, còn đặt mới chỗ. Xem ngày mai chúng cần đặt .”
Lời mang theo vài phần trêu chọc, nhưng cũng khiến Tôn công công kinh ngạc thôi, về phía Cố Thanh Uyển: “Thẻ hội viên? Đó là thứ gì, còn đặt ?”
Ngay cả Tề lão cũng đặt ? Cố Thanh Uyển phô trương quá lớn ?
Cố Thanh Uyển lập tức : “Tề lão, ngài gì chứ. Thẻ hội viên , gửi đến cho ngài ngay từ đầu tiên mà.”
Tề lão nheo mắt , dường như mang theo vài phần trách móc: “Vậy ? Sao nhớ, tấm thẻ hội viên đầu tiên của cháu là đưa cho lão gia hỏa Việt Minh Đức nhỉ?”
Cố Thanh Uyển nghiêng đầu, chớp chớp mắt, nghiêm túc nhấn mạnh: “Phần của ngài là do chính tay cháu khắc chữ, là độc nhất vô nhị đó, ngài đừng tranh với cháu nữa nha.”
Tề lão bộ dạng tinh nghịch của nàng chọc cho ha hả.
Thế nhưng Tôn công công bên cạnh kinh hãi thôi, hết bất ngờ đến bất ngờ khác, khiến lão lúc cả chút ngẩn ngơ.
Việt Minh Đức? Việt lão tướng quân?
Cố Thanh Uyển mở một t.ửu lâu ở cái huyện nhỏ , mà đến là những nhân vật cỡ đó ?
Lão bỗng cảm thấy nhận thức của về Cố Thanh Uyển dường như chút lệch lạc.
Tôn công công nhịn Cố Thanh Uyển một cái. Thiếu nữ nghiêng mặt mang theo nụ nhàn nhạt tùy ý, lời trò chuyện cùng Tề lão đầy vẻ thả lỏng tự nhiên, hề chút dè dặt nịnh nọt, cân nhắc từng chữ khi đối thoại với phận bình đẳng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Phải rằng ngay cả lão khi giao tiếp với Tề lão cũng thể vẻ tùy ý tự nhiên như , vẫn ở thế thấp hơn một bậc mà nâng đỡ, nịnh hót.