BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 511: Nảy sinh sát ý ---
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:53:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương ma ma hài lòng biểu cảm của hai , rộ lên: “Bây giờ các ngươi thể yên tâm chứ?”
Trong mắt hai đều thoáng qua một tia vui mừng, nếu hai đó thực sự là của Vô Song thành thì quả thực năng lực giải độc của bọn họ.
Uất ức Phương ma ma chịu đựng ở chỗ Cố Thanh Uyển lúc , giờ khắc lấy ít, khiến bà khoan khoái thở phào một .
“Không con ranh tìm loại t.h.u.ố.c âm hiểm như thế, nhưng gặp của Vô Song thành thì coi như nó uổng công vô ích .” Giọng điệu của bà tràn đầy vẻ đắc ý.
Lời khiến tâm của Hà Hồng Tài và A Trung càng thêm an định.
Cả đất nước Đại Kỳ hiếm ai Vô Song thành. Là một tòa thành độc lập ngoài các quốc gia, Vô Song thành lực lượng vũ trang mạnh mẽ nhưng thể giữ thế cân bằng giữa các nước mà ai dám xâm phạm.
Có cho rằng đó là nhờ danh tiếng y độc song tuyệt của Vô Song thành. Dù bất kể là y sư độc sư thì cũng chẳng ai đắc tội. Ai mà chẳng lúc cần cứu mạng, và ai mà chẳng sợ loại độc thể âm thầm lấy mạng vạn ...
Bởi nên mới cho phép một sự tồn tại độc lập như Vô Song thành. Dù quốc gia nào cũng thấy Vô Song thành nước khác thôn tính, trở thành trợ thủ cho , kẻ thù của . Do đó, dường như thành một quy ước ngầm, để Vô Song thành trở thành sự tồn tại đặc biệt nhất.
Tuy nhiên điều đời là, Vô Song thành thể nhận lễ đãi của các nước còn một nguyên nhân khác. Truyền thuyết kể rằng trong Vô Song thành một món chí bảo.
Đó là đan d.ư.ợ.c do lão thành chủ của trăm năm luyện chế, tương truyền thể khiến c.h.ế.t sống , mọc xương thịt. Nghe năm đó vị đế vương của một quốc gia khi mất nước từ tường thành cao hàng chục trượng nhảy xuống, ai cũng nghĩ vị đế vương đó c.h.ế.t , cuối cùng lão thành chủ năm kéo trở về từ tay Diêm Vương.
Thậm chí còn những lời đồn thổi ly kỳ hơn, rằng Vô Song thành đan d.ư.ợ.c trường sinh bất lão, vị đế vương khi cứu sống đắc đạo thăng thiên ...
Mặc dù lời đồn quá mức vô lý nhưng việc Vô Song thành một viên thần đan diệu d.ư.ợ.c thể nối dài mạng sống thì khiến tin tưởng chút nghi ngờ.
Hà Hồng Tài tuy sớm kiến thức qua thủ đoạn của Cố Thanh Uyển nhưng giờ phút vẫn thở phào một nhẹ nhõm. Nếu thể, vì Cố Thanh Uyển mà phản bội hầu phủ.
Trên giường, Trình Phóng cuộc đối thoại của mấy , sắc mặt càng thêm hồng nhuận, tinh thần hơn: “Nương, đợi con khỏi , bà nhất định tha cho con tiện nhân Cố Thanh Uyển ! Những khổ hình con chịu, con nó trả gấp mười, gấp trăm !”
Phương ma ma lạnh một tiếng: “Con yên tâm , hầu phủ căn bản nhận lũ chân lấm tay bùn nơi thôn dã như bọn chúng . Đến lúc đó dù g.i.ế.c c.h.ế.t chúng thì cũng chẳng ai quan tâm!”
Phương ma ma , trong mắt hiện lên sát ý.
Hà Hồng Tài và A Trung thấy lời đều lẳng lặng cúi đầu. Tuy bọn họ việc cho Cố Thanh Uyển nhưng cũng thực sự Phương ma ma sai khiến g.i.ế.c .
Dù Cố Thanh Uyển cũng là huyết mạch của hầu phủ...
“Ma ma, bà và Trình Phóng nghỉ ngơi cho , và A Trung ngoài .”
Phương ma ma phất phất tay, hiệu hai thể .
Hai vội vàng lui khỏi phòng. Sau khi đóng cửa , hai , trong mắt đều là vẻ vui mừng, đó cùng .
“Ngươi về , xe ngựa lấy ít đồ.” Hà Hồng Tài .
A Trung về phòng, Hà Hồng Tài mới xoay xuống lầu. Tuy nhiên, mới bước hai bước, thấy gì mà đột nhiên lùi bước , sắc mặt đại biến. Hắn tại chỗ với thần sắc phức tạp trong hai giây, nhanh ch.óng ẩn nấp góc rẽ bên cạnh.
Khương Hồng Mai dắt theo Nhị Nha, nét mặt tươi xách theo một túi đồ kho lên lầu, tiến thẳng về phía phòng của Cố Thanh Uyển và Diệp Tiểu Vân.
Nhìn thấy Khương Hồng Mai dẫn Nhị Nha căn phòng trong cùng, Hà Hồng Tài với gương mặt tái nhợt từ trong góc , tâm trạng hưng phấn mong chờ ban nãy lập tức chùng xuống.
Người phụ nữ đó... là của Cố gia...
Diệp Tiểu Vân ngờ Khương Hồng Mai mua đồ kho bản địa về, bà vui mừng khôn xiết, vội vàng đón lấy.
“Vẫn là Hồng Mai chu đáo, còn nghĩ tới chuyện .” Bà mở túi đồ kho , : “Để xem đồ kho của Lâm Giang phủ so với đồ kho nhà thì gì khác biệt.”
Khương Hồng Mai khen thì chút ngượng ngùng: “Đây là gợi ý của Từ chưởng quỹ, chứ cái đầu óc của con mà nghĩ .”
Cố Thanh Uyển đại khái hiểu ý đồ của Từ Thắng, nhưng nàng cũng lo lắng việc Khương Hồng Mai đám Phương ma ma phát hiện , nàng sang Diệp Tiểu Vân.
“Vậy nương mau nếm thử xem, đồ kho so với nhà thì thế nào?”
Diệp Tiểu Vân gật đầu, nhưng túi đồ kho đó, trong lòng vẫn chút thấp thỏm. Lâm Giang phủ là cấp phủ, là huyện trấn thể so bì . Bà cũng chút hoảng hốt, nếu ngay cả đồ kho ở Lâm Giang phủ mà hương vị cũng bằng, thì khi tới kinh thành, tiệm của bà liệu mở nổi ?
Diệp Tiểu Vân cầm miếng đồ kho, trong đầu nghĩ sẵn tới kinh thành, thực bà tiếp tục bày sạp để lãng phí tiền thuê nhà cũng là một cách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-511-nay-sinh-sat-y.html.]
Tuy nhiên, khi miếng đồ kho cho miệng, chân mày Diệp Tiểu Vân lập tức nhíu , thịt còn c.ắ.n đứt nhả .
“Đồ kho tanh...” Diệp Tiểu Vân nhíu mày, miếng đồ kho tay, trong túi: “Không chân vịt chân gà gì ?”
Bà những thứ khác giống như .
Khương Hồng Mai chớp chớp mắt, nghi hoặc túi đồ kho, cô nếm thử nhưng ngửi thì thấy cũng : “Đồ kho ở đây chân gà chân vịt như Cố Ký đồ kho của chúng , đều là đùi gà nọ thôi.”
“Chuyện cũng bình thường, dù chân gà chân vịt những thứ , ngoại trừ nhà nghèo khổ, đa đều ăn.” Bởi vì mấy thịt, khó gặm.
Người thời bấy giờ đều chú trọng việc ăn miếng thịt lớn mới sảng khoái, loại thứ chỉ một lớp da như , mấy ai ăn.
Diệp Tiểu Vân lau miệng, nhíu mày túi đồ kho: “Thịt gà sạch, mùi tanh nồng quá.”
Khương Hồng Mai cũng suy nghĩ một chút : “ cửa hàng đồ kho đó ít xếp hàng, con hỏi qua, ở đây hình như đều thích đồ kho nhà .”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Diệp Tiểu Vân thì chút ngây : “Chuyện ... chẳng lẽ mỗi nơi khẩu vị khác ? Vậy... đồ kho của chúng đến kinh thành liệu bán chạy ?”
Cố Thanh Uyển an ủi: “Nương, cảm thấy đùi gà tanh, chỉ là do đồ kho nhà khử mùi tanh hơn thôi, còn những từng nếm qua loại hơn, ăn quen cái nên thấy ngon thôi.”
Diệp Tiểu Vân trong lòng vẫn chắc chắn, bèn để Khương Hồng Mai và Nhị Nha nếm thử.
Khương Hồng Mai khi nếm xong cũng : “Con thấy đông gia đúng. Nếu con từng nếm qua đồ kho của Cố Ký, cái con ăn thấy cũng thơm, nhưng nếm qua đồ nhà thì thấy đồ kho thiếu chút vị.”
Diệp Tiểu Vân , tâm trạng cũng định hơn nhiều, hy vọng là như thế.
Cố Thanh Uyển khẽ , đầu sắc trời ngoài cửa sổ, mặt trời sắp xuống núi ...
Trên tầng ba của khách điếm, Lâm Nguyệt Oánh đẩy cửa sổ , vươn vai một cái, đó sang Giang Vãn Ly đang thu dọn những chai lọ trong hành lý, nàng chun mũi :
“A Ly sư tỷ, tại tỷ đồng ý xem bệnh cho kẻ đó chứ? Ma ma là hạng tớ nhà , đến lượt tỷ tay.” Lâm Nguyệt Oánh tỏ vẻ đồng tình.
Một hạ nhân phận thấp kém, cũng xứng để Giang Vãn Ly tay ?
Giang Vãn Ly mỉm bất đắc dĩ: “Cái con bé , trong mắt thầy t.h.u.ố.c phân biệt cao thấp sang hèn. Một y thuật của chính là để cứu giúp đời, chẳng lẽ ?”
Lâm Nguyệt Oánh bĩu môi: “Sao chứ? A Ly sư tỷ, tỷ giống với những thầy t.h.u.ố.c bình thường , tỷ là t.ử chân truyền của Thành chủ đại nhân, là sẽ kinh để xem bệnh cho những nhân vật lớn.”
Lâm Nguyệt Oánh đoạn, mặt lộ nụ đắc ý: “A Ly sư tỷ, nếu khi đó tỷ chữa khỏi cho vị quý nhân , tỷ sẽ là nữ thần y lừng danh thiên hạ.”
Giang Vãn Ly nhạt, mấy để tâm đến lời : “Muội đừng bừa nữa, lừng danh thiên hạ gì chứ, quan tâm những thứ đó. Ta chỉ tinh tiến y thuật để thể giúp đỡ thêm nhiều đang đau đớn hành hạ thôi.”
Dứt lời, Giang Vãn Ly đặt đồ vật trong tay xuống, : “Thời gian ước định là một tháng mặt tại kinh thành, chúng cũng cần gấp rút lên đường. Mấy ngày nay cũng mệt , cứ ở đây nghỉ ngơi cho khỏe, hậu nhật hãy khởi hành tiếp.”
Lâm Nguyệt Oánh xưa nay luôn lời Giang Vãn Ly, hì hì đáp: “Đều theo A Ly sư tỷ.”
Giang Vãn Ly thiếu nữ bên cửa sổ, khẽ rủ mắt, thở dài một tiếng: “Chỉ là đường , thấy ít bệnh tật giày vò. Là thầy t.h.u.ố.c, quả thực thể khoanh tay . Đã gấp rút lên đường, dự định sẽ tổ chức khám bệnh miễn phí tại Lâm Giang phủ một ngày, coi như giúp đỡ những nghèo khổ tiền chữa bệnh.”
Lâm Nguyệt Oánh , trái tim như tan chảy, ánh mắt Giang Vãn Ly tràn đầy sự sùng bái: “A Ly sư tỷ, tỷ thật là lòng nhân hậu. Gặp thầy t.h.u.ố.c như tỷ là phúc phận của họ. Muội sẽ bảo Đại Minh truyền tin ngoài ngay, địa điểm sẽ ở... ở...”
Lâm Nguyệt Oánh nhất thời nên định địa điểm ở .
Giang Vãn Ly : “Cứ ở cổng thành . Có thể bảo Đại Minh với bên nha môn một tiếng chúng là của Vô Song thành, để lúc đó tránh việc tập trung quá đông bá tánh mà gây hiểu lầm.”
Lâm Nguyệt Oánh lập tức rộ lên: “Vẫn là A Ly sư tỷ nghĩ chu đáo.”
Nói xong, nàng lon ton chạy khỏi phòng tìm Đại Minh - đ.á.n.h xe cho họ.
Sau khi dặn dò việc, Đại Minh đang định rời thì Lâm Nguyệt Oánh sực nhớ điều gì: “Đợi .”
Đại Minh : “Lâm cô nương còn điều gì sai bảo?”
Lâm Nguyệt Oánh hất cằm, kiêu ngạo : “Chút nữa chẳng A Ly sư tỷ sẽ chẩn trị cho ? Lúc đó cũng thể để ở Lâm Giang phủ quan sát một phen, cho họ thấy bản lĩnh của sư tỷ ...”