BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 523: Thật sự không giống người thường ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:54:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giờ Ngọ ngày hôm , Chân Phàm mấy cỗ xe ngựa lăn bánh qua ngoài khách điếm, nước mắt. Y cứ thế bỏ !!!

thấy những khen y lên tận trời xanh, đồng thời đủ kiểu khinh bỉ mắng nhiếc Vô Song thành, y cảm thấy công việc thể .

Thế là, Chân Phàm nhe hàm răng trắng hếu, càng thêm rạng rỡ, khiến bách tính phủ Lâm Giang cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.

Xem , xem , đây mới chính là thần y thực sự. Không chỉ khám bệnh miễn phí cho bọn họ mà nụ còn hiền hậu như , quan tâm chu đáo. Cái đám đại phu ch.ó c.h.ế.t của Vô Song thành xách dép cũng đuổi kịp Chân thần y nhà !

Nhóm Cố Thanh Uyển tiếp tục lên đường. Sau khi chia tay Tề lão, tiến độ đường rõ ràng nhanh hơn nhiều.

Dù là Tôn công công Cố Thanh Uyển đều thiết tha mong sớm đến kinh thành.

Tôn công công chịu đủ sự mệt mỏi của hành trình dài và sự tồi tàn của những nơi so với kinh thành, lão mau ch.óng về cung để bồi bổ thể vàng ngọc và làn da rõ ràng thô ráp nhiều.

Cố Thanh Uyển dĩ nhiên là nhanh ch.óng kinh để đón Cố Viễn Kiều khỏi phủ Bình Xương hầu.

, suốt quãng đường đều ngầm hiểu ý , dừng quá lâu. Điều dẫn đến việc đôi khi trời tối mà vẫn gặp thôn trấn, chỉ đành ngủ ngoài dã ngoại.

Tôn công công vốn nghĩ vì để nhanh ch.óng về cung, chịu khổ một chút cũng . Tuy nhiên, đêm đầu tiên ngủ ngoài dã ngoại, Tôn công công phát hiện, chuyện dường như giống như lão tưởng tượng?

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Trời sập tối, vặn gặp một đất trống bằng phẳng, Tôn công công hạ lệnh cho dựng doanh trại.

Có thị vệ khiêng tới một chiếc ghế, Tôn công công xuống, đưa tay xoa thái dương. Suốt dọc đường xóc nảy khiến đầu óc lão ong ong cả lên.

Vừa ngước mắt, lão thấy bên phía nhà họ Cố khá náo nhiệt.

Xảo nhi thích xe ngựa, lắc lư vui, dọc đường ngủ mấy giấc nên lúc xuống xe tinh thần vẫn vô cùng phấn chấn. Con bé đang lạch bạch đôi chân ngắn chạy nhảy trong rừng nhặt cành khô, Nhị Nha sát bên cạnh, trông chừng Cố Xảo Xảo nhặt củi.

Những còn cũng bận rộn việc của một cách trật tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-523-that-su-khong-giong-nguoi-thuong.html.]

Cố Thanh Uyển chỉ đạo A Tùng và Phạm Tiểu Khuê dựng lều, Từ Thắng thì dựng bếp lò đơn giản, Diệp Tiểu Vân dắt theo Khương Hồng Mai lấy đồ đạc từ trong chiếc rương lớn ngoài.

Tôn công công cau mày: "Nhà họ Cố mang theo bình bình lọ lọ, bộ coi đây là du ngoạn ?"

Chu Hồi bên cạnh Tôn công công, đáp lời: "Đi đường vốn mệt mỏi, lo tranh thủ nghỉ ngơi mà còn bày vẽ mấy thứ . Chờ đến mai đường tinh thần sa sút, sẽ bày vẽ nữa ."

Tôn công công cũng nghĩ , nhưng lúc nhà họ Cố bận rộn thấy chút thú vị, coi như xem cảnh tượng cho vui.

Đến khi A Tùng và Phạm Tiểu Khuê dựng lều lên, lão bắt đầu cảm thấy gì đó đúng, thẳng dậy.

Hai chiếc khung gỗ mà nhà họ Cố khiêng xuống từ xe ngựa, khi mở , thế mà thành một chiếc giường?

Tôn công công đột nhiên thẳng dậy, trợn tròn mắt tấm ván giường . Tuy đơn sơ nhưng đúng là giường thật.

Sau đó thấy A Trúc ôm chăn đệm xuống, trải lên ván giường...

Nhìn chiếc giường mềm mại bằng phẳng , đống đệm dày mà thị vệ đang trải xuống đất trong lều của , Tôn công công nhíu c.h.ặ.t mày.

Dẫu rằng chăn đệm đều là hàng thượng hạng, bông bên trong cũng dày, nhưng dù cũng là đất. Với cái thể nuông chiều từ bé của lão, mặt đất lạnh lẽo gồ ghề mà ngủ cho thoải mái .

lão vốn cho rằng ngoài bôn ba chỉ thể như , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ xe ngựa còn thể mang theo giường!

Chu Hồi cũng vẻ mặt kỳ quặc vô cùng, chằm chằm chiếc giường đó, đống chăn chiếu đơn sơ của Tôn công công, bỗng nhiên chút chướng mắt.

"Công công, là để mua chiếc giường của nhà họ Cố?" Cho dù nhà họ Cố thiếu tiền thì cũng chẳng dám bán cho bọn họ.

Tôn công công chằm chằm chiếc giường , lòng cũng bồn chồn lắm, nhưng đám già yếu phụ nữ trẻ con của nhà họ Cố, lão bỗng thấy đề nghị của Chu Hồi thật sự giống cho lắm...

 

Loading...