Từ Thắng đám khách khứa nườm nượp mặt, sắc mặt chút khó coi.
"Đông gia, mở tiệm lẩu chúng , chuyện chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng nhỏ."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Hắn tiệm lẩu của đông gia nhà theo chế độ hội viên, ngưỡng cửa gia nhập là yêu cầu. Trong tình huống , e rằng sẽ tạo xung đột lớn với tiệm của đông gia.
Cố Thanh Uyển im lặng , chỉ chằm chằm tiệm lẩu Đỉnh Đỉnh Hương mặt. Đợi một lát, nàng cất bước tới: "Đi, chúng cũng nếm thử xem cái Đỉnh Đỉnh Hương thơm đến mức nào."
Nàng xác nhận xem món lẩu so với của nàng thì hương vị .
Từ Thắng vội vàng theo sát.
Hai đến cửa thì một gã gia đinh ngăn . Có lẽ thấy hai ngay cả xe ngựa cũng mà cứ thế bộ đến, gã đ.á.n.h mắt soi xét mấy lượt, nhíu mày với vẻ dò xét thèm che giấu, đến mức trong mắt Từ Thắng bốc lên lửa giận.
Dò xét thì thôi , còn dám đông gia bọn họ như , thật quá sức khinh bạc.
May mà khi kịp lên tiếng, gã gia đinh thu hồi ánh mắt. Thấy cô nương phía ăn mặc cũng xem là tầm thường, bấy giờ mới như ban ơn mà .
"Hai vị ăn lẩu? Đỉnh Đỉnh Hương chúng thực hiện chế độ hội viên, hai vị nạp năm trăm lượng bạc hội viên mới tiệm."
Dù cũng ấn tượng gì với gương mặt lạ lẫm của Cố Thanh Uyển, nghĩ chắc cũng chẳng con nhà quyền quý gì, thái độ của gã gia đinh rõ ràng là sự phân biệt đối xử.
Cố Thanh Uyển , khuôn mặt bình thản, đôi mắt đen láy càng thêm thâm trầm.
Chế độ hội viên, nạp năm trăm lượng.
Quả nhiên giống hệt với tiệm của nàng.
Từ Thắng cũng cau c.h.ặ.t c.h.â.n mày, chuyện thể là trùng hợp . Nếu lẩu thể truyền tin tức từ chỗ Hoàng thượng, thì chế độ hội viên, phí hội viên cũng tuyệt đối ngẫu nhiên.
Là đang cố ý chèn ép ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-549-ta-di-to-tong-nha-nguoi-tra-tien-lai-day.html.]
"Cô nương, chúng ?" Từ Thắng nhỏ giọng hỏi, cũng dám gọi Cố Thanh Uyển là đông gia.
Năm trăm lượng dù cũng con nhỏ, cứ thế đưa cho đối thủ, chung quy vẫn khiến thấy khó chịu trong lòng.
Cố Thanh Uyển gã gia đinh chuyên trông mặt mà bắt hình dong mắt, sang đám khách khứa vẫn đang lục tục , khẽ mỉm : "Theo , tiệm lẩu đầu tiên của Đại Kỳ hình như là ở huyện Phụng Hưng, cũng dùng chế độ hội viên, chẳng lẽ các là cùng một nhà?"
Đám khách bên cạnh vốn chú ý đến phía bỗng bước chậm .
Có dừng chân nhíu mày, kinh ngạc vì món lẩu chỉ Hoàng đế mới từng ăn hóa ở một huyện nhỏ từ lâu ?
Món lẩu , thường dân bá tánh đến nhiều, ít nhất cũng là con em quan gia mới danh món ăn tươi mới mà Bệ hạ thường dùng .
Chẳng thế mà nay kinh thành tiệm lẩu , bọn họ đều nóng lòng nếm thử. Năm trăm lượng bạc tuy ít, nhưng dù cũng là thứ mà chỉ Hoàng thượng mới dùng, ai mà chẳng nếm qua? Dù vì thể diện thì cũng thể thua kém khác.
Gã gia đinh đột ngột câu hỏi thì ngẩn , huyện gì cơ? Ngay lập tức gã mất kiên nhẫn : "Cái loại tiệm nhỏ nơi thôn dã nào mà cũng dám đem so với Đỉnh Đỉnh Hương chúng ? Lẩu của Đỉnh Đỉnh Hương chúng chính là thứ mà đương kim Thánh thượng dùng qua, khen ngợi dứt lời đấy. Ngươi rốt cuộc là ai, đến đây gây chuyện đúng !"
"Các ngươi rốt cuộc hội viên , thì mau cút , đừng ảnh hưởng đến quý khách của tiệm chúng ."
Kẻ chắn phía cũng thiếu kiên nhẫn lên tiếng: "Phải đấy, nổi hội viên thì rời , ở đây dây dưa tìm thể diện càng thêm mất mặt."
Cố Thanh Uyển đầu , thấy một thiếu nữ mặc váy màu xanh hồ nước đang kiêu ngạo , khi soi xét vài lượt thì nhạo một tiếng: "Ăn nổi còn cứ tìm lý do cho , thật đúng là mất mặt hổ. Đây là kinh thành, ngươi tưởng là cái quán cơm ven đường nơi nào của các ngươi chắc."
Từ Thắng chịu nổi đông gia nhà hạ thấp như , tiến lên một bước định mở miệng, thì bỗng thấy trong tiệm truyền đến một tiếng động lớn, đó là tiếng tranh cãi ồn ào khiến ở cửa đều giật .
Cố Thanh Uyển vốn đang phỏng đoán xem tiệm lẩu là do ai mở, liệu nhắm nàng ?
Là phủ Định quốc công ân oán từ , là kẻ tiết lộ công thức dầu lạc mối liên hệ khác với nàng, mục đích là gì? Không nàng vững ở kinh thành ?
Tiếng ồn ào trong tiệm càng lúc càng gay gắt, Cố Thanh Uyển chỉ thấy một giọng nam trẻ tuổi đầy ngông cuồng.
"Thứ mà các ngươi cũng gọi là lẩu , cũng dám mạo danh là thứ Bệ hạ dùng qua, tổ tông nhà ngươi, trả tiền đây!"