Chủ yếu là họ cũng ngờ Đạp Vân Các đang yên đang lành thế mà mở tới kinh thành, càng ngờ ngày đầu khai trương Đỉnh Đỉnh Hương của nhà họ của Đạp Vân Các tìm tới tận nơi.
Dù nhà họ là Thân vương, nhưng cũng thật sự là giữ cái mặt .
Kỳ Chỉ Mạn lúc lúng túng bực bội, chẳng thể gì , chỉ thể trừng mắt Cố Thanh Uyển như . Nghe lời nàng , nàng càng thêm tức giận.
Nhà họ từng mở t.ửu lầu ?
Là mở đến mức sập tiệm !
Hiển nhiên Việt Bùi Huyền cũng nhớ chuyện , thật sự sợ Cố Thanh Uyển đắc tội quá mức, nhẹ giọng ho hắng hai tiếng, nhắc nhở.
"Cái đó, Thụy Vương đây cũng từng mở t.ửu lầu, ba ngày đầu ăn , đến ủng hộ ít, đó..." Hắn Kỳ Chỉ Mạn một cái, đột nhiên bật , trong mắt đầy vẻ đắc ý khiêu khích: "Sau đó đầy nửa tháng, t.ửu lầu vắng như chùa Bà Đanh, một bóng lui tới."
Kỳ Chỉ Mạn mặt đỏ bừng lên, giận dữ Việt Bùi Huyền, xằng bậy, nhưng phản bác , bởi vì đúng sự thật.
Phụ vương nàng vì chuyện mà thắc mắc lâu, mãi chẳng hiểu nổi t.ửu lầu của ông mở hoành tráng như thế ai đến.
Thậm chí còn nghi ngờ kẻ giở trò , phá hoại việc ăn của .
Kỳ Chỉ Mạn trừng mắt Việt Bùi Huyền, trừng mắt Cố Thanh Uyển, trừng hết kẻ đến kẻ nọ.
Biết bao lời nghẹn nơi cổ họng, , sợ mất mặt.
Sau đó nàng đầu , dữ dằn trừng mắt những vị khách : "Nhìn cái gì mà , đây là tiệm lẩu, gánh hát, ai ăn thì cút hết cho ."
Nào ai cũng khí thế như Việt tiểu thiếu gia, những kẻ thẻ hội viên mà lẻn theo Cố Thanh Uyển lúc đều vội vàng ngoài.
Náo nhiệt thì đấy, nhưng trò của Kỳ Chỉ Mạn dễ xem như .
Những còn đó cũng khó xử vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-556-e-la-hien-tai-bon-ho-muon-an-nhat-la-thuoc-hoi-han.html.]
Một phần trong họ đây từng mắc lừa ở t.ửu lầu của Thụy Vương , nhưng chẳng qua chỉ là một bữa cơm, cũng tốn bao nhiêu tiền.
Thế nhưng cái lẩu , bọn họ móc tận năm trăm lượng. Tất cả là vì lẩu Hoàng thượng ăn trong cung chính là do Thụy Vương , ngay cả Hoàng thượng cũng yêu thích thôi, nghĩ chắc mùi vị là cực phẩm.
Ai ngờ tin tức sai lệch.
Những đó đó do dự, thôi, cũng chẳng còn tâm trí mà ăn tiếp nữa.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Kỳ Chỉ Mạn phẫn nộ sang, nhãn cầu suýt nữa thì lồi ngoài, đám còn gì nữa!
Việt Bùi Huyền hừ lạnh một tiếng: "Cái loại lẩu của các , ai mà nuốt cho trôi, lên đòi năm trăm lượng, e là bây giờ bọn họ ăn nhất chính là t.h.u.ố.c hối hận đấy."
"Việt Bùi Huyền!" Kỳ Chỉ Mạn nghiến răng nghiến lợi.
Sau đó nàng đầu về phía đám : "Được, nếu các ăn, bây giờ thể cửa tìm tiểu nhị mà thoái hồi tiền hội viên!"
Lời dứt, đám lập tức như đại xá, một mặt Kỳ Chỉ Mạn đầy vẻ xin , miệng luyên thuyên đủ loại lý do mới bịa , một mặt chân bước ngừng nhanh ch.óng phía cửa.
Kỳ Chỉ Mạn tức đến mức gan cũng phát đau, ngày khai trương của nàng tên hỗn đản Việt Bùi Huyền phá hỏng thành thế , rõ ràng là cố ý!
Chẳng mấy chốc, khách khứa trong điếm cơ bản sạch.
vẫn còn mấy , những vốn dĩ cũng vì ăn lẩu mà đến, chẳng qua là vì tiệm lẩu do Thụy Vương mở, đến ủng hộ lấy lòng mà thôi.
Ban đầu bọn họ còn chút tiếc nuối, tiêu nhiều tiền như , e là Thụy Vương cũng thấy bọn họ, nhưng giờ thì , những thoái tiền liền hết.
Bọn họ , thiết nghĩ Thụy Vương nhất định sẽ ấn tượng sâu sắc với bọn họ.
"Quận... Kỳ cô nương, thực món lẩu chúng vẫn thích ăn, những thích là do bọn họ mắt , chúng sẽ thoái tiền hội viên , chúng còn thường xuyên đến chiếu cố nữa. Nói thật đáng tiếc, t.ửu lầu đây Thụy Vương điện hạ mở cũng thích khẩu vị các món ăn, ngày nào cũng tới lui, ngờ còn phúc phần đó nữa, nhất định sẽ nhấm nháp kỹ lưỡng món lẩu ."
" đúng đúng, cứ thấy vị lẩu của Đỉnh Đỉnh Hương hương vị khác biệt, đặc sắc, khiến ngừng mà , lưu luyến quên lối về, còn gọi thêm nhiều món nữa, tiểu nhị, gọi món!"