Chưa đợi Cố Thanh Uyển lên tiếng, thấy tiểu nhị lượt bưng thức ăn lên.
Trong ba chỉ Việt Bùi Huyền là từng ăn qua lẩu, nhưng cũng chỉ là dùng cốt lẩu do Việt lão tướng quân gửi về, chuẩn rau thịt theo lời lão gia t.ử dặn mà nhúng ăn.
những món ăn mặt lúc , mới phát hiện nó khác biệt với những gì ăn ở nhà.
Chưa đến những lát thịt cắt mỏng như cánh ve, còn những thứ màu sắc khác , hình thù kỳ quái là viên thịt là thứ gì, còn một dải dài trông như thịt cá xay nhuyễn, nhiều nhiều, khiến xuể.
Thụy Vương cũng đến mức hoa cả mắt.
Lão chỉ , mà còn hỏi.
"Đây là cái gì?"
"Cái là gì?"
"Cái cũng ăn ?"
Tên tiểu nhị mỉm đúng mực, sang một bên giải đáp từng thứ một.
"Đây là đậu phụ cá, viên tôm tươi...
"Đây là tôm phết...
"Đây là rau xanh vận chuyển từ phương Nam tới..."
Nước dùng trong nồi sôi sùng sục, tên tiểu nhị cạnh cầm đôi đũa dài, bắt đầu nhúng thịt cho ba .
"Nồi hương cay nhất là nên nhúng thịt , thời gian nhúng thịt nên quá lâu..."
Tiểu nhị , gắp thịt bỏ bát của ba .
Việt Bùi Huyền trực tiếp cầm đũa lên ăn, mùi hương đó xông thẳng lên đỉnh đầu, thứ ngon hơn nhiều so với món ăn ở nhà.
Lập tức cũng chẳng đợi nổi tiểu nhị chậm rãi nhúng cho từng , mà tự cầm đũa gắp một tảng thịt lớn bỏ nồi.
Thấy một đũa gắp nửa đĩa thịt, Thụy Vương lập tức trừng mắt , nhãn cầu hận thể lồi cả ngoài.
Thằng ranh con, thật là chẳng hiểu chút lễ nghi nào, Việt gia dạy bảo con cái kiểu gì .
Một bên bụng bảo chê bai, một bên vung đũa thật rộng, gắp sạch nửa đĩa thịt còn về phía .
Việt Bùi Huyền: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-561-sao-ma-dang-so-the-nay.html.]
Lớn tuổi thế mà khẩu vị vẫn thật.
Kỳ Chỉ Mạn thì đoan trang một bên, đợi tiểu nhị nhúng thịt cho .
Lúc tiểu nhị chỉ hầu hạ một nàng, tốc độ hề chậm, cộng thêm nồi canh xương chỉ nàng ăn, nên chẳng cần tranh giành.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Cố Thanh Uyển hai ăn đến mức mồ hôi đầm đìa, đáy mắt lóe lên một tia ý nhị.
Lẩu ăn tuy sướng, nhưng dù thời tiết hiện tại cũng mấy mát mẻ, chẳng mấy chốc ba cảm thấy nóng.
Tuy lẩu ngon thật, nhưng dường như ăn cũng khá cực hình.
Thụy Vương đang định lên tiếng, liền thấy cửa bao sương mở , mấy tên tiểu nhị khiêng nhiều băng tới, lượt đặt ở bốn góc phòng, chỗ còn đặt một thứ... trông giống như cái quạt ở cạnh bàn.
Sau đó tiểu nhị bắt đầu xoay chuyển cánh quạt, cánh quạt khổng lồ đó tạo luồng gió hề nhỏ, mang theo lạnh từ khối băng khiến luồng gió trở nên mát mẻ sảng khoái, tức khắc khiến cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Cộng thêm một cái ống tròn phía nồi lẩu dường như hút sạch nóng bốc lên, cùng với những cái quạt băng nhỏ xung quanh phòng, cả căn phòng đều trở nên mát mẻ.
Thụy Vương kinh ngạc trợn tròn mắt, đến cả nồi lẩu mỹ vị mặt cũng quên mất việc tranh giành với Việt Bùi Huyền.
Đạp Vân Các , thật là suy tính, thế thì thoải mái quá .
Kỳ Chỉ Mạn vốn dĩ vì nóng mà chút bồn chồn, lúc cả đều thư thái. thấy hai ăn nồi hương cay vẻ sảng khoái nên nàng cũng kìm lòng mà nếm thử một miếng, kết quả lúc cay đến mức đầu đổ mồ hôi hột, đến cả gió mát cũng giải .
Cố Thanh Uyển thấy nhưng lên tiếng, chỉ đợi một lát, liền thấy tiểu nhị gõ cửa. Nàng mở cửa, tự tay nhận lấy khay từ tay đó, khay đặt mấy bình nước.
Nàng tới cạnh bàn, đặt khay xuống, lấy từ trong tủ nhỏ bên cạnh mấy cái ly, lượt rót chất lỏng trong các bình .
"Đây là đồ uống lạnh giải khát của tiệm, đây là sữa, đây là chanh, đây là nước trái cây, còn đây là nước bọt khí đặc hữu của địa phương, Quận chúa nếm thử loại nào?"
Kỳ Chỉ Mạn mấy cái ly đó, chỉ thấy hoa cả mắt, đây đều là thứ gì ?
Nàng tự phụ phận tôn quý, thứ gì là từng thấy qua, nhưng mấy thứ mặt , nàng từng thấy cái nào. Hơn nữa những thức uống đang tỏa lạnh , nàng cái nào cũng uống.
Có điều, những thứ trông kỳ quái. Nàng một vòng, cuối cùng chỉ nước trái cây : "Vậy, uống cái ."
Ngoại trừ nước trái cây, những thứ khác nàng đều thấy kỳ lạ.
Cái thứ gọi là sữa trông như nước bùn , thật sự uống ?
Còn cả nước đang tỏa lạnh đó, uống liệu đau bụng ?
Càng đừng tới cái thứ nước đang sủi bọt , mà đáng sợ thế !?