BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 563: Phương Quỳnh tìm tới cửa ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:54:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vương gia nhiệt tình với mỹ thực như , tự mở một t.ửu lầu? Ý là, mở một nhất t.ửu lầu tại kinh thành."

Thụy Vương đoạn đầu thì vẻ mặt chút vui, nhưng tới đoạn , đôi mắt lóe lên.

Lão kẻ ngốc, Cố Thanh Uyển nhiệt tình mời họ ăn lẩu như , còn đưa cả đồ kho , lúc lão lờ mờ đoán mục đích của nàng.

Lập tức lão cũng vội nữa, xuống, vuốt cằm: "Đệ nhất t.ửu lầu kinh thành?"

Giọng điệu chẳng lẽ quá lớn ?

Cố Thanh Uyển mỉm tự tin, chút ý khiêm nhường nào: "Nếu Vương gia hợp tác với , sự tự tin đó."

Trong lòng Thụy Vương dâng lên một cảm giác quả nhiên là . Nhìn nồi lẩu bàn, cùng với món đồ kho , Thụy Vương hiểu rõ rằng nha đầu nhà Cố Ký quả thực bản lĩnh trong việc nghiên cứu mỹ thực. Nếu hợp tác với nàng, lão nhất định thể nở mày nở mặt một phen.

Nghĩ , lão khỏi chút nóng lòng thử.

"Ngươi định hợp tác thế nào?" Thụy Vương hỏi.

Cố Thanh Uyển nhếch môi: "Món ăn của t.ửu lầu do định đoạt, còn mặt bằng cửa tiệm và những thứ khác do Vương gia chuẩn , ngài thấy ?"

Thụy Vương vuốt cằm, thì đấy, nhưng lão chẳng cảm giác tham gia .

Đáy mắt Cố Thanh Uyển xẹt qua một tia tinh quang: "Tất nhiên, các món ăn vẫn do Vương gia kiểm duyệt, Vương gia bằng lòng cùng giao lưu về các món ăn của t.ửu lầu ?"

Thụy Vương liền lập tức hài lòng: "Được, cứ theo lời ngươi ."

Kỳ Chỉ Mạn há hốc mồm kinh ngạc. Sao mới chỉ qua vài câu mà phụ vương nàng hợp tác với mở t.ửu lầu ? Phụ vương lẽ nào nghi ngờ một chút về động cơ và mục đích của vị Cố đông gia ?

cuối cùng, Thụy Vương cũng hớn hở cầm thẻ hội viên cùng một bọc đồ kho dẫn theo nữ nhi rời .

Việt Bùi Huyền cũng xách theo một túi đồ kho, trong lòng cũng thắc mắc diễn biến của bữa cơm chút ngoài dự đoán.

Hắn đắn đo mãi, khi vẫn hỏi một câu: "Ta Cố đông gia , nếu ngươi mở t.ửu lầu thực cũng thể hợp tác với , một cửa tiệm thích... Á!"

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Thằng ranh con, còn xa mà ngươi đào góc tường , cút xéo, về nhà !"

Việt Bùi Huyền lời còn dứt, Thụy Vương xách tai, đá văng .

Việt Bùi Huyền dám đối đầu với Kỳ Chỉ Mạn, chứ dám càn với Thụy Vương, lập tức kêu oai oái đá lên xe ngựa.

Chuyện khiến Kỳ Chỉ Mạn bên cạnh ngớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-563-phuong-quynh-tim-toi-cua.html.]

Tiễn xong, Cố Thanh Uyển để ý tới những ánh mắt dò xét xung quanh, cửa, dặn dò thêm vài câu cùng Từ Thắng trở về.

Cùng lúc đó, bên ngoài Đạp Vân Các, mấy bóng âm thầm ẩn đám đông nhanh ch.óng rời .

Chỉ trong vòng một ngày, Cố gia mới kinh nhận nhiều sự chú ý.

Sáng sớm hôm , Cố gia khách tới cửa.

Cố Thanh Uyển và Diệp Tiểu Vân chợ về, liền thấy cửa nhà đậu một chiếc xe ngựa. Người xe ngựa vặn cũng xuống xe, bốn mắt với Cố Thanh Uyển. Trong lòng Phương Quỳnh cảm khái, vốn tưởng rằng từ biệt ở làng Mãn Thủy sẽ là cuối gặp mặt, ngờ nàng mà cũng đặt chân đến kinh thành...

Phương Quỳnh xuống xe, Cố Thanh Uyển với tâm trạng ngũ vị tạp trần, cuối cùng đều hóa thành nụ ôn nhu dịu dàng.

nữa, thể gặp cũ ở nơi kinh thành nhân tình lạnh lẽo , trong lòng nàng vẫn mang theo niềm vui sướng khó tả.

"Hôm qua liền danh kinh thành mở một tiệm lẩu, đông gia là một nữ đông gia đến từ huyện Phụng Hưng, họ Cố, liền sai ngóng, quả nhiên là tên của . Sáng nay liền kìm lòng tới xem thử, quả nhiên là Thanh Uyển ."

Phương Quỳnh vẻ vui mừng, bước xuống xe ngựa nhanh ch.óng tới mặt Cố Thanh Uyển, thiết trực tiếp nắm lấy tay nàng, đáy mắt tràn đầy niềm vui.

Cố Thanh Uyển để mặc cho nàng nắm, nhưng mặt mang theo vài phần ý vị sâu xa: "Không ngờ Phương cô nương ở nơi khuê các mà tin tức linh thông đến . Chúng ngày hôm qua mới thành, Phương cô nương liền tin tức."

Nụ của Phương Quỳnh cứng . Tin tức của nàng tự nhiên linh thông đến thế, đây đều là do cha danh nghĩa hiện tại cho nàng , nàng cùng Cố Thanh Uyển là ce họ, lẽ nên thiết với .

chỉ trong chớp mắt, nàng khôi phục vẻ tự nhiên: "Đó cũng là vì tiệm lẩu của danh tiếng quá lớn. Phụ nhắc mấy rằng Hoàng thượng hiện nay yêu thích một loại món ăn gọi là lẩu, tiệm lẩu của mở , thảo nào chẳng khiến tò mò chú ý."

Trên mặt Cố Thanh Uyển vẫn rạng rỡ, nhưng đôi mắt ẩn chứa sự quan sát và dò xét thâm trầm.

"Không ngờ Đạp Vân Các của chúng danh tiếng đến , xem việc ăn cần lo lắng nữa ."

Phương Quỳnh che miệng : "Muội chớ khiêm tốn, thẻ hội viên của Đạp Vân Các các là ngàn vàng khó cầu đấy."

Nói đoạn, nàng khựng một chút, rau xanh mà Cố Thanh Uyển và Diệp Tiểu Vân đang xách tay: "Mọi chợ ? Đại bá mẫu, để con cầm giúp cho."

Diệp Tiểu Vân vội vàng từ chối: "Phương cô nương khách khí quá, rễ rau còn dính bùn đất, dám để con đụng tay ."

Phương Quỳnh thiết: "Đại bá mẫu còn khách sáo với con thế, con là do lớn lên mà, cứ gọi con là Quỳnh nhi là ."

Sau đó nàng sang Cố Thanh Uyển: "Thanh Uyển cũng , đừng Phương cô nương Phương cô nương nọ nữa, xa lạ quá."

Tuy rằng , nhưng khi khỏi cửa, phụ dặn dặn nàng chung sống thật với Cố Thanh Uyển.

Sự nhiệt tình quá mức , đến cả Diệp Tiểu Vân cũng nhận vài phần dị thường. Hồi ở huyện Phụng Hưng, Phương Quỳnh đối với gia đình họ tuy xa lạ, nhưng cũng thiết đến mức .

 

Loading...