BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 571: Bàn chuyện hôn sự cho Cố Thanh Uyển ---

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:54:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu tư đưa thiệp của phủ Ngũ hoàng t.ử rằng vì quan hệ của nàng với Phương Quỳnh nên mới gửi thiệp mời, nhưng cái cớ rõ ràng là vững.

Tiệc thưởng hoa diễn năm ngày nữa, Ngũ hoàng t.ử rốt cuộc mục đích gì, đến lúc đó sẽ rõ.

Còn việc Hoàng thượng thực sự nghi ngờ Định Quốc công phủ vì nguyên nhân gì khác, là thứ nàng thể suy đoán .

“Mẫu vẫn về ?” Nàng A Trúc hỏi.

A Trúc lắc đầu, hiệu một hồi khiến Trinh Phàm bên cạnh xem mà đầu óc choáng váng, cũng may Cố cô nương là hiểu ngay.

“Họng của A Trúc cô nương là bẩm sinh tổn thương ?”

A Trúc , im lặng một chút gật đầu, đó lắc đầu, khiến Trinh Phàm cảm thấy tế bào não tiêu hao nhanh.

Sao cô nương ngoài việc dùng thủ ngữ , đến gật đầu lắc đầu cũng khiến hiểu nổi thế .

Đang định hỏi thêm, liền thấy A Trúc trực tiếp nữa.

Cố Thanh Uyển Trinh Phàm một cái, chỉ mỉm gì.

Thấy Cố Thanh Uyển là chủ nhà mà cũng tiếp lời, Trinh Phàm sờ sờ mũi, tự nhiên tiện truy hỏi tiếp.

Biết từ chỗ A Trúc là Diệp Tiểu Vân vẫn về, Cố Thanh Uyển nghĩ lúc cũng việc gì, dứt khoát tìm mẫu , cũng xem thử tiệm đồ kho của bà thế nào .

Cố Thanh Uyển thăm Diệp lão thái và Xảo nhi, tặng cho Xảo nhi mấy món đồ chơi lạ mắt và đồ ăn vặt mang về từ phố. Sau khi vài câu với lão thái thái, nàng dẫn theo A Trúc ngoài.

Lúc Diệp Tiểu Vân đang ở tiệm đồ kho cùng Phạm Tiểu Khuê dọn dẹp cửa tiệm. Bà cũng học theo Cố Thanh Uyển, trang trí cửa tiệm trong kinh giống hệt như ở trấn Thanh Khê.

Cũng khi đến nơi đô hội , bà mới những thứ nữ nhi cho bà kỳ lạ đến mức nào, ngay cả những tiệm ở kinh thành cũng sự tiện lợi và mới mẻ như .

Cửa tiệm tuy vị trí nhất, nhưng tuyệt đối hẻo lánh như Tống Thời Yến lúc đầu. Ít nhất hai ngày nay khi bà đến dọn dẹp, ít tò mò hỏi thăm xem họ định ăn gì, vì tiệm bỏ trống lâu .

Diệp Tiểu Vân nhiệt tình với , chỉ quảng bá đồ kho nhà , còn lúc khai trương sẽ hoạt động ăn thử, mời đến góp vui, ủng hộ.

Diệp Tiểu Vân ăn khách khí thật thà, chuyện với những xung quanh hợp ý. Không ít hứa đến lúc đó nhất định sẽ tới ủng hộ. Bà chủ tiệm hoa quả khô bên cạnh chuyện hợp với Diệp Tiểu Vân, rảnh rỗi là sang buôn chuyện, còn bốc một nắm cơm cháy đưa cho Diệp Tiểu Vân.

Khi Cố Thanh Uyển đến nơi, thấy Diệp Tiểu Vân bận rộn chuyện với bà chủ nhà bên cạnh, phụ nữ sảng khoái đó thỉnh thoảng còn giúp một tay.

“Mẫu .”

Diệp Tiểu Vân thấy nữ nhi đến, hỏi: “Con bên xong việc ? Sao về nghỉ ngơi, chỗ bừa bộn lắm, con đừng đây.”

Vừa , bà lau sạch một chiếc ghế mang cửa cho Cố Thanh Uyển .

Bà chủ nhà bên cạnh thấy Cố Thanh Uyển, đôi mắt chợt sáng rực lên, vội vàng bước tới: “Ái chà, t.ử, đây là nữ nhi ? Trời đất ơi, mà xinh thế , cứ như một bông hoa .”

Cố Thanh Uyển đầu tiên khen một cách thẳng thừng như , khiến vốn dạn dĩ như nàng cũng thấy lúng túng.

Diệp Tiểu Vân thì vui mừng vì khen nữ nhi , nhưng miệng vẫn khiêm tốn: “Đâu quá lời như tỷ , đừng khen con bé quá mà nó bay lên trời mất.”

Trương Hồng Hà đồng ý, chậc một tiếng: “Sao gọi là quá lời, cô nương như hoa như ngọc thế , lời khen chắc chắn ít . Muội đừng khiêm tốn quá.”

Diệp Tiểu Vân vốn chỉ là lời khách sáo, khen nữ nhi như vui cho , lúc chỉ che miệng .

Trương Hồng Hà Cố Thanh Uyển, đáy mắt lấp lánh ánh sáng: “Muội t.ử, nữ nhi bao nhiêu tuổi ? Đã hứa gả cho nhà ai ?”

Diệp Tiểu Vân đang , ngờ Trương Hồng Hà chuyển hướng câu chuyện nhanh như , khiến bà cũng chút theo kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-571-ban-chuyen-hon-su-cho-co-thanh-uyen.html.]

Trương Hồng Hà thừa thắng xông lên: “Muội t.ử, nhi t.ử năm nay mười bảy, vẫn đính hôn, tướng mạo cao lớn vạm vỡ, chịu thương chịu khó, thật thà bổn phận, bảo đông dám tây, bảo đuổi ch.ó tuyệt đuổi gà...”

Diệp Tiểu Vân cũng ngờ ý tưởng nhảy vọt như , trực tiếp tiếp thị nhi t.ử .

Thấy Diệp Tiểu Vân dường như cho kinh ngạc, Trương Hồng Hà cũng thấy ngại, còn nháy mắt với bà: “Muội t.ử cũng thấy đấy, tiệm nhà ăn , cửa tiệm thuê mà là mua, điều kiện nhà thực sự khá lắm...”

“Đợi , đợi , đợi .” Diệp Tiểu Vân vội vàng ngắt lời, nữ nhi đang đầy vẻ bất lực, cũng vòng vo mà trực tiếp cắt đứt ý niệm của bà : “Tẩu t.ử, mau đừng những lời như nữa, nữ nhi nhà ...”

Bà đấu tranh một chút, vẫn nghiến răng : “Con gái nhà định .”

Cố Thanh Uyển ngờ Diệp Tiểu Vân như , dù lúc khi Tống Thời Yến cầu hôn, bà vẫn đồng ý mà.

Trương Hồng Hà , mặt lộ vẻ thất vọng đầy cường điệu, lưu luyến Cố Thanh Uyển, rõ ràng là cam lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

“Haiz, cũng đúng, cô nương thế , thể đến lượt thằng con thô kệch nhà .”

Cố Thanh Uyển dở dở , nhưng cũng tiện gì.

Diệp Tiểu Vân cũng sợ cái mạch suy nghĩ nhảy vọt của Trương Hồng Hà, sợ một lát nữa bà dẫn thẳng nhi t.ử tới đây, liền vội vàng đưa nữ nhi chợ mua thức ăn, bảo Phạm Tiểu Khuê tiếp tục dọn dẹp kéo Cố Thanh Uyển rời .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Cố Thanh Uyển kéo , vẫn còn thấy buồn : “Mẫu , chẳng chờ tìm thấy phụ mới định đoạt hôn sự của con ? Ngộ nhỡ phụ đồng ý chuyện của con và Tống Thời Yến thì tính ? Như tính là lừa ?”

Thấy nữ nhi còn ở đó trêu chọc , Diệp Tiểu Vân lườm nàng một cái: “Cái con bé , con và Tiểu Tống tình đầu ý hợp, Tiểu Tống thật thà bổn phận, đối với con là chân tâm thực ý, phụ con thể đồng ý? Ông cũng đạo lý.”

“Nếu phụ sẽ đồng ý, trực tiếp nhận lời?”

Diệp Tiểu Vân gõ nhẹ trán nàng: “Cái đó giống ? Cứ coi như đổi ở bên cạnh con, phụ con cũng sẽ đồng ý .”

Nếu Cố Viễn Kiều thực sự bặt vô âm tín, sinh t.ử khôn lường, bà sẽ trực tiếp nhận lời. rõ ràng Cố Viễn Kiều còn sống, bà tự nhiên thể để ông bỏ lỡ quyết định quan trọng như của nữ nhi.

Mẫu và nữ nhi khoác tay về phía chợ. Tuy lúc nãy chỉ là lời thoái thác nhưng cũng tiện , sẵn tiện mua ít đồ ăn về.

Chỉ cách hai con một con phố, Cố Viễn Kiều cố chấp dạo con phố lâu, chính là con phố hôm ông thấy Diệp Tiểu Vân.

ông mãi, cũng thấy bóng dáng nữa.

Nếu ông rời khỏi con phố , ông cũng nên tìm, chỉ thể như con ruồi đầu, cầm chân trong con phố dài ngắn .

“Nhị gia, ngài nửa ngày , chúng t.ửu lầu nghỉ ngơi một lát .” Tiểu tư căn bản Cố Viễn Kiều đang gì, nhưng sợ c.h.ế.t.

Nếu Cố Viễn Kiều chuyện gì, cũng đừng hòng sống yên .

Cố Viễn Kiều bàng hoàng giữa đường, kinh thành vô cùng xa lạ đối với ông, ông thậm chí tìm vợ con.

“Thành Ninh, kinh thành , thực sự là một nơi ...”

Thành Ninh ông lầm bầm, cũng chỉ thể cúi đầu dìu ông, dám lời nào.

Cố Viễn Kiều đầu tiên cảm thấy như một kẻ ngốc, ngoại trừ lang thang con phố thì chẳng gì. Ông cũng dám hỏi thăm, một câu về Diệp Tiểu Vân các con cũng dám hỏi.

Nếu đám điên ở Bình Xương hầu phủ Tiểu Vân đến kinh thành, đám đó...

Cố Viễn Kiều nghĩ đến đây, cả như , nhất thời vững, sắc mặt trắng bệch gần như trong suốt.

Lúc , ông nên tìm thấy nàng . Tìm thấy , ông thật sự dám nhận nàng ?

 

Loading...