Sự trở về của Tống Thời Yến khiến cả Cố gia đều náo nhiệt hẳn lên, Diệp Tiểu Vân đích xuống bếp mấy món thích ăn.
Bà còn đợi mà chia sẻ với về tiến trình của tiệm đồ kho, dù cũng là nhị đông gia của tiệm.
Xảo nhi lâu gặp Tống Thời Yến, lúc cũng lạch bạch theo , ngẩng đầu sữa thanh sữa khí đưa cho chút đồ ăn vặt mà Cố Thanh Uyển cho bé.
Bầu khí ấm áp náo nhiệt khiến lòng Tống Thời Yến càng thêm bình yên ấm áp, khóe môi luôn treo nụ nhạt, ánh mắt ngày càng nhu hòa.
Sau khi cả nhà ăn xong cơm tối cùng Tống Thời Yến ăn thêm một bữa khuya nữa mới ai về phòng nấy, Xảo nhi ngủ say nên A Trúc bế về phòng.
Căn trạch t.ử ồn ào khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rõ mồn một trong đêm.
Trong viện, Cố Thanh Uyển bưng tới một cái khay, Tống Thời Yến tiến lên đón lấy, đặt ở chiếc bàn đá bên cạnh.
Cố Thanh Uyển thuận thế nép chiếc ghế mây bên cạnh, dáng vẻ lười biếng khiến Tống Thời Yến bật , lấy tấm chăn bên cạnh đắp lên nàng.
"Xem nàng ở kinh thành còn khá thích nghi."
Trên đường về Trình Phàm kể những chuyện xảy khi kinh, nàng vẫn như cũ nắm bắt chuyện chắc chắn.
Cố Thanh Uyển thở dài một tiếng, cái đầu nhỏ lệch tấm chăn, mềm mại khiến đầu ngón tay Tống Thời Yến xoa nhẹ một cái.
"Thích nghi thì hẳn, chỉ thể là còn ứng phó ." Cố Thanh Uyển nghĩ tới những vị thiên kim tiểu thư chỉ thấy đau đầu, vội vàng hỏi sang chuyện khác.
"Huynh về nhà thuận lợi ?" Giọng nàng nhẹ, mang theo sự ôn nhu khiến an lòng.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tống Thời Yến trầm mặc một thoáng, ngay đó sắc mặt dần trở nên ngưng trọng, về phía thiếu nữ đối diện, đến giọng cũng trầm xuống vài phần.
"Thanh Uyển, nàng còn nhớ , về nhà là lấy những thứ thuộc về , còn một phần là nương để ." Nói đoạn, lời khựng , chút tự nhiên, chằm chằm Cố Thanh Uyển, giọng chút căng thẳng: "Nàng chắc Trình Phàm , nhà của ở Vô Song thành?"
Chuyện cố ý che giấu, chỉ là tìm thời cơ thích hợp để rõ với nàng, ngờ nàng , cũng sợ nàng sẽ vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-587-vo-song-thanh-thieu-thanh-chu.html.]
Cố Thanh Uyển một tay chống cằm, đối diện bỗng nhiên căng thẳng, chút buồn . Nàng vốn còn trêu chọc một chút, nhưng nghĩ đến dáng vẻ ngưng trọng đó của , chắc hẳn là chuyện gì quan trọng nên cũng vòng vo, gật đầu.
"Ừm, nên về nhà là xảy chuyện gì ? Rất nghiêm trọng?"
Thấy Cố Thanh Uyển vẻ gì là vui, Tống Thời Yến thở phào một cái, đó nhíu mày.
"Trước đây chỉ nương để cho nhiều thứ, cũng là về mới rõ con cụ thể. Thanh Uyển, đó là một con khổng lồ." Giọng nặng nề.
Trước đây còn nhỏ, đối với những thứ cũng để tâm, mà về, tỉ mỉ kiểm kê mới những thứ mà đám một cách nhẹ nhàng lúc đầu kinh khủng đến nhường nào.
Cố Thanh Uyển cũng tự giác thẳng dậy. Thật kỹ, nhưng từ những chi tiết nhỏ, nàng đại khái thể đoán phận của Tống Thời Yến, cũng đại khái chuyện đơn giản.
Tống Thời Yến trong lòng chút bài xích tầng phận của , nhưng những lời vẫn : "Thanh Uyển, nương của là Vô Song thành Chủ phu nhân."
Ánh mắt Cố Thanh Uyển khẽ động, câu trả lời trong dự tính vẫn khiến nàng kinh ngạc một chút.
Vậy nên, Tống Thời Yến là nhi t.ử của Vô Song thành chủ, là Vô Song thành Thiếu thành chủ?
Thế nhưng y, với phận là nhi t.ử của thành chủ một thế lực lớn mạnh như thế, tại rơi cảnh suýt chút nữa c.h.ế.t đói núi tuyết năm xưa?
Nghĩ đến những lời y từng đây, Cố Thanh Uyển chỉ thấy tràn đầy lòng thương xót.
Nàng đưa tay nắm lấy tay y, một lời, nhưng khiến y cảm nhận rõ ràng tất cả những gì nàng bày tỏ.
Khóe miệng Tống Thời Yến khẽ nhếch lên, thực cũng gì đau buồn, những chuyện qua lâu .
“Mặc dù nương của còn nữa, nhưng trong Vô Song thành, những ủng hộ và nương vẫn còn ít. Cũng chính vì thế, những đồ vật nương để vẫn bảo phần lớn, nhưng cũng ít thứ Tuân phu nhân dùng danh nghĩa Vô Song thành với đủ loại lý do để chiếm dụng.”
Nói đến đây, trong mắt Tống Thời Yến hiện lên tia hung lệ, giọng càng thêm lạnh lùng.
“Ta âm thầm điều tra, phát hiện những khoản tiền chiếm dụng đó hề dùng cho Vô Song thành, mà định kỳ gửi về kinh thành!”