BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 637: Nhập chủ Đông cung ---
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:55:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảng thời gian , Cố Thanh Uyển sống đặc biệt thong dong. Hiện nay đều đang chờ đợi một kết quả, tại thời điểm mấu chốt , tự nhiên cũng ai rảnh rỗi tới tìm nàng gây hấn.
Hay cách khác, lúc cũng cần thiết động tới nàng để sinh thêm sự cố.
Còn Phương gia và phủ Ngũ hoàng t.ử cũng tìm tới nàng nữa. Chuyện đến nước , một Cố Thanh Uyển nhỏ bé còn quan trọng.
Đợi đến khi đại cục định, nếu Ngũ hoàng t.ử nhập chủ Đông cung, Cố Thanh Uyển e là chủ động sáp việc cho bọn họ, lúc đó còn sự lễ đãi như thì đúng là mơ giữa ban ngày.
Không ai để mắt tới, Cố Thanh Uyển trái càng nhàn hạ. Việc ăn của Đạp Vân Các vẫn định, tiệc hải sản giới quý tộc trong kinh ưa chuộng. Tất nhiên vẫn thích hương vị đậm đà hơn, Cố Thanh Uyển cũng dừng hẳn việc cung cấp lẩu.
Nàng chỉ cải tiến món lẩu nóng hổi thành lẩu xiên que lạnh và món mạo thái cay nồng, kèm với đồ uống lạnh pha chế đặc biệt của Đạp Vân Các. Những món ăn nhẹ và đồ ăn nhanh cũng yêu thích, mang phong vị riêng biệt trong mùa hè oi ả .
Lúc Kỳ Chỉ Mạn đang bẹp ghế sofa trong bao sương, xoa bụng, dậy.
Không chỉ vì đồ ăn ở chỗ Cố Thanh Uyển ngon, mà còn vì nơi thực sự mát mẻ hơn những chỗ khác.
“Cái quạt đá của ngươi cải tiến ? Đóng cửa sổ cửa chính mà vẫn giữ lạnh, thật thoải mái quá . Lát nữa cũng bảo phụ vương sắm hai cái đặt ở Đệ Nhất t.ửu lầu, trong phủ cũng đặt mấy cái.”
Cố Thanh Uyển bật , vỗ vỗ đôi chân đang dang rộng của thiếu nữ: “Tuy là mùa hè, nhưng đồ uống lạnh rốt cuộc vẫn quá hàn. Quận chúa uống bốn ly , uống thêm nữa.”
Kỳ Chỉ Mạn vui, lật , lườm Cố Thanh Uyển: “Bình thường ngươi ở đây, chẳng ai quản uống mấy ly cả, vả , bản quận chúa cũng quỵt tiền.”
Nói đoạn, nàng dậy: “Trước đây ngươi bận đến mức tới Đạp Vân Các, mấy ngày nay rảnh rỗi thế ?”
Sản nghiệp của Cố Thanh Uyển ở kinh thành cũng chỉ Đạp Vân Các và Đệ Nhất t.ửu lầu hợp tác mở với phụ vương nàng. Tiệm đồ kho là do Diệp thẩm quản lý, cần Cố Thanh Uyển lo lắng, ngày thường nàng bận rộn việc gì? Sao còn bận hơn cả vị quận chúa như nàng thế .
Cố Thanh Uyển nhạt: “Tiệc hải sản, đồ uống lạnh, món ăn nhẹ của Đạp Vân Các cái nào mà chẳng cần tốn công suy nghĩ, mà nhàn hạ cho .”
Nghe qua đúng là vẻ bận rộn.
“Cũng , từ khi Đệ Nhất t.ửu lầu khai trương, việc ăn hồng hỏa bao giờ giảm nhiệt. Phụ vương ngày nào cũng khép miệng, còn ngày ngày chạy tới t.ửu lầu nhà khoe khoang việc kinh doanh , cũng bận rộn lắm.”
Cố Thanh Uyển mà thấy buồn . Hiện nay cục diện kinh thành căng thẳng như , trong bóng tối bao nhiêu thấp thỏm lo âu, vẻ ngoài bình lặng nhưng bên trong sóng ngầm cuộn trào ẩn chứa nguy cơ, chỉ Thụy vương là thể vô tư như , chuyện gì cũng .
Trời giữa hè ngày một nóng hơn, oi bức khiến chẳng khỏi cửa.
Mấy ngày nay Cố Thanh Uyển cũng ngoài, dứt khoát ở nhà bầu bạn với Diệp lão thái và Xảo nhi.
Diệp Tiểu Vân là do lo lắng vì những chuyện hỗn loạn mà chịu để tay chân nghỉ ngơi. Ngày nào bà cũng ở tiệm đồ kho, rằng bất kể thế nào việc ăn trong nhà cũng thể bỏ mặc. Kể cả kinh thành đại loạn, họ giải cứu Cố Viễn Kiều về phủ Cảnh Bình, thì lúc đó trong tay tiền, ngày tháng cũng dễ sống hơn.
Nay sống ngày phú quý quen , bà để các con những ngày tháng cũ nữa.
Cố Thanh Uyển cũng ngăn cản, lúc nếu ngăn bà cho bà thì mới khiến bà suy nghĩ lung tung.
Cùng lúc đó, phía biên cương nhận hỏa lôi đạn gửi từ kinh thành tới.
Kỳ Huyền Cẩm những xe hỏa lôi đạn , trong lòng thấy bình an. Nay Thái t.ử nước Ung còn tác dụng, thậm chí các quan viên nước Ung tới đàm phán còn dùng lời lẽ kích tướng, nhất là mong nổi giận g.i.ế.c c.h.ế.t Thái t.ử để họ lý do khai chiến.
Hắn hạ lệnh cất giữ kỹ lô hỏa lôi đạn , canh gác nghiêm ngặt, để xảy bất cứ sơ suất nào.
Vị phó tướng bên quẹt một nắm nước dội lên mặt để hạ nhiệt, những chiếc xe phủ vải bạt đen: “Biết rõ chúng hỏa lôi đạn lợi hại như , nước Ung điên mà còn khai chiến với chúng ?”
Đây là điều vẫn mãi hiểu nổi, nước Ung rốt cuộc cái gì. Cho dù vì nội loạn mà Thái t.ử c.h.ế.t, nhưng nếu thực sự khai chiến nữa, nước Ung cũng chẳng chiếm ưu thế gì.
Quân đội nước Ung yếu, nhưng đây thể đ.á.n.h ngang ngửa với Đại Kỳ một phần cũng nhờ địa thế. Mà nay họ chiếm thành Vũ, nước Ung mất lợi thế dễ thủ khó công , lúc họ khai chiến, chỗ dựa là cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-637-nhap-chu-dong-cung.html.]
Kỳ Huyền Cẩm nheo mắt, chằm chằm về hướng quân đội nước Ung, thần sắc trong mắt vô cùng nghiêm trọng.
Đây cũng là điểm hiểu. Nước Ung rốt cuộc chỗ dựa gì mà dám thách thức họ?
Đột nhiên, thu hồi ánh mắt, đầu về nơi cất giữ hỏa lôi đạn. Nghĩ tới điều gì đó, rảo bước tới, bước chân ngày càng nhanh, nhanh đến mức vị phó tướng phía cũng giật , đó vội vàng đuổi theo.
“Tướng quân, đợi mạt tướng với!”
Hai bước tới kho hàng chuyên dụng xây để cất giữ hỏa lôi đạn. Kỳ Huyền Cẩm vén vải bạt lên, cầm lấy một quả hỏa lôi đạn, xoay xoay kỹ.
Phó tướng ghé đầu qua dáng vẻ của : “Tướng quân đang gì , quên mất hỏa lôi đạn dùng thế nào ?”
Kỳ Huyền Cẩm đưa hỏa lôi đạn lên mũi ngửi ngửi, vẫn là mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g quen thuộc, trọng lượng cũng khác gì so với , khiến khẽ thở phào một , nhưng để an ...
Hắn ném quả hỏa lôi đạn lòng phó tướng: “Ngươi cùng ngoài một chuyến.”
Phó tướng ngơ ngác quả hỏa lôi đạn trong tay, chẳng lẽ thực sự quên cách dùng ?
Hai khỏi kho thấy vội vã chạy tới báo: “Tướng quân, quân Ung đột kích, lúc áp sát thành Vũ !”
Kỳ Huyền Cẩm khuôn mặt lạnh lùng chợt trở nên sắc bén: "Đem hỏa lôi đàn đây, vận lên thành lâu, chuẩn nghênh chiến!"
Đợi Kỳ Huyền Cẩm dẫn theo một đám bộ hạ thành tường, phóng tầm mắt xa phía đại quân đang dần áp sát, binh sĩ Đại Kỳ cũng chuẩn sẵn sàng vị trí, thời khắc sẵn sàng nghênh chiến.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
lúc Kỳ Huyền Cẩm hạ lệnh đặt hỏa lôi đàn bên cạnh máy b.ắ.n đá, cho xạ thủ chuẩn thì một màn ở phía xa khiến đồng t.ử chợt co rụt .
Mọi bên cạnh khi rõ đều kinh hãi biến sắc, phó tướng càng kinh khiếp thốt lên:
"Hỏa lôi đàn!!!"
"Ung quốc cũng hỏa lôi đàn!!!"
Trận chiến tại Vũ Thành cận kề, nhưng ở kinh thành xa xôi cảm nhận sự tàn khốc và khẩn trương của chiến tranh, tuy nhiên ai nấy đều bấm đốt ngón tay tính toán thời gian, chờ đợi tin tức từ biên cương truyền về.
Cố Thanh Uyển cũng trong đêm gặp Tống Thời Yến mấy ngày thấy mặt.
Đi từ cửa , việc đầu tiên Tống Thời Yến khi đóng cửa là nắm c.h.ặ.t lấy tay Cố Thanh Uyển, nhiệt độ nóng hổi truyền từ lòng bàn tay, mang theo nỗi nhớ nhung chẳng cần lời cũng thể cảm nhận .
Cố Thanh Uyển giật nảy , vội vàng quanh quất bốn phía, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm, kéo trong: "Sao về đây? Chẳng đang..."
Những lời phía nàng , dù là ở trong sân nhà , những chuyện nàng vẫn kiêng dè.
Tống Thời Yến nắn nắn tay nàng, mỉm : "Lúc tới tuần thị một vòng , quanh trạch t.ử canh giữ."
Sau đó thần sắc trầm xuống vài phần, trả lời câu hỏi của nàng: "Trước đó Ngũ hoàng t.ử một phen trong ngự thư phòng khiến Bệ hạ động lòng trắc ẩn, cộng thêm hai trong cung hành động gì, Bệ hạ liền để cần tiếp tục ở trong cung nữa."
Cố Thanh Uyển , sắc mặt cũng chẳng mấy vui vẻ.
Người tấm bình phong trong ngự thư phòng lúc chính là Tống Thời Yến, tiến cung hai ngày khi hỏa lôi đàn vận .
Có những chuyện bọn họ thể , chỉ thể để Hoàng thượng tự phát hiện, tự tra, mà bọn họ chỉ cần đưa một câu đề nghị thời điểm mấu chốt là đủ.
Nay Hoàng thượng để Tống Thời Yến xuất cung khiến tâm trạng Cố Thanh Uyển chút nặng nề, dù phát hiện điều gì đó, Bệ hạ vẫn để Tống Thời Yến trở về, điều rõ ngài vẫn dành cho Ngũ hoàng t.ử một tia cơ hội.
Hoặc thể , ngài dành sự tin tưởng cho tình cha con của bọn họ...