BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 644: Phủ Bình Xương hầu gặp vận rủi ---
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:56:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bọn họ đến nơi, những khác cũng dẫn ngoài, lão phu nhân sắc mặt khó coi, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, để bản quá mức t.h.ả.m hại.
Dẫu cảnh tượng thế bà cũng từng trải qua một khi còn trẻ, đó cả nhà lưu đày, Cố Viễn Kiều cũng sinh lúc , nhưng cuối cùng chẳng bọn họ vẫn bình an vô sự trở về, còn hưởng vinh hoa phú quý bao nhiêu năm nay .
Lần chắc chắn cũng sẽ chuyện gì, lão tam mới tiếp xúc với Ngũ hoàng t.ử bao lâu, cho dù Ngũ hoàng t.ử tâm dùng , thì thể gì?
So với những quan là vây cánh của Ngũ hoàng t.ử, lầm của bọn họ quả thực quá nhỏ bé.
Cũng nhờ ý nghĩ chống đỡ mà bà mới thể giữ vững tinh thần suy sụp.
Thẩm Phi Sương thì khác, lúc nàng vệ binh của Hoàng Thành Ti đè c.h.ặ.t, cả sụp đổ, gào t.h.ả.m thiết.
“Các bắt , của phủ Bình Xương hầu, họ Thẩm, là nhà họ Thẩm, các bắt thì bắt bọn họ, liên quan gì đến !”
Thẩm Phi Sương lúc thực sự phát điên , nàng đến hầu phủ là để gả cho Cố Viễn Kiều, trở thành hầu phu nhân tôn quý, hưởng vinh hoa phú quý, chứ để cùng bọn họ c.h.é.m đầu!
“Cô mẫu, cô mẫu gì chứ, bảo bọn họ là nhà họ Thẩm, là bảo đến đây bầu bạn giải khuây, vốn dĩ đến, là cầu xin đến khách, thể để liên lụy ngục , mau bảo bọn họ thả , nếu thực sự chuyện gì, đối diện với cha và tổ phụ của đây!?”
Thẩm Phi Sương thực sự sắp phát điên, nàng thể ngờ gặp tai họa !
Cố lão phu nhân Thẩm Phi Sương chỉ nghĩ đến việc giữ mạng cho bản , tức đến mức mặt mũi khó coi. Tuy bà vốn cũng định để Thẩm Phi Sương liên lụy, dù đây cũng là cháu gái ruột, nhưng nàng mở miệng đều chỉ bản , tơ hào nghĩ đến tình cảnh của bà cô .
Thậm chí còn đổi trắng đen, thành bà cầu xin nàng đến!?
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Chẳng lẽ nàng thể gả cho thế t.ử hầu phủ thế t.ử phu nhân nên mới vội vàng tìm đến trong đêm !?
Lạc Ngưng Vi dáng vẻ của Thẩm Phi Sương, khóe miệng khẽ nở nụ lạnh, bản nàng thể thoát , nhưng Thẩm Phi Sương dựa cái gì mà sống?
Thời gian qua Thẩm Phi Sương ở trong phủ tranh giành đấu đá với nàng, vẻ nữ chủ nhân, giờ phủi sạch quan hệ , mơ !
“Nhị tẩu lời gì , tỷ là khách , tỷ chẳng là thê t.ử quá môn của nhị ca , tính là nhà họ Cố?” Lạc Ngưng Vi lạnh, đem nàng đóng đinh phủ Bình Xương hầu cho chạy thoát.
Thẩm Phi Sương sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, trợn tròn mắt chằm chằm Lạc Ngưng Vi, giọng sắc lẹm đến mức lạc cả : “Lạc Ngưng Vi ngươi đừng ngậm m.á.u phun ! Ta vẫn còn là một cô nương trong trắng, ngươi đừng hại danh tiết của , rõ ràng là đến thăm cô mẫu, thê t.ử quá môn cái gì chứ, thanh thanh bạch bạch, hề đính hôn với bất kỳ ai, quan gia, quan gia ngài hãy tin , những điều đều thể đến quan phủ tra xét, hề định .”
Lạc Ngưng Vi thể cứ thế mà buông tha cho nàng : “Tuy rằng trao đổi canh , nhưng chuyện rõ như ban ngày, cả phủ ai mà tỷ là vị hôn thê của nhị ca, giờ thừa nhận ? Trước đây tỷ ở trong phủ luôn vẻ nữ chủ nhân, hạ nhân trong phủ ai tỷ sớm tự xưng là thế t.ử phu nhân, quan gia nếu tin, cứ tùy tiện bắt một tên hạ nhân hỏi là rõ ngay.”
Thẩm Phi Sương gần như dồn đường cùng, lúc cũng chẳng màng việc đang áp chế, lao về phía Lạc Ngưng Vi: “Con tiện nhân ! Ngươi hại c.h.ế.t thì ích lợi gì cho ngươi!? Ta xé nát cái miệng của ngươi!”
Lạc Ngưng Vi Thẩm Phi Sương như một mụ đàn bà chanh chua chẳng còn chút hình tượng nào, kìm mà bật , lúc trong lòng mới thấy hả đôi chút.
Dựa cái gì mà chỉ nàng gặp vận rủi, Thẩm Phi Sương đấu với nàng lâu như , tranh giành lâu như , giờ ngoài cuộc xem trò của nàng ? Không bao giờ chuyện đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-644-phu-binh-xuong-hau-gap-van-rui.html.]
Có c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t !
“Trước đây chẳng ngày nào cũng chạy sang viện của nam nhân, đuổi cũng , giờ còn giả vờ cái gì?” Lạc Ngưng Vi sang Cố lão phu nhân ở bên cạnh, đáy mắt thoáng qua vẻ oán hận, rõ ràng mới là Tức phụ của bà, nhưng bà khắp nơi thiên vị Thẩm Phi Sương, giờ thì rõ bộ mặt thật của đứa cháu gái ngoan chứ.
Nghĩ , nàng càng rạng rỡ, mang theo một vẻ điên cuồng bình thản, giống như giây phút cuối cùng kéo theo tất cả cùng xuống mồ.
“Mẫu , con sai ? Thẩm Phi Sương chẳng là Tức phụ mà tìm cho nhị ca ? Chúng là một nhà, dù ngục, dù c.h.é.m đầu, cũng nên chỉnh tề thiếu một ai mới .”
Thẩm Phi Sương chỉ hận thoát khỏi hai phía , nếu nàng định sẽ xông lên đ.á.n.h c.h.ế.t Lạc Ngưng Vi, xé nát cái miệng đê tiện !
“Cô mẫu, cô mẫu mau giải thích rõ , lẽ nào thực sự hại c.h.ế.t ?” Nàng năng bừa bãi, còn dáng vẻ nịnh nọt Cố lão phu nhân như thường ngày.
Cố lão phu nhân Thẩm Phi Sương mặt y phục xộc xệch, b.úi tóc cũng vặn vẹo lệch lạc, tóc mái bết bát đầy mặt, thực sự chẳng khác nào một kẻ điên.
Ánh mắt bà bình thản, giọng vô tình: “Nàng đúng là trong hầu phủ chúng , là thê t.ử quá môn của nhị nhi t.ử nhà , ở trong phủ lâu như , sớm còn trong sạch , dù ngục, nàng cũng cùng nhi t.ử của .”
Trước đó bà quả thực lòng trắc ẩn với đứa cháu gái , định sẽ rõ phận của Thẩm Phi Sương để nàng rời .
đứa cháu gái đối với bà chút nể tình, thậm chí còn oán trách bà đón nàng phủ.
Đã , bà cần gì để tâm đến tình cảm cô cháu nữa.
Nếu gia đình thể một nữa vượt qua kiếp nạn , nể tình nàng theo Viễn Kiều chịu khổ, bà vẫn nhận nàng là Tức phụ.
Nếu thoát , hầu phủ tham gia mưu phản, cùng lắm là lưu đày, đến lúc đó bên cạnh Viễn Kiều vẫn chăm sóc, nhà họ Cố cũng thêm một việc.
Thẩm Phi Sương thể tin nổi Cố lão phu nhân, đôi mắt gần như trừng thủng một lỗ bà: “Cái mụ già sắp c.h.ế.t , bà hại ! Cha sẽ tha cho bà , hầu phủ các đều đáng c.h.ế.t, đều là lũ súc sinh tàn nhẫn lang tâm cẩu phế!”
Thẩm Phi Sương phẫn nộ gào thét, giãy giụa loạn xạ, nàng ngờ cô mẫu vốn luôn yêu thương đẩy địa ngục!
Chợt, nàng dời tầm mắt sang Cố Viễn Kiều, từ đầu đến cuối như một kẻ vô hình, giống như thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Cố Viễn Kiều, , và quan hệ gì cả, chẳng luôn coi thường , lấy , rõ với bọn họ , chúng bất kỳ quan hệ nào, thả !”
Cố Viễn Kiều những đầy sân, tuy rằng chung sống một thời gian, nhưng y hề chút tình cảm nào, ngay cả tự xưng là mẫu ruột, luôn tỏ với y là Cố lão phu nhân, y cũng khó lòng nảy sinh cảm xúc.
Bởi vì y hiểu rõ, những gì bà đối với y đều dựa lợi ích, nếu y thể mang lợi ích cho bọn họ, y sẽ đón về, thậm chí sống c.h.ế.t bà cũng chẳng thèm liếc mắt một cái, càng cần nhắc đến Cố Vân Trác luôn coi y là cái gai trong mắt.
Còn Thẩm Phi Sương, quả thực bất kỳ quan hệ nào với y, y dối, càng chút liên hệ nào với nữ nhân , thê t.ử của y là Diệp Tiểu Vân, dù lúc thể thừa nhận, cũng tuyệt đối thể để kẻ khác chiếm lấy vị trí của nàng.
“Ta và nàng , quan hệ gì cả, nàng vị hôn thê của .”