BỊ BỎ RƠI TRONG LÚC CHẠY NẠN ĐÓI RÉT, TA MANG KHÔNG GIAN DẪN CẢ NHÀ SỐNG SÓT LÀM GIÀU - Chương 649: Ở rể ---
Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:56:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chuyện hồi lâu, Cố Thanh Uyển chớp chớp đôi mắt chút cay xè, với Tống Thời Yến: "Hôm nay muộn quá , là ở đây luôn ?"
Thời gian khá muộn, cộng thêm Tống Thời Yến uống chút rượu, phòng ốc trong Hầu phủ nhiều.
Trong mắt Tống Thời Yến hiện lên vẻ xót xa, khẽ vuốt tóc thiếu nữ: "Không , Cố thúc vẫn đồng ý lời cầu của , ở đây tiện. Thái độ của thúc đối với vốn dĩ cũng tạm , nếu đằng chân lân đằng đầu mà ở , e rằng ngày mai thái độ của thúc sẽ còn như thế nữa."
Cố Thanh Uyển nghĩ cũng đúng, cha nàng thực ấn tượng khá về Tống Thời Yến, cứ giữ đúng quy củ thì hơn.
"Vậy đường cẩn thận một chút." Cố Thanh Uyển dặn dò.
Khóe miệng Tống Thời Yến nở nụ vui vẻ, hưởng thụ sự quan tâm của Cố Thanh Uyển: "Có Trình Phàm ở đây, uống rượu, ."
Hai chuyện cổng lớn, tiễn Tống Thời Yến cửa.
Ngày hôm , Tống Thời Yến đến từ sáng sớm.
Cố Viễn Kiều say khướt một đêm, lúc thức dậy đầu vẫn còn đau, buổi sáng húp chút cháo mới thấy dễ chịu hơn.
Sau đó liền thấy Tống Thời Yến tới. Nghĩ đến chuyện hôm qua định dùng rượu để Tống Thời Yến lời thật lòng, kết quả bản tiền đồ mà uống quá chén, mặt già khỏi đỏ lên. Lúc ông giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cố gắng giữ lấy uy nghiêm của bậc trưởng bối.
"À, tiểu Tống tới , ăn cơm ?" Cố Viễn Kiều cố gắng giữ lấy phong thái của Hầu gia. Khoảng thời gian ở Hầu phủ ông cũng uổng phí, một lễ nghi khí độ ông vẫn thể dáng .
Tống Thời Yến cung kính: "Đã dùng qua ."
Cố Viễn Kiều cũng mục đích của y hôm nay, hắng giọng một cái: "Ừm, thì uống chút ."
Nói đoạn, sai pha mang bánh ngọt lên, dẫn Tống Thời Yến tới chính sảnh.
Diệp Tiểu Vân và Diệp lão thái đương nhiên cũng mặt, nhưng Cố Thanh Uyển thể mặt.
lúc nếu thật sự để Cố Thanh Uyển ở trong phòng chờ đợi thì nàng cũng , dứt khoát bình phong để bọn họ chuyện.
Tống Thời Yến hôm nay đặc biệt căng thẳng, một chuyện y giao đãi với Diệp thẩm, nhưng Cố thúc vẫn hiểu rõ về y.
"Cố thúc, Thanh Uyển là viên minh châu tay ngài, ngài đối với hiểu rõ, chắc chắn cũng yên tâm giao Thanh Uyển cho . Trước tiên xin thưa với Cố thúc về tình hình gia cảnh của ."
Nói , y đem cảnh gia đình kể cho Cố Viễn Kiều một lượt.
Cố Viễn Kiều thực Diệp Tiểu Vân kể qua một chút, nhưng chi tiết. Lúc Tống Thời Yến , biểu cảm đổi xoạch xoạch, lúc thì phẫn nộ vì lời của Tống Thời Yến, lúc thì kìm mà xót xa thương cảm. Tóm , khi xong một phen trải nghiệm , Cố Viễn Kiều đập bàn mắng lớn.
"Đó là hạng gì ! Loại mà cũng xứng cha , thật là cầm thú bằng! Tiểu Tống ngươi yên tâm, nhà chúng hạng như , ngươi đừng qua với bên đó nữa. Ta thẩm t.ử ngươi hiện giờ ngươi việc ăn riêng, còn hợp hùn mở tiệm đồ kho kiếm tiền, chúng thèm về cái nơi đó nữa. Cái gì mà Vô Song thành? Làm như oai lắm bằng, nhà chúng đây là Hầu phủ, chẳng kém gì cái chức thành chủ ..."
Nói đến đây, Cố Viễn Kiều chút chột , cái Hầu phủ , dường như vẫn bằng cái Vô Song thành .
"Dù thế nào nữa, cái nơi đó, về là về."
Tống Thời Yến rõ ràng ngờ Cố Viễn Kiều phản ứng . Sau khi kinh ngạc, khóe miệng y kìm mà nhếch lên, quả nhiên nhà của Thanh Uyển cũng giống như nàng, đều là những , .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-bo-roi-trong-luc-chay-nan-doi-ret-ta-mang-khong-gian-dan-ca-nha-song-sot-lam-giau/chuong-649-o-re.html.]
"Cố thúc đúng lắm, vốn dĩ cũng nghĩ như . thành với Thanh Uyển, nàng chịu thiệt thòi. Nàng ưu tú như , thể những lựa chọn hơn, là nàng chọn , thể để nàng chịu ủy khuất. Những gì khác , nàng , những gì khác , nàng cũng ."
Cố Viễn Kiều thấy những lời , trong lòng thể xúc động.
Nếu ông là Tống Thời Yến, , ông và Tống Thời Yến cũng gần như , nhưng nếu là ông, ông thà rằng bất kỳ quan hệ nào với phủ Bình Xương hầu, chỉ yên đưa vợ con sống ngày tháng của .
Tống Thời Yến vì Thanh Uyển mà sẵn sàng nơi đó, lấy những gì thuộc về , điểm Cố Viễn Kiều tự thấy bằng.
Cũng chính vì thế, cảm nhận của ông đối với Tống Thời Yến khác , mang theo chút... kính phục mơ hồ?
Sau một hồi thành thật với , Cố Viễn Kiều hài lòng về Tống Thời Yến vô cùng. Phải là gánh vác, năng lực, một lòng vì nữ nhi ông như thế mới tư cách con rể ông.
Nghĩ đến những kẻ tìm đến đây, mở miệng là bản ưu tú thế nào, cứ như nữ nhi ông gả cho bọn họ là trèo cao . Cái thá gì chứ, từng tên một, còn chẳng phận cao bằng cái chức Hầu gia của ông nữa là.
Tóm ông đối với Tống Thời Yến vô cùng hài lòng, lúc thiết kéo Tống Thời Yến gọi một tiếng tiểu Tống, hai tiếng tiểu Tống .
Tống Thời Yến mỉm hưởng ứng, thực cũng thích trò chuyện cùng Cố Viễn Kiều.
"Ta ở trong kinh trạch t.ử, nhưng nếu Thanh Uyển ở nhà bầu bạn với nhị vị lão nhân, cũng nguyện ý cùng Thanh Uyển ở hầu hạ nhị vị. Dù cũng còn nào nữa, Cố thúc, thẩm t.ử và ngoại bà chính là nhà của . Nghĩ cũng cảm ơn Thanh Uyển, cho một nữa."
Lời suýt chút nữa khiến Cố Viễn Kiều tại chỗ nhận y nhi t.ử luôn.
"Tốt , các ngươi thành xong cứ ở Hầu phủ, cả nhà là ở cùng , ngươi dù là bây giờ dọn qua đây luôn cũng !"
Tống Thời Yến thấy lời , trong mắt xẹt qua một tia sáng, khóe môi nhếch lên: "Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh."
Cố Viễn Kiều: Sao cảm giác dường như chỗ nào đó sai sai?
Diệp Tiểu Vân cảm thấy chút : "Ngươi và Thanh Uyển cứ ở mãi nhà ngoại, liệu lắm ? Sợ là ngoài sẽ những lời ."
Thành xong mà đằng trai ở nhà đằng gái, đó chẳng là... ở rể ?
Tiểu Tống là một nam nhân đại trượng phu, như liệu trong lòng khó chịu ?
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Tống Thời Yến hiểu Diệp Tiểu Vân, hiểu ý của bà nên mỉm : "Thẩm t.ử, vốn chỉ một , chính là nhà của . So với những lời bình phẩm bên ngoài, cho rằng ngày tháng của sống thoải mái là đủ ."
Cố Viễn Kiều gật đầu phụ họa: " thế, mặc kệ gì, tiểu Tống vốn dĩ một , hai đứa ở trong một cái viện lớn chẳng cô đơn . Hơn nữa, chúng vốn dĩ đều từ quê lên, thật sự tưởng rằng trong kinh ai lưng bàn tán chúng ? Nếu cứ để ý đến cách của bọn họ, e rằng chúng chẳng sống nổi ở kinh thành ."
Cố Thanh Uyển tới vặn thấy câu , mỉm : "Cha đúng lắm, kẻ mắt thì dù cha bước chân trái cửa cũng sẽ nhạo cha hiểu quy củ, còn thể chung sống thì tự nhiên sẽ để ý những thứ ."
Đặt thức uống lạnh xong sang một bên, nàng : "Còn về việc ở , chuyện đó hãy bàn, đừng quên chúng còn về làng Mãn Thủy nữa đấy."
Gia đình bọn họ là tầng lớp vương tôn quý tộc tiêu chuẩn, tự nhiên cũng thể giống như nhà .
Và , phần thưởng của nàng vẫn ban xuống, cộng thêm Đại hoàng t.ử và Hoàng hậu hiện giờ cũng coi như là chỗ dựa của nàng, nếu nàng lập thêm vài công trạng nữa, dù phủ Bình Xương hầu quy củ đến , thì trong kinh thành cũng chẳng ai dám thêm nửa lời, nhắc đến gia đình nàng cũng chỉ thể nể trọng mà thôi.
Nàng cần nhà hùa theo cái kinh thành lạc lõng , nàng sẽ khiến cho những kẻ gọi là huân quý trong kinh hùa theo bọn họ...