Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 140: Sức sát thương kinh hoàng

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:07:17
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trương Vinh Anh xe đạp của Lý Kim Dân, từ xa thấy tiếng ồn ào. Bà vươn cổ về phía nhà , thấy cửa nhà vây kín bởi đám đông xem náo nhiệt, tim bà chợt thắt .

 

Lần nhà họ Lý vây xem thế là lúc bà đá tung cửa phòng Lý Bảo Quốc và Đường Hồng Mai la lối lóc.

 

Lần nữa là lúc Lý Bảo Hải hủy hôn với nhà họ Triệu, tìm đến tận cửa.

 

Lần là chuyện gì đây?

 

Nhìn thấy Lý Bảo Quân mặt đen sì trong đám đông, Trương Vinh Anh theo bản năng đoán chắc là thằng con trời đ.á.n.h gây chuyện.

 

Lý Kim Dân phanh xe, Trương Vinh Anh nhảy xuống: "Làm cái gì mà tụ tập đông thế ?"

 

Ánh mắt bà theo bản năng tìm kiếm Kim Chi trong nhà, mong là con bé sợ.

 

"Kim Chi ?" Trương Vinh Anh hỏi.

 

Lý Bảo Hỉ vội đáp: "Đang ở trong phòng bế Tiểu Ninh ạ."

 

Thím Tiêu như tìm đầu để chuyện, hùng hổ xông đến mặt Trương Vinh Anh: "Trương Vinh Anh, bà xem thằng con quý t.ử của bà chuyện kìa, nó đ.á.n.h thằng Tiêu Lượng nhà nông nỗi . cho bà , chuyện cho một lời giải thích thỏa đáng thì đừng hòng xong chuyện!!!

 

Đều là hàng xóm láng giềng với , thù oán gì mà đ.á.n.h con thành thế ? Bà mà dạy dỗ thằng con bà thì cứ chờ nó tù bóc lịch !"

 

Tiêu Lượng ăn hai cú đ.ấ.m, một cú mũi, một cú gò má. Lúc gò má tím bầm, m.á.u mũi dính đầy cằm và má, trông dọa .

 

Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m của Tiêu Lượng, Trương Vinh Anh theo bản năng nhảy lên tát bốp một cái gáy Lý Bảo Quân: "Mày chuyện đấy hả!!!"

 

Quả thực là từ nhỏ đến lớn, tìm đến cửa mắng vốn vì Lý Bảo Quân đ.á.n.h nhiều đếm xuể.

 

Ban đầu Trương Vinh Anh còn kiên nhẫn hỏi rõ nguyên do, nhưng cơ bản đều là do Lý Bảo Quân kiếm chuyện, hoặc là vì vài câu hợp ý liền động thủ. Về , Trương Vinh Anh cơ bản chẳng cần hỏi, trong lòng mặc định tội cho Lý Bảo Quân.

 

Bởi vì nếu Lý Bảo Quân đuối lý thì chẳng tìm đến tận cửa.

 

Lý Bảo Quân tát, đen mặt : "Sao hỏi rõ đầu đuôi đ.á.n.h con?"

 

Trương Vinh Anh mắng xối xả: "Tao còn cần hỏi ? Tao hỏi xuể ? Lần đến khác, bao nhiêu ? Mày cứ hễ tí là động chân động tay thế hả?"

 

Lý Bảo Hỉ tức quá, hiếm khi xông lên giữ c.h.ặ.t cánh tay đang định giơ lên của Trương Vinh Anh: "Mẹ, thật sự của Hai . Bọn họ bắt nạt quá đáng ngay tại nhà , Hai tức quá mới đ.á.n.h bọn họ."

 

Trương Vinh Anh hồn: "Anh Hai mày đ.á.n.h chúng nó ở trong nhà á? Không chúng nó tìm đến gây sự ?"

 

Lý Bảo Hỉ gật đầu: "Vâng, bọn họ bắt nạt ngay trong nhà , Hai vặn về gặp, bắt cô xin thì bọn họ còn c.h.ử.i ."

 

Trương Vinh Anh thả lỏng một nửa dây thần kinh đang căng cứng, đầu mặt lạnh tanh thím Tiêu: "Tết nhất thế , các đến nhà gì? Với quan hệ của hai nhà chúng , chắc đến chúc tết nhỉ?"

 

Quan hệ hai nhà cũng bình thường, nhưng nhà họ Lý Lý Bảo Quân là thành phần bất hảo, thím Tiêu ghét con trai qua với nhà họ Lý, sợ Tiêu Lượng học thói .

 

Hơn nữa Tiêu Lượng từng lộ ý cưới Lý Bảo Hà, thím Tiêu vì thế mà giận cá c.h.é.m thớt sang Trương Vinh Anh. Hai bà thuận mắt, cãi bao nhiêu trận , bình thường chẳng bao giờ qua .

 

Quả nhiên Trương Vinh Anh hỏi câu , thím Tiêu sững sờ một chút, giải thích: "Là... là con Quyên với con Thu Cúc nhà , con Bảo Phượng nhà bà bán giày ở phố bộ, ủng hộ công việc của nó nên mới đến, ai ngờ gặp cái nhà lý lẽ như nhà bà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-140-suc-sat-thuong-kinh-hoang.html.]

Nghe cái giọng điệu của bà kìa, tết nhất đến nhà bà ? Hóa đến nhà bà đ.á.n.h là đáng đời chứ gì? Ý bà là hàng xóm láng giềng con cái sang chơi nhà cũng ?"

 

Lý Bảo Hà kéo tay áo Trương Vinh Anh: "Mẹ, thôi bỏ , đều là hiểu lầm, chuyện con cũng ."

 

Lão Tam vì cô mà mặt, giờ thành thế , Lý Bảo Hà sợ gia đình khó xử nên chủ động nhận trách nhiệm về : "Cháu xin , cháu xin . Cái đó, tiền t.h.u.ố.c men của Tiêu Lượng cháu sẽ đền."

 

Lý Bảo Hỉ chị cả với vẻ "bất lực tập", nhưng chuyện dù nhà họ Tiêu đuối lý thì các cô cũng tiện toạc bàn dân thiên hạ.

 

Người khác chứ Tiêu Lượng thì rõ mười mươi nguyên do.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Hơn nữa đêm qua, vợ cứ quấn lấy hỏi về quá khứ giữa và Bảo Hà, hiểu, hôm nay vợ cố ý đến đây kiếm chuyện.

 

Nhìn Lý Bảo Hà rơm rớm nước mắt xin , thấy áy náy trong lòng, bèn kéo tay thím Tiêu: "Mẹ, thôi bỏ , đều là hiểu lầm, . Tiền t.h.u.ố.c men cần , đàn ông da dày thịt béo mai là khỏi, đừng ầm ĩ nữa, chúng về thôi."

 

Thím Tiêu vết thương mặt con trai mà xót xa, tiện mất mặt con đám đông, chỉ đành c.h.ử.i đổng về phía nhà họ Lý: "Quá đáng, bắt nạt quá đáng. Đồ c.h.ế.t dẫm du thủ du thực, thảo nào vợ cũng bỏ chạy, thảo nào tiệt nòi giống, đây đều là báo ứng do mày điều ác mà ."

 

Khổ nỗi lúc Tôn Thu Cúc chịu, cô cho rằng Tiêu Lượng vẫn còn bênh vực tình cũ Lý Bảo Hà ngay mặt .

 

"Tiêu Lượng, cái gì mà thôi? Đánh cần chịu trách nhiệm ? Tết nhất thế , hóa chúng đ.á.n.h oan uổng ? Hôm nay bỏ qua dễ dàng, ngày mai bọn họ còn đà lấn tới."

 

Tiêu Lượng giữ c.h.ặ.t Tôn Thu Cúc: "Được , em bớt mồm , còn chê đủ loạn ?"

 

Tôn Thu Cúc trong lòng vốn tích tụ cơn giận, thấy chồng còn thiên vị Lý Bảo Hà thì tức hận: "Cái gì mà em thêm phiền, là do tư tâm, tưởng sẽ cảm kích chắc? Bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đáng đời !"

 

Thím Tiêu ngờ còn kịp cãi với Trương Vinh Anh thì con trai và con dâu lục đục nội bộ, vội vàng can ngăn: "Làm cái gì thế hả, lúc hai đứa bay còn cãi ?"

 

Trương Vinh Anh cũng kéo Lý Bảo Hỉ hỏi nhỏ: "Đầu đuôi thế nào?"

 

Lý Bảo Hỉ kể rành rọt từng lời hành động của Tôn Thu Cúc cho Trương Vinh Anh . Trương Vinh Anh xong mà tức sôi m.á.u.

 

Trong nhà một đám yêu ma quỷ quái nên đủ bà phiền lòng , cả ngày chuyện thì chuyện nọ, giờ thì , nhà họ Tiêu cũng đến kiếm chuyện.

 

Vung tay đẩy Lý Bảo Hỉ , Trương Vinh Anh sải hai bước đến mặt Tôn Thu Cúc, kiễng chân xuống gầm lên: "Gào cái gì mà gào? Muốn gào thì về nhà mà gào, tết nhất thấy đen đủi hả?"

 

Giọng như sấm rền Tôn Thu Cúc tê cả , nước bọt b.ắ.n đầy mặt cô .

 

Gào xong, Trương Vinh Anh sang bảo Lý Bảo Hải đang đám đông: "Thằng Tư c.h.ế.t tiệt, buồng trong bốc nắm gạo nếp rắc cửa giải đen ."

 

Thím Tiêu lập tức lao tới che chở con dâu: "Trương Vinh Anh, thu cái bản mặt dọa của bà , con dâu sợ kìa, bà quát tháo trẻ con cái gì?"

 

Trương Vinh Anh sang c.h.ử.i ầm lên: " xí thì cũng là do cha sinh . Bà lắm đấy, các ông già làng xóm góp gạo thổi cơm chung mới đúc cái mặt bà đấy, bà lai tạp nên bà quá cơ.

 

Còn mặt mũi chê , bà đống mỡ bà xem, c.h.ế.t chôn núi cũng phì nhiêu màu mỡ hai dặm đất."

 

"Thật là, còn mặt mũi đến nhà loạn. Nhà cưới con tinh gây chuyện còn liên lụy hàng xóm láng giềng yên . cho bà nhé Tiêu Thục Phân, bà liệu mà dạy dỗ con dâu đen đủi nhà bà . Hôm nay là nó gặp thằng Ba nhà đấy, chứ nó mà lên cơn điên thì bà mời mười ông thầy cúng về cũng chắc trấn áp !

 

Vợ chồng bà còn mặt mũi ở nhà thổi râu trừng mắt , thời gian rảnh rỗi đấy thì mau về nhà thịt mấy con gà tẩm bổ cho con trai bà . Không thấy con dâu bà đang xòe đuôi như con công khắp nơi hỏi thăm đàn ông nhà !!!"

 

Thím Tiêu suýt chút nữa tức ngất xỉu.

 

Còn Tôn Thu Cúc Trương Vinh Anh gầm mặt cho ngơ ngác, hồn thấy những lời mỉa mai chua ngoa , m.á.u nóng cũng dồn lên tận đỉnh đầu.

 

 

Loading...