Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 531: Làm ác nhân vì hạnh phúc của con gái
Cập nhật lúc: 2026-01-08 10:19:16
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Nguyễn nhớ đến căn phòng con gái và con rể cố ý để dành cho Đông Mai.
Trong phòng còn đặt riêng tủ và giường, con gái bà càng tốn công tốn sức, sợ bà cô thích. Cái vẻ nhiệt tình đó càng Nguyễn khó chịu trong lòng.
Khổ nỗi bà cô chẳng tí mắt nào, cứ tưởng đây là nhà thật, hớn hở bố trí phòng ốc, cứ như cô mới là nữ chủ nhân của cái nhà .
Đứa con gái bà nâng niu trong lòng bàn tay, đến bà nó còn nó hiếu kính, để tâm như thế bao giờ. Tìm một thằng con rể mà cả nhà bà đều chướng mắt, là gả thấp , thế mà về dâu bắt đầu lấy lòng một bà cô em chồng mang danh trưởng bối.
Nếu ở chung, còn hầu hạ , cái gì cũng tiện. Hơn nữa một núi thể hai hổ, bát đũa còn lúc xô , sống cùng một mái nhà, nhỡ hai xích mích gì, đến lúc đó con rể bênh ai?
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hơn nữa cái cô Đông Mai , tuổi còn nhỏ mà ở nhà còn thích tranh quyền chủ đạo, cái gì cũng thích chủ, khiến khó chịu.
Bà sẽ để con gái rơi cảnh đó. Cái Phương nhà bà tính tình , vì hạnh phúc của con gái, vai ác cứ để bà .
Nghĩ đến đây, Nguyễn nhạt cắt ngang lời Đông Mai.
"Cô của nó , coi cô như nhà nên chuyện cũng khách sáo. Cô đừng trách thẳng, Như Chương nó chỉ là cháu trai cô thôi, nó nghĩa vụ với cô. Cô xem cô cũng hai năm , tuổi cũng lớn thế , kể cả là bố ruột cũng nghĩa vụ lo cho cô mãi.
Cô cũng đừng tính toán chuyện ở sẵn. Có cái tâm tư đó, chi bằng lo tính chuyện đại sự cả đời của , sớm tìm cho tấm chồng, đến lúc đó tự khắc nhà mới mà ở. Như thế cũng đỡ dòm ngó nhà tân hôn của cháu trai, cũng để thấy cô kiến thức hạn hẹp, đến chút chừng mực cũng ."
"Lại , đây chẳng chính miệng cô đến nhà ? Bảo là sẽ sớm lấy chồng, sẽ quấy rầy cái Phương và Như Chương nhà , sẽ gây phiền phức cho chúng nó, sẽ trở thành gánh nặng của chúng nó, sẽ để chúng nó tự sống cuộc sống riêng. Nếu , chúng cũng đời nào gật đầu đồng ý mối hôn sự , ?"
Đông Mai mặt trắng bệch, lưng dán c.h.ặ.t tường, sợ hãi Nguyễn đang cao xuống, hổ cúi đầu, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Cháu... cháu ạ, cháu nhờ xem mắt cho cháu ..."
Mẹ Nguyễn bậc thang cao hơn năm sáu bậc, rũ mắt khinh khỉnh liếc Đông Mai một cái: "Hay là, giúp cô xem một mối nhé? Cuộc sống mà, cũng cần quá kén chọn. Không ai cũng vận may như cháu trai cô, vớ con lừa cứng đầu như cái Phương nhà . Cô điều kiện của bản mà tìm, đừng vọng tưởng tìm cái loại mà với tới ..."
Thu Bình gặp việc vui tinh thần phấn chấn, mắt thấy ngày cưới ngày càng gần, cứ như ôm một cục than hồng rực lửa trong , toát vẻ kìm nén .
Đi đường như gió, gặp ai cũng nhịn mà chia sẻ tin vui "nửa tháng nữa là cưới vợ". Niềm vui sướng toát từ tận xương tủy , như tơ liễu ngày xuân, bay khắp ngõ Giếng Cương, khắp đội công trình, lan truyền cho tất cả xung quanh đều .
"Cô nhỏ, cô nhỏ, cô bảo chúng mua loại kẹo nào thì ngon, nên mua bao nhiêu? Ý nhạc mẫu cháu là hôn lễ tổ chức riêng, nhà họ bên nhà họ, chúng bên chúng , khách khứa hai bên trộn lẫn ."
Thực Thu Bình cũng hiểu ý bố vợ. Khách khứa của họ đa phần là trong biên chế nhà nước, còn khách khứa của là Hồng Cẩu, Hắc Ngốc và đám em công trường.
Hai bên cùng đẳng cấp. Họ hàng bên vợ văn minh, bên mở miệng là văng tục c.h.ử.i bậy, gộp chung .
Mặc dù bố vợ bắt bẻ đủ điều, nhưng thể cưới Phương về, đều thể nhịn, rốt cuộc thì Phương xứng đáng.
Nhớ tới nụ ngọt ngào dịu dàng của Nguyễn Phương, nghĩ đến dáng vẻ cô mặc váy cưới, nghĩ đến về nhà Nguyễn Phương ở đó, càng nghĩ càng phấn khích, giọng của Thu Bình cũng to hơn ngày thường nhiều.
"Phích nước nóng mua hai cái, chậu men chúng cũng mua thêm hai cái, phụ nữ dùng riêng. Mấy loại kẹo cưới cứ theo yêu cầu của nhạc mẫu cháu mà , kẻo vì mua đúng mà tranh cãi..."
Đông Mai dáng vẻ vui sướng của Thu Bình, từ tận đáy lòng cũng mừng cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-531-lam-ac-nhan-vi-hanh-phuc-cua-con-gai.html.]
Như Chương sắp thành gia lập thất , nếu còn sống, sẽ vui đến nhường nào.
Hít sâu một , Đông Mai cẩn thận với Thu Bình: "Thu Bình, cô thương lượng với cháu một chuyện."
Thu Bình tinh thần sáng láng: "Chuyện gì ạ? Cô cứ thẳng ."
Đông Mai cố vẻ nhẹ nhàng: "Là thế , cô bảo, con dâu mới về nhà nửa năm đầu nên để hai vợ chồng sống riêng là nhất, để hòa hợp tính cách và bồi dưỡng tình cảm. Cháu với Phương vất vả lắm mới cưới , cô cũng thể theo kỳ đà cản mũi ."
Thu Bình ngượng ngùng gãi đầu: "Cháu mua nhà ba gian phòng rộng rãi, đều bố trí cho cô . Bồi dưỡng tình cảm gì chứ, đầy nhà sống chung với , con dâu mới về bồi dưỡng tình cảm chắc?
Cô chắc chắn sang ở cùng cháu. Cháu với Phương ở phòng tân hôn, cô ở một bên cái thể thống gì. Chờ cháu Ngàn Đường, cô với Phương hai cũng bạn bè ."
Trong lòng Đông Mai khó chịu, nhưng cố nặn nụ giải thích: "Cô bảo ở cùng cháu . Ý cô là, hai đứa mới cưới, đang lúc mặn nồng, cô là bà cô già xen thì bất tiện lắm, năng việc đều giữ ý, các cháu thoải mái mà cô cũng thoải mái. Lại chỗ của cô gần nhà thím Trương, cô còn sang tìm Kim Chi chơi, cũng tiện."
Thu Bình còn gì đó.
Đông Mai vội ngắt lời: "Cứ quyết định thế . Các cháu cứ bồi dưỡng tình cảm , mấy tháng nữa tin vui cô qua chăm sóc Phương. Cô hỏi thím Trương , cũng hỏi thím Chu trong khu tập thể, các thím đều bảo thế là nhất."
Thu Bình cũng hiểu mấy cái , bán tín bán nghi hỏi: "Các cụ ngày xưa còn quy tắc ạ?"
Đông Mai nghiêm túc gật đầu: " thế, chúng lớn dạy bảo, nếu các cụ thế thì chắc chắn nguyên do, chúng cứ theo là , thì bên nhà họ Nguyễn bảo chúng hiểu quy tắc.
Hơn nữa, cháu với Phương cũng thể về đây ăn cơm bất cứ lúc nào. Cuộc sống các cháu thuận lợi là hơn bất cứ thứ gì. Chúng cứ theo quy tắc các cụ mà . Thời gian qua, cháu chẳng cũng thường xuyên chạy Ngàn Đường, cô ở nhà một vẫn đấy thôi. Cháu cần lo cho cô, cô là lớn ."
Thấy Đông Mai kiên quyết, Thu Bình gật đầu: "Được ạ, đều theo cô."
Rất nhanh đến ngày Thu Bình tổ chức tiệc cưới.
Thu Bình mặc sơ mi trắng quần tây, n.g.ự.c cài hoa hồng nhỏ, cùng Nguyễn Phương mặc váy đỏ ở cửa nhà hàng đón khách.
Đông Mai như con ong mật chăm chỉ giữa các bàn tiệc, cháu trai cháu dâu kính rượu khách khứa, mặt tràn đầy nụ giấu , tự hào như thể chính chồng , khiến đám Trương Vinh Anh trêu chọc mãi.
Mãi đến chiều khi khách khứa tàn cuộc, Đông Mai vẫn cùng nhà hàng xử lý nốt công việc hậu cần, bảo Thu Bình đưa bạn bè về nhà mới náo nhiệt .
Ở Bảo Lĩnh phong tục tiệc cưới thì về xem nhà tân hôn, một là để họ hàng nhà cửa, hai là để xem của hồi môn nhà gái.
Đông Mai xử lý xong việc ở nhà hàng, cũng về phía nhà mới, mà bóc một viên kẹo hỷ bỏ miệng, chậm rãi về hướng ngõ Giếng Cương.
Thu Bình gia đình, còn cô thì còn nhà nữa.
Vợ chồng son mật ngọt tình nồng, ba ngày nghỉ cưới của Nguyễn Phương cơ bản bước chân khỏi cửa, hai vợ chồng ai quấy rầy cuộc sống ngọt ngào của .
Ngày thứ tư, Thu Bình đến quán Hắc Ngốc tìm Đông Mai, mới Đông Mai từ ngày hôm đám cưới đến . Hắn vội vã chạy về ngõ Giếng Cương, chỉ thấy trong phòng Đông Mai để một bức thư từ biệt.