Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 540: Khuất phục trước vận mệnh
Cập nhật lúc: 2026-01-08 15:03:29
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Quốc Hoa , Trần Quốc Phương mệt mỏi ôm Nguyệt Nguyệt ngưỡng cửa, cúi đầu nhẹ nhàng vỗ về lưng con.
Mẹ Trần con gái như mà đành lòng.
Trong ký ức của bà, con gái bà là đóa hoa nâng niu trong nhà kính, làn da non mịn hồng hào, lúc nào cũng ngẩng cao đầu, từng nhuốm chút phong sương, kiêu ngạo tùy hứng, mang theo cái khí thế sợ trời sợ đất.
Trần Quốc Phương hiện tại, làn da sớm thô ráp ám vàng, khóe mắt đuôi mày thậm chí còn những nếp nhăn li ti, mu bàn tay cũng đầy vết chai sạn vì sương gió.
Cái cằm luôn hất cao giờ cúi thấp, ánh mắt cụp xuống, lúc nào cũng mang theo nụ nhẫn nhục, gặp ai cũng nhẹ giọng chào hỏi.
Cái ngạo khí khắc sâu trong xương tủy sớm cuộc sống mưu sinh mài mòn, chỉ còn sự mệt mỏi giấu nơi đáy mắt, thậm chí ngay cả nụ cũng mang theo vài phần dè dặt lấy lòng, chẳng còn chút dáng vẻ của cô công chúa nhỏ năm nào.
Trần Quốc Phương hiện tại, thậm chí còn bằng lúc theo Lưu Giang Đào.
Mẹ Trần đau lòng thôi. Phụ nữ mà, sai một bước là sai cả đời.
Kể cả khi ông nhà còn sống giúp Quốc Phương ly hôn, nhưng cuộc sống của Trần Quốc Phương vẫn rối tinh rối mù như cũ.
"Quốc Phương , con đừng để trong lòng. Chị cả con vì chăm sóc nên cũng mệt mỏi, trong lòng bực bội, nhưng tính nó . Nó để ý đến nỗi khó xử của con, con cứ yên tâm ở đây. Mẹ nhà họ Tưởng, cứ ở nhà , chỉ cần còn ở đây thì đây chính là nhà của con."
Trần Quốc Phương cúi đầu dám Trần, nhưng nước mắt rơi lộp bộp xuống mu bàn tay đang ôm Nguyệt Nguyệt.
Nghĩ ngợi một chút, Trần đưa tay vuốt mái tóc khô xơ của Trần Quốc Phương, giọng trầm trầm, trong mắt tràn đầy sự thương xót: "Đời phụ nữ chúng , sai một bước là sai cả đời. dù khó khăn đến thì ngày tháng vẫn trôi qua, thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi khổ đau cũ.
Chị cả con chuyện dễ , nhưng một câu nó sai. Con còn trẻ, một nuôi con cứ lay lắt thế mãi cũng kế lâu dài.
Con đường tính toán cho kỹ, là tìm một đàng hoàng để bước nữa, là tự kéo cày nuôi con, cũng cái hướng rõ ràng. Giờ còn khỏe còn thể đỡ đần , chứ nhỡ còn nữa thì con thế nào?"
Nói đến cuối, Trần cũng bắt đầu lau nước mắt. Phụ nữ vốn dĩ khổ, huống chi là một phụ nữ mang tiếng qua hai đời chồng.
Bà mắng Trần Quốc Phương, mắng cô chuyện hồ đồ, nhưng bây giờ cả thế giới đều đang chỉ trỏ cô, cô rơi tình cảnh , Trần trong lòng oán cũng nỡ mắng miệng.
Bà thực sự sợ đứa con gái sẽ chịu đựng nổi mà nghĩ quẩn.
Thực chỉ con gái khổ, bà cũng khổ mà. Ông nhà còn, chỗ dựa của bà cũng mất, giờ sắc mặt con gái con rể mà sống.
Con trai, con dâu, con gái lớn, đều vì thái độ của bà đối với Trần Quốc Phương mà đến giờ vẫn còn oán trách bà.
bà , rốt cuộc cũng là đứa con yêu thương nuôi lớn. Bà , thể thật sự như lời Trần Quốc Hoa , đuổi con khỏi nhà để nó con đường c.h.ế.t.
Bà giận, oán, nhưng sự việc đến nước .
Trần Quốc Phương thấy Trần lau nước mắt, ngược nắm c.h.ặ.t lấy tay ôn tồn khuyên giải: "Mẹ, con trách chị cả . Chị đều đúng cả, là con hiểu chuyện liên lụy gia đình, liên lụy đến . Nếu tại con, bố..."
Giọng cô khàn , nhỏ dần: "Nếu tại con, cả cũng sẽ điều đến Hoài Lĩnh Thành, quan hệ giữa với chị cũng sẽ căng thẳng như . Đều là tại con, là con hiểu chuyện, liên lụy .
Con là đứa tiền đồ. Mẹ giờ sức khỏe yếu, đều dựa chị cả chăm sóc, con thể chọc giận chị . Căn nhà cho thuê cũng coi như thu nhập, để dành cho tiêu . Tiền trong nhà cũng chỉ ngần , cũng lúc tiêu hết, về thể cứ để rể nuôi mãi ."
Mẹ Trần hất tay Trần Quốc Phương : "Mẹ sẽ cả. Mẹ ở đây hơn nửa đời , già sang nhà để ghét bỏ, , c.h.ế.t cũng c.h.ế.t ở nhà ."
Trần Quốc Phương khuyên nhủ: "Con lo cho con, lo con một nuôi con thuê nhà gánh nặng lớn, nhưng con thể cả đời dựa .
Mẹ đừng lo cho con nữa, chuyện hiện tại đều là do con tự tự chịu, là con tùy hứng. Lúc khổ tâm khuyên bảo con mà con cứ khăng khăng theo ý , giờ quả đắng con nuốt, con tư cách kêu than."
Nói đến đây, cô thở dài bất lực: "Cố chịu đựng sẽ qua thôi. Giờ Nguyệt Nguyệt cũng lớn dần , con bày sạp bán hàng cũng thu nhập, tiết kiệm một chút thì vẫn đủ nuôi sống hai con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-540-khuat-phuc-truoc-van-menh.html.]
Còn chuyện bước nữa, để con suy nghĩ . Trước tìm hai đều đúng, đàn ông cũng chắc là chỗ dựa..."
Buổi tối, Trần Quốc Phương giường ánh trăng ngoài cửa sổ, trong đầu hiện lên cảnh tượng Lý Bảo Quân nhảy giúp cô hôm nay.
Trước , cô luôn chê Lý Bảo Quân tính tình bốc đồng thích đ.á.n.h , chê lo chuyện bao đồng.
hôm nay, khi "lo chuyện bao đồng" đó là chính , cảm giác trong lòng khác hẳn.
Thực , cũng đến nỗi tội ác tày trời như thế.
Lúc là do cô đeo kính màu , là do cô chê tiền đồ, cho nên chỗ nào cũng thấy sai.
Phải chi lúc đầu cô bước đó, thì giờ đây dù bố còn nữa, cô cũng sẽ giống như hôm nay, mặc bắt nạt, xua đuổi.
Cảm giác chua xót dâng lên mũi, Trần Quốc Phương nghĩ đến đứa bé Lý Bảo Quân bế trong lòng và phụ nữ trông vẻ dịu dàng .
Đó là vợ cưới ?
Trông họ cũng khá xứng đôi.
Nghĩ đến đây, l.ồ.ng n.g.ự.c Trần Quốc Phương nhói lên đau đớn.
Tết Trung Thu, sáng sớm Lý Bảo Phượng xách quà về nhà đẻ.
Trương Vinh Anh bụng cô, phía cô: "Tiểu Phùng ?"
Lý Bảo Phượng : "Bà nội sợ là qua khỏi, sẽ qua ạ."
Trương Vinh Anh sớm bà nội 68 tuổi của Phùng Chí Vĩ ốm một thời gian , giờ cũng ngạc nhiên.
Trước cuộc sống khổ cực, tuổi 68 thời tính là cao thọ .
mặt Lý Bảo Phượng hiện lên vẻ ưu sầu.
Trương Vinh Anh hỏi: "Sao thế?"
Lý Bảo Phượng do dự một chút, lúc mới :
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Bà nội ốm đau đớn lắm, nhưng vì tuổi cao , bố chồng với các chú các cô nhà họ Phùng đều định đưa bệnh viện, cứ để bà ở nhà thôi.
Con thấy đáng thương, nhưng con cũng ."
Trương Vinh Anh sững một chút, giọng điệu bình thản: "Bà nội bên đó chẳng ốm hơn một năm ? Hồi con cưới gấp gáp thế cũng là bảo để cho bà thấy cháu dâu, bệnh viện suốt, giờ nữa chắc cũng là hết cách ."
Lý Bảo Phượng gật đầu: "Bác sĩ cũng bảo đại khái là thế, nhưng con cứ thấy tội tội. Ý của chồng với các cô bây giờ là cứ chờ bà thôi..."
Trương Vinh Anh nhàn nhạt liếc Lý Bảo Phượng: "Con là cháu dâu."
Lý Bảo Phượng gật đầu: "Vâng, đúng ạ, con là cháu dâu."
Trương Vinh Anh rõ ràng hơn: "Anh cả con cũng thường xuyên hiếu thuận với ông nội con bằng mồm đấy thôi. Hồi ông con mất, cả con là nhảy cẫng lên hăng hái nhất, chê bai bố với nhà chú hai con chăm sóc ông nội .
nó từng ngủ trông ông một đêm nào, cũng từng tắm rửa cho ông, thậm chí chuyện với ông cũng bảo bận, càng đừng đến chuyện bỏ tiền cho ông."