Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 542: Chị em dâu cãi nhau
Cập nhật lúc: 2026-01-08 15:03:31
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Vinh Anh Đường Hồng Mai phẫn nộ lên án, ánh mắt kinh ngạc sang Thẩm Đan.
Thẩm Đan đặt con xuống, xắn tay áo lên.
"Tại thế trong lòng chị rõ ? chẳng học theo chị ? Chị thế mà. Nhà cũng hai đứa con, chị lì xì cho một đứa 1 đồng, đứa chị cho là ý gì? Hóa chị coi Ngọc Ngọc là chứ gì?
Còn nữa, hôm nay tại chỉ mua một cái kem, đấy chẳng học theo chị ?
Đại Bác với Ngọc Ngọc nhà sang nhà chị chơi, chị cho bánh quy chỉ cho mỗi Đại Bác, để Ngọc Ngọc nhà trơ mắt ."
Đường Hồng Mai cũng bắt đầu xắn tay áo: "Có ý gì trong lòng cô rõ ? Nó do cô đẻ ? lì xì cho Đại Bác 1 đồng là đúng , Đại Bác là cháu ruột của chồng , là em ruột với Tuyển Minh Tuyển Hoành nhà . Còn Ngọc Ngọc là thế nào thì cần toạc ? Nếu cô gả nhà họ Lý, quen trai cô ?"
Thẩm Đan tức đỏ mắt: "Ngọc Ngọc hiện tại là con gái của và Bảo Hải, hộ khẩu đều đăng ký danh nghĩa chúng , chị đừng quá đáng.
Lại chuyện qua giữa chúng là nhân tình của lớn, liên quan gì đến trẻ con?
chị coi thường Ngọc Ngọc, nhưng Ngọc Ngọc nhà ăn của nhà chị, uống của nhà chị, là nuôi trong nhà , trông là đẻ sang, ăn uống là mang tới, ảnh hưởng gì đến chị? Một cái bánh quy mà thôi, chị nỡ để con bé đó chị em ăn ."
Đường Hồng Mai cũng gân cổ lên gào: "Cô to tiếng cái gì? Dưới danh nghĩa cô nhưng cô đẻ, cũng huyết mạch nhà họ Lý chúng ."
"Chị nữa xem?"
" cứ đấy, nó ... Á á..."
Trương Vinh Anh hai cô con dâu đang lao cấu xé , hét lớn một tiếng: "Dừng tay hết cho bà!!!!"
Tiếng gầm như sấm nổ khiến cả đám đang việc ở sân cũng chạy .
Đường Hồng Mai và Thẩm Đan liếc , ngượng ngùng buông tay .
"Ngày lễ ngày tết, các chị loạn ? Còn đ.á.n.h mặt , đây, các chị đ.á.n.h luôn ?" Trương Vinh Anh trừng mắt quát.
Lý Bảo Hải vội vàng chạy đến bên Thẩm Đan: "Mẹ, Đan Đan nhà con là điều nhất, chắc chắn là chị dâu vấn đề."
Lý Bảo Quốc cũng đến bên cạnh Đường Hồng Mai: "Chú đừng hỏi rõ đầu đuôi mở miệng bậy, còn đang ở đây, đến lượt chú định tội."
Nói , Lý Bảo Quốc quát Đường Hồng Mai: "Lớn đầu còn đ.á.n.h , đấy là việc của mấy mụ đàn bà đanh đá, lý khắp thiên hạ, gì rõ ràng là , cần gì động thủ?"
Đường Hồng Mai cứng cổ tức tối: "Em , thông."
Lý Bảo Quốc sang Thẩm Đan: "Không cái khác, chị dâu thím lớn hơn thím ít tuổi, cô ít học chứ thím học hành đàng hoàng mà? Tôn ti trật tự thím hiểu ? Có chuyện tày trời gì mà đến mức động thủ?"
Trương Vinh Anh liếc Lý Bảo Quốc.
Quả nhiên là lãnh đạo, mỗi bên đ.á.n.h 50 roi.
Nghĩ ngợi một chút, Trương Vinh Anh cũng theo: "Được , đều là một nhà, gì rõ ràng là . Vừa các chị cũng lõm bõm một ít. Có chuyện gì thể trao đổi, cứ đ.á.n.h mặt trẻ con thế ?
Các chị chỉ lo cho sướng cái , nghĩ đến việc chồng các chị thể ảnh hưởng tình cảm em ? Có nghĩ đến việc trẻ con trong lòng sẽ ngăn cách ? Thằng cả đúng đấy, gì thì ba mặt một lời cho rõ ràng là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-542-chi-em-dau-cai-nhau.html.]
Đường Hồng Mai mặt lạnh tanh lườm Thẩm Đan một cái, mặt chỗ khác. Thẩm Đan cũng hừ lạnh một tiếng, khoanh tay mặt sang hướng ngược .
Trương Vinh Anh với Đường Hồng Mai: "Chị xem, Ngọc Ngọc nuôi ở nhà vợ chồng thằng tư, cũng gọi chị một tiếng bác gái. Tết nhất, chị lì xì cho con bé một cái, vợ chồng thằng tư còn thể để chị thiệt thòi chắc?
Nhà chị ba đứa con, cô tính cả Ngọc Ngọc cũng mới hai đứa, kiểu gì chả lì xì cho chị. Chị thế chẳng để ghét cho ?
Bà thông gia bên nhà họ Thẩm mang đồ ăn vặt sang, bọn Tuyển Minh cũng ăn ít ? Kể cả là con hàng xóm mặt, lúc chị lấy đồ ăn vặt cho con cũng sẽ thuận tay đưa cho nó một miếng chứ?
Chị nỡ để Ngọc Ngọc bên cạnh Đại Bác, Nho Nhỏ ăn ? Chị cũng là , chị thế hả?
Người đối xử với con chị công bằng, con chị loạn lên chị bực , thế Đại Bác và Ngọc Ngọc đều nuôi tay vợ chồng thằng tư, chị phân biệt đối xử lớn thế, chúng nó loạn lên ? Vợ thằng tư bực chắc?"
Đường Hồng Mai ngượng: "Mẹ, nhà con điều kiện hạn, con chắc chắn ưu tiên con cháu nhà họ Lý . Con đối với Ngọc Ngọc thì nhà họ Thẩm cũng thấy , họ với nhà qua , cùng lắm gặp mặt chào hỏi một câu thôi."
Thẩm Đan gân cổ lên: "Con nhà họ Thẩm ? Con mắt ? Ngọc Ngọc lớn thế , nó hiểu cả đấy, chị thế khó coi quá. Hơn nữa chuyện qua con bao giờ chiếm của chị tí nào ? Chị lì xì bao nhiêu con chả lì xì bấy nhiêu ?
Chị cho con nhà con đồ ăn vặt, con cũng mua cho con nhà chị mà. Ngọc Ngọc nhà con bé tí tẹo, ăn mấy miếng, con nhà chị ăn cả xe tải, nào sang nhà con cũng ăn lấy ăn để, con gì ? Chị còn loại chuyện .
Con cho chị , Ngọc Ngọc trong sổ hộ khẩu của con và Bảo Hải, chính là con gái ruột của con. Chờ nó hiểu chuyện hơn chút, các đừng lăng nhăng mặt nó, nếu bà đây tha cho ."
Trương Vinh Anh đen mặt sang Thẩm Đan: "Cô cũng thế, cô đừng tưởng mắng chị dâu cô mắng cô là cô sai nhé?"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Thẩm Đan nghẹn lời, vẻ giận dữ mặt dần tan biến, đó là sự mất tự nhiên: "Con... con chẳng là chọc tức ."
Trương Vinh Anh : "Trong lòng cô gì bức xúc cô thể thẳng ? Cô thì chị dâu cô cô nghĩ gì ? Cô cứ thẳng toẹt , bảo là hai đứa trẻ đều là con chúng , chị thể thiên vị bất công như thế. Cô , trong lòng hậm hực, đó trả thù , thế là thế nào? Cô đang mâu thuẫn sâu sắc thêm chứ giải quyết vấn đề!"
Thẩm Đan ngượng ngùng im lặng.
Trương Vinh Anh Đường Hồng Mai: "Chị còn suốt ngày vỗ n.g.ự.c xưng tên là phu nhân lãnh đạo, với cái tâm địa , cái tầm , chị hỏi thằng cả xem chị thế đúng ?"
Đường Hồng Mai im thin thít.
Trương Vinh Anh Thẩm Đan: "Đến cái giấy phép kinh doanh quán ăn của chồng cô, cũng là do bác cả nó tìm quan hệ cho đấy. Kể cả nể mặt chồng cô, cô cũng thể cố ý gây chuyện chứ?"
Thẩm Đan cũng im lặng.
Lý Bảo Hải vội vàng giảng hòa: "Mẹ, đều là một nhà, cho nhẹ lòng là ."
Lý Bảo Quốc cũng vội : " đúng đúng, chuyện bé xé to mà, bát đũa còn lúc xô nữa là. À thì, Hồng Mai, em là chị dâu cả, chuyện đúng là em đúng, em gương , xin em dâu một câu."
Đường Hồng Mai đỏ mặt, Lý Bảo Quốc đẩy nhẹ một cái, sắc mặt mất tự nhiên : "Là chị nghĩ sai , chị thế nữa, xin nhé."
Lý Bảo Hải cũng nhanh ch.óng đẩy Thẩm Đan một cái.
Thẩm Đan cũng dịu mặt : "Mẹ đúng, em cũng sai, nên đổ thêm dầu lửa. Sau gì em sẽ thẳng, chấp nhặt với chị nữa."
Lý Bảo Quốc trộm Trương Vinh Anh một cái, giọng điệu mang ý hòa giải: "Thế mới chứ, vốn dĩ là hiểu lầm nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi, thì chẳng gì cả. Người một nhà vẫn nên dĩ hòa vi quý, gia hòa vạn sự hưng."
Đường Hồng Mai và Thẩm Đan ầm ĩ thì , Lý Bảo Quốc chủ yếu sợ Trương Vinh Anh ầm lên, lúc đó thì cả nhà ai cũng đừng hòng yên .