Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 573: Mấy người trong lòng tự hiểu
Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:25:48
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý lão thái quan sát cảm xúc của Ninh Yến và Lý Bảo Thúy.
Trương Vinh Anh thấy cả hai đều lên tiếng phản bác, liền Lý lão thái thiên vị ai, lời bà cụ công bằng.
Tiền Xuân Lệ gật đầu: " thế, tính khí hai đứa đều nóng nảy, kéo cũng , càng cãi càng hăng, chúng cũng chẳng thế nào."
Hoàng Lan Anh lạnh một tiếng: "Cứ hỏi khắp cái thành Bảo Lĩnh , hỏi cả cái ngõ Dương Gia xem, nhà nào nhà cửa đủ ở mà còn để một gian phòng cho con gái lấy chồng, ai phép dùng ?
Sao? Sau các định sang nhà họ Tạ dưỡng già ? Cháu ngoại trong bụng con Én nhà cháu nội nhà các ? Chẳng lẽ họ Tạ ở nhà các còn giá hơn họ Lý?"
Lý Kim Cường vẻ mặt bất đắc dĩ: "Bà thông gia, thế . Chuyện là do Bảo Thúy bốc đồng, nó nên những lời khó như . mà gian phòng đó đúng là Bảo Thúy ở mười mấy năm, lúc chúng cũng hứa giữ cho nó."
Tiền Xuân Lệ giọng điệu cũng bắt đầu chút nóng nảy: "Lúc bố chồng còn sống, nhà chúng sáu vẫn ở thoải mái. Giờ bố chồng mất , Bảo Thúy cũng ở nhà nữa, thế mà thành chật chội ở . Cũng chẳng là do con Én chiếm nhiều chỗ quá, là do hai già chúng vướng mắt nó."
Lời thốt , Ninh Yến đột ngột ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt vui của Tiền Xuân Lệ, kìm uất ức, che mặt nức nở.
Lý Kim Cường quát Tiền Xuân Lệ: "Bà hươu vượn cái gì thế hả? Có ai năng như bà ?"
Tiền Xuân Lệ chồng quát, hổ tủi , cũng bắt đầu sụt sùi lau nước mắt.
" gì sai nào? cũng từ phận dâu mà lên. Điều kiện của nó thì tệ, nhưng nhà chúng cũng loại hành hạ con dâu. Từ lúc nó về dâu đến giờ, ngày ba bữa cơm, nó về muộn đều hâm nóng thức ăn cho nó. Kết quả thì , cái gì?
Người bảo việc trong nhà chớ vạch ngoài. Nó thì , chẳng học ai cái thói hễ chuyện gì là sợ cả cái thành Bảo Lĩnh , rùm beng lên mới chịu. Thằng Bảo Toàn nhà sống quy củ đàng hoàng, bao giờ nặng với nó câu nào ?
Phải, chúng cưới nó về thể so bì với nhà chị cả, nhưng tiền sính lễ cũng đưa đủ 390 đồng, quần áo giày dép mới từ đầu đến chân, máy khâu cũng mua đủ. Nhà đẻ nó ba lễ sáu tiết chúng cũng bạc đãi..."
Hoàng Lan Anh phẫn nộ : "Các , nhiều như , tóm là vẫn giữ gian phòng đó cho con gái rượu lấy chồng, để con trai, cháu nội, con dâu chen chúc chứ gì?"
Lý Bảo Thúy : "Đó vốn dĩ là của con."
Hoàng Lan Anh phản bác: "Là của cô, thế cô đẻ con mang họ Lý ? Sau cô cần phụng dưỡng bố chồng, mà về phụng dưỡng bố đẻ ? Cô kiếm tiền thì đừng mang về nhà họ Tạ, mang về nhà họ Lý ?
Bố cô nuôi cô khôn lớn, cho cô ăn học, của hồi môn hậu hĩnh cho cô lấy chồng, để cô về tranh giành đồ đạc của nhà họ Lý."
Lý Bảo Thúy vốn đang mang thai, cảm xúc dễ kích động, lúc càng thêm hăng m.á.u: "Bố cháu thương cháu, thím ghen tị thì thím cũng giữ phòng cho con gái thím ở nhà , thím cũng cho con gái thím của hồi môn hậu hĩnh , thím soi mói cháu gì? Hu hu hu hu ~"
Hoàng Lan Anh cũng điên tiết, gân cổ lên cãi: "Cô ghê gớm như , cả nhà cô coi con Én nhà như ngoài, thế lúc cô gả cái gì? Nhà cô cưới vợ cái gì? Còn cần con Én nhà sinh con đẻ cái cho nhà họ Lý các gì? Cô trực tiếp cưới em trai Bảo Toàn của cô chẳng chị em tương tương ái ? Cũng chẳng ai dòm ngó đến phòng của cô."
Nói xong, Hoàng Lan Anh kéo tay đứa con gái đang đỏ hoe mắt định bỏ về: "Đi, về nhà với ! Nhà họ ngạch cửa cao quá, nhà với tới . Đứa bé con nhân lúc còn sớm mà bỏ , sang nhà khác kế còn sướng hơn dâu nhà họ!
Hừ, cái loại giác ngộ như nhà các mà cũng đòi cưới vợ? Lúc nếu nể mặt mối là chị dâu Trương, các tưởng thèm để mắt đến nhà các chắc?"
Lý Kim Dân cuống cuồng , chỉ vỗ vỗ cánh tay Trương Vinh Anh liên tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-573-may-nguoi-trong-long-tu-hieu.html.]
Trương Vinh Anh ném cho ông một cái lườm sắc lẹm.
Rõ ràng là cả hai nhà đều đang nóng giận mất khôn. Bà tổng thể nhảy giáo huấn nhà họ Lý rằng Lý Bảo Thúy gả thì nên về nhà tranh giành phòng ốc chứ?
Bà cũng thể bảo Ninh Yến sai khi chiếm phòng của chị chồng.
Bà giúp ai bây giờ?
Bà chẳng giúp ai cả. Nếu do chính bà mối, bà đuổi cổ cả hai nhà khỏi cửa .
Lý Kim Dân thấy Trương Vinh Anh bất động, đành tự lên can ngăn.
"Ái chà, bà thông gia, bà thông gia, đừng nóng giận, chuyện gì từ từ . Trẻ con hiểu chuyện, bà đừng chấp nhặt."
Lý Kim Cường cũng căng da đầu giữ c.h.ặ.t Ninh Xuân Hoa: " thế, chúng bình tĩnh . Hai đứa nó còn sống với , ầm ĩ thế ảnh hưởng đến tình cảm."
Lý lão thái cũng hùa theo: "Phải đấy bà thông gia, con Én còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà. Chúng bà xót con gái, chuyện còn đó, bà nóng giận cũng nghĩ cho đứa bé chứ, đừng vì sướng miệng nhất thời mà hỏng chuyện."
Cả nhà nhanh xuống.
Vợ chồng Lý Kim Cường ép Lý Bảo Thúy xin con nhà họ Ninh.
Lý Bảo Thúy khi lấy chồng cũng cưng chiều hết mực, lúc uất ức chịu nổi, lên án: "Từ lúc cô gả về đây là con thuận mắt , tại con nhường cô ?"
Ninh Yến sụt sịt phản bác: " , là chị thuận mắt thì ."
Lý Bảo Thúy : "Sao ? Mỗi về nhà, món ngon cho ăn, cô đều lén lút phàn nàn. ăn hết của cô , cũng mua đồ về biếu bố , món ngon chiêu đãi thì ?"
Tiền Xuân Lệ như bắt thóp, chen : " đấy, nghĩ hai đứa đều m.a.n.g t.h.a.i nên thịt con gà, con còn bóng gió bảo là hưởng sái của Bảo Thúy."
Ninh Yến uất ức cãi : "Chẳng lẽ ? Nếu chị về, nỡ thịt gà cho con ăn ? Con thèm canh gà hai , đều coi như điếc, bà chị chồng về còn mở miệng đòi hỏi, tí tởn thịt gà .
Mỗi chị về, chỉ món ngon cho chị , mở mồm là bảo coi con như con đẻ, thế bao giờ chủ động món gì cho con ăn ?"
Nói đoạn, Ninh Yến sang Lý Bảo Thúy: "Chị còn trách phàn nàn ? phàn nàn chẳng vì chị bình thường chẳng cho ăn ngon . Nếu chị về ăn những món mà ngày thường vẫn ăn, oán khí ? Chị mua đồ biếu bố chị, vợ chồng còn nộp tiền cơm hàng tháng đấy. ăn bữa thịt còn dài cổ chờ chị về mới hưởng sái tí chút, nên phàn nàn chắc?
Nếu chị về cũng ăn cơm rau dưa như chúng thường ngày, phàn nàn ? với Bảo Toàn một tháng nộp 25 đồng tiền cơm, trong nhà mua cân thịt cũng gọi chị về ăn. Mở miệng là coi như con đẻ, rốt cuộc con ai nấy xót, là chị công bằng, trong lòng khó chịu, còn cho ?
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Lúc tranh phòng thì chị là nhà họ Lý, lúc ăn ngon uống tiếp đãi thì chị là khách quý về thăm nhà. Hóa chị lên đầu lên cổ cả nhà chúng ?
cũng đang m.a.n.g t.h.a.i cháu nhà họ Lý đấy. Nếu chị cũng tiếp đãi như tiếp đãi chị, thì cho dù chị ở lì trong nhà ăn bám cũng chẳng ý kiến gì. Chị cứ luôn cảm thấy vấn đề, đều vấn đề, chỉ là so đo tính toán. sự thật thế nào, trong lòng mấy tự hiểu rõ."