Bị con cái vứt bỏ chết thảm, Bà lão Trương trọng sinh về thập niên 80. - Chương 579: Nỗi uất ức đọng lại của Tần Tuệ Như
Cập nhật lúc: 2026-01-13 09:00:41
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Tiểu Hoa bộ dạng vui mừng của bác cả, trong ánh mắt và gương mặt cũng giấu niềm hạnh phúc và thỏa mãn. Những vất vả và nguy hiểm cô trải qua, công việc cô từ bỏ, tất cả đều chỉ vì khoảnh khắc .
Vì thành di nguyện của bác cả, vì để bác cả vui lòng.
Vì nụ , cô chịu khổ nhiều hơn nữa cũng đáng, cô cam tâm tình nguyện.
Ba ngày , bác cả Lữ qua đời. Khi , khóe miệng ông vẫn còn vương nụ tan, đó là sự an lòng, là sự mãn nguyện.
Lữ Tiểu Hoa, vốn luôn tình cảm nhất với bác cả, cũng biểu lộ quá nhiều bi thương. Cô những ngày cuối đời bác cả đau đớn khó chịu, mỗi ngày đối với bác đều là sự dày vò, cô nỡ để bác tiếp tục chịu đựng những nỗi đau đớn mà sống lay lắt.
Cô cũng hiểu rõ, bác cả còn chút tiếc nuối nào.
Cuối tháng 10 năm 1990, là một bức tranh mùa thu rực rỡ sắc màu nhưng mang chút se lạnh.
Bầu trời trở nên cao vời vợi, ánh mặt trời còn gay gắt, cây cối những bộ quần áo ngũ sắc sặc sỡ. Cây phong chuyển màu đỏ rực, cây dương và cây bạch quả thì vàng óng một vùng, gió thổi qua lá rụng bay lả tả như tuyết.
Đường Hồng Mai đưa con cái Thượng Hải hai tháng. Lý Bảo Quốc đích về đón giữa tháng 8.
Đầu tháng gọi điện về báo, bên việc đều định.
Trương Vinh Anh cảm giác gì đặc biệt, ngược Lý Kim Dân thì buồn bã mất một thời gian, con trai cả cùng cháu trai cháu gái hết , ngày thường chẳng còn gặp mặt.
Lữ Tiểu Hoa vẫn ở cữ xong, Hắc Ngốc lúc vẫn đang ở Ngàn Đường, cửa hàng ở nhà giao cho Gầy Côn và nhân viên coi sóc.
Lý Bảo Quân cũng bận tối mắt tối mũi, xe mười mấy ngày nay về Bảo Lĩnh.
Gầy Côn đành tự lái xe tải sang chỗ Trương Vinh Anh lấy hàng.
Trương Vinh Anh hình gầy gò của , một đường giúp đẩy xe từ phía .
Đến cửa tiệm, Tần Tuệ Như vội vội vàng vàng từ trong tiệm lao giúp đỡ: "Cẩn thận một chút, cái bao tải nặng lắm đấy, bảo để cùng mà."
Gầy Côn hào sảng phất tay: "Hải, nặng gì , là đàn ông mà."
Tần Tuệ Như ngẩng đầu thấy Trương Vinh Anh, chút ngượng ngùng chào: "Thím, phiền thím vất vả ."
Trương Vinh Anh chống hông thở nhẹ: "Không gì, gì mà vất vả."
"Cháu thế nào, quen ?"
Tần Tuệ Như còn kịp trả lời, Gầy Côn nhanh nhảu : "Tốt lắm ạ, cô kiên nhẫn cực kỳ, còn phối quần áo, cũng tư vấn cho khách, nhiều khách thích cô lắm, còn ít khách quen đến cửa hàng là mở miệng đòi tìm cô tư vấn ngay.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mấy tháng nay, nếu đồng chí Tần, Hắc Ngốc thời gian chạy sang Ngàn Đường , may mà cô , nếu cái cửa hàng xoay xở nổi ."
Tần Tuệ Như chút ngượng ngùng: "Đâu khoa trương như ."
Gầy Côn rạng rỡ: "Khoa trương gì chứ, đây là tận mắt chứng kiến. Gầy Côn tuy chẳng bản lĩnh gì, nhưng thẳng, cũng bốc phét, tin cô hỏi thím xem."
Trương Vinh Anh phối hợp : " đúng đúng, thằng Gầy Côn gì nấy, cũng vòng vo, vì cái mồm mà đắc tội ít đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-con-cai-vut-bo-chet-tham-ba-lao-truong-trong-sinh-ve-thap-nien-80/chuong-579-noi-uat-uc-dong-lai-cua-tan-tue-nhu.html.]
Trạng thái tinh thần của Tần Tuệ Như lúc so với hồi ở bệnh viện thì như hai khác . Trước trông cô như tro tàn nguội lạnh, giờ đây sức sống hơn nhiều.
Trương Vinh Anh khỏi cảm thán: "Nhìn tinh thần cháu hơn nhiều đấy. , cháu khỏe ?"
Giọng của Tần Tuệ Như dịu dàng, cùng một tông giọng với Nhạc Tiểu Thiền, nhẹ nhàng êm ái.
Cô nở một nụ cảm kích với Trương Vinh Anh.
"Thím Trương, cảm ơn thím, cháu khỏe hơn nhiều . Hồi cháu còn trách thím xen việc khác, thậm chí cháu còn trách cả cháu, bởi vì phận của thím..."
Nói đến đây giọng cô khựng , chút ngượng ngùng: "Cháu vẫn luôn tránh xa gia đình thím một chút, cháu tin với phận của thím thật lòng giúp đỡ cháu, cháu tưởng thím chỉ đề phòng cháu thôi. Bây giờ, cháu may mắn vì cháu ép cháu đến đây."
Nói đoạn, cô một nữa xin Trương Vinh Anh, khô khốc giải thích: "Xin thím nhé, cháu... cháu cũng nên giải thích thế nào... Rất nhiều chuyện, và cảm nhận của cháu khác . Không ai thể hiểu nỗi đau khổ của cháu, tất cả đều cảm thấy là do cháu mẩy. Tất cả , hàng xóm láng giềng, bạn bè thích, thậm chí là nhà đẻ cháu, tất cả đời đều bảo sai là cháu, cháu..."
Nhớ đoạn lịch sử đen tối đó, giọng cô run rẩy, chút lộn xộn. Con cô mất, ai trách cô, nhưng đều khuyên cô đừng rơi lệ, đừng đau lòng, chỉ là một đứa bé thôi mà, dưỡng sức khỏe sinh đứa khác.
Cô cả đêm ngủ , nhắm mắt là thấy tiếng của con. Ngày nào cô cũng cảm thấy nhẹ bẫng, thể bay bất cứ lúc nào. Nỗi đau xé gan xé ruột đó, cái lạnh thấu xương đó bao trùm lấy cô một kẽ hở, khiến cô thở cũng thấy đau, nhưng ai hiểu.
Chính cô cũng nên bắt đầu từ , bởi vì trong mắt đời, nhà họ Phùng quả thực để cô thiếu ăn thiếu mặc, đ.á.n.h c.h.ử.i cô. Ngay cả bạn tri kỷ nhất của cô cũng khuyên cô đừng loạn nữa, giống như tất cả chuyện đều là của cô, đều là do cô rảnh rỗi sinh nông nổi, cô là kẻ điên. chỉ cô , , như thế.
Bất kể cô giải thích thế nào, bất kể cô kể lể nỗi đau khổ của , cũng chẳng ai tin cô. Tất cả đều cảm thấy cô năm bảy lượt đòi sống đòi c.h.ế.t là để ép nhà họ Phùng xoay quanh , kỳ thực lúc đó cô thực sự sống nữa.
ai tin cô, cho nên từ đó cô cũng câm miệng, nhắc tới nữa, bởi vì cho dù cũng chỉ là trò cho thiên hạ, ai hiểu cô, chỉ dùng ánh mắt kiểu "Đấy, cô bắt đầu " để cô.
chủ đề mà dù hỏi thế nào cô cũng mở miệng, giờ Tần Tuệ Như chủ động nhắc tới. Cô giải thích một chút, cô loại như .
Khi những lời , Tần Tuệ Như vẫn theo bản năng tránh ánh mắt Trương Vinh Anh, giả vờ như chuyện gì chỗ khác.
"Xin thím, lúc thím hỏi cháu, cháu , mà là đời ai tin cháu cả, cháu cũng chẳng ai tin. Không ai tin nỗi đau khổ của cháu, họ đều cảm thấy là của cháu, là cháu rảnh việc gây sự, là cháu ép nhà họ Phùng đến mức sống nổi, là cháu ép họ đến phát điên.
Mọi đều bảo họ đối xử với cháu , đ.á.n.h cháu, mắng cháu, cho cháu ăn, cho cháu uống, cháu bệnh họ cũng sẵn sàng bỏ tiền cứu cháu. Tất cả đều là của cháu, ai tin cháu..."
Trương Vinh Anh lên tiếng. Chút dũng khí khó khăn lắm mới tích góp của Tần Tuệ Như đang dần dần chìm xuống...
Cô sớm nên quen , cô giải thích chứ, những lời cũng chỉ như đá chìm đáy biển mà thôi.
"Thím tin cháu."
Bốn chữ nhẹ bẫng của Trương Vinh Anh như một hòn đá, bất ngờ ném mặt hồ phẳng lặng trong lòng cô.
Tần Tuệ Như đột ngột ngẩng đầu Trương Vinh Anh, gân xanh ở cổ nổi lên, trong mắt tràn đầy vẻ thể tin nổi. Môi cô mấp máy gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn , phát chút âm thanh nào.
Trương Vinh Anh thở dài: "Không của cháu, lúc đó cháu bệnh, là trong lòng khổ mà chỗ ."
Tần Tuệ Như ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu, nửa phần ghét bỏ nghi ngờ của Trương Vinh Anh, nỗi uất ức tích tụ bao năm qua vỡ òa ngay khoảnh khắc .
Cô dùng hai tay bịt c.h.ặ.t miệng, một tiếng nức nở kìm nén quá lâu cuối cùng cũng thoát khỏi cổ họng.