Ngoài thành Kiềm Châu, gần thôn Tắc Khê ven núi, trong một tiểu viện trồng đầy cây đào, một nam t.ử đang bưng bát cơm ôn tồn dỗ một vị phụ nhân tóc hoa râm dùng bữa: "Nương, hôm nay hầm gà rừng, thơm, nếm thử một miếng."
Phụ nhân nghiêng đầu tránh miếng thịt gà mà nam t.ử đút cho: "Ta ăn, để dành cho con ăn, con thích ăn gà rừng nhất."
Nam t.ử khuyên: "Nương, chúng ở gần núi, gà rừng nhiều, đợi về, con lên núi săn, ăn nhanh khi còn nóng, nguội sẽ ngon."
Phụ nhân nghĩ ngợi ăn miếng thịt, nuốt xong hỏi: "Đệ con khi nào về?"
Nam t.ử: "Tháng , là phu t.ử quản nghiêm, cho tùy tiện về nhà."
Phụ nhân gật đầu: "Vậy con gửi thư cho An nhi, bảo nó cần vội về, chắc chắn lời phu t.ử."
Nam t.ử gật đầu: "Vâng, lát nữa con sẽ thư sai mang đến thư viện."
Phụ nhân : "Nhắc nó ngàn vạn đừng nghịch ngợm, kẻo giống như , còn nhỏ mà trèo lên cây ngã, cành cây quẹt mặt, lông mày đến giờ vẫn còn vết sẹo, may mà quẹt mắt, nếu thương mắt thì ."
Nam t.ử phụ họa: "An nhi tuy nghịch ngợm nhưng phúc lớn mạng lớn, chắc chắn là phúc."
Phụ nhân , vẻ mặt vui mừng: "Bình nhi cũng phúc."
Nam t.ử : " , ba con chúng đều phúc."
Phụ nhân đưa tay sờ mặt nam t.ử, vẻ mặt vui mừng: "Hai các con sinh , tuy giống nhưng tính tình khác hẳn, Bình nhi, con ca ca ."
Nam t.ử tiếp, tiếp tục đút cơm cho phụ nhân , phụ nhân đưa tay nhận lấy bát đũa: "Nương tự ăn ."
Nam t.ử , đặt bát đũa tay phụ nhân.
Ngoài cửa viện một hàng xóm ngang qua, thấy nam t.ử thì chắp tay chào hỏi hai : "Ninh , hôm nay ở nhà ? Ninh đại nương đang ăn cơm ạ."
Phụ nhân gọi là Ninh đại nương tiếng thì sang, đáp: "Khang Trụ, ăn cơm , đây ăn cùng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-doc-tam-tro-thanh-doan-sung/chuong-547.html.]
Ninh Triệu Bình dậy, chắp tay đáp lễ: "Tôn đại ca, mời ."
Tôn Khang Trụ chỉ cái gùi lưng, xua tay: "Thôi, hái chút sơn hào, thừa dịp còn tươi mang chợ, còn thể bán giá ."
Ninh Triệu Bình gật đầu: "Vậy Tôn đại ca việc , hôm khác chúng chuyện."
Tôn Khang Trụ đáp: "Hôm khác đến nhà uống rượu."
Nói xong vẫy tay với Ninh thị: "Ninh đại nương, con đây." Nói xong thì phất phất tay, đeo gùi xa.
Hai con đưa mắt Tôn Khang Trụ xa, Ninh Triệu Bình xuống, Ninh thị bưng bát nhíu mày, dường như đang nghĩ ngợi gì đó.
Ninh Triệu Bình đưa tay: "Nương, mệt , là con đút cho ăn nhé?"
Ninh thị ngẩng đầu, về phía nhi t.ử: "Bình nhi, chúng vốn họ gì? Nương quên mất ."
Ninh Triệu Bình nhận lấy bát, ôn tồn : "Họ Lăng."
Ninh thị gật đầu: " , nương nhớ , chúng họ Lăng, Lăng Triệu Bình, Lăng Triệu An, đều là tên ."
Lăng Triệu Bình phụ họa: "Đều là những cái tên ."
Lăng thị hỏi: "Vậy năm đó tại chúng đổi họ?"
Lăng Triệu Bình: "Năm đó khi chúng chạy nạn gặp một vị xem bói, vị bói cho chúng một quẻ, chúng cần đổi họ, mới thể đảm bảo bình an đường, vì thế đổi thành "Ninh", còn đặt cho con một chữ, gọi là "Phù Dao"."
Lăng thị suy nghĩ nhưng trong đầu trống rỗng, chau mày: "Những chuyện nương nhớ gì cả."
Lăng Triệu Bình ôn tồn an ủi: "Đó đều là chuyện xảy từ lâu , nương nhớ cũng là bình thường."
DTV
Lăng thị: "Vậy tên của con là gì, xem bói đó đặt tên cho con ?"