Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam - Chương 135: Thu Phục Bích Ngọc, Chỉ Lối Tương Lai
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:58:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phu nhân, Bích Ngọc đến .”
Cố Họa đặt chén xuống, Bích Ngọc khuôn mặt tiều tụy bước .
Bích Ngọc luôn tâm cao khí ngạo, là thông phòng nhất của Mộ An, dung mạo thanh tú, ngày thường mặc lăng la trù đoạn, đến trong Quốc Công phủ cũng là một đạo phong cảnh lượng lệ.
Khoảng thời gian Cố Họa mới phủ, Bích Ngọc Cố Uyển Như qua nàng thông phòng của Công t.ử, cho nên thấy Cố Họa nàng hề cho sắc mặt .
Nay nhất đẳng thị nữ mắt cao hơn đỉnh biến thành một khác, khuôn mặt xinh xắn mất quang thải.
Bích Ngọc hèn mọn cúi đầu, đến mặt Cố Họa quỳ xuống, dập đầu một cái thật mạnh.
Đông.
Những mặt thấy đều cảm thấy đau trán.
“Nô tỳ bái kiến phu nhân.”
Cố Họa thản nhiên nhận xong lễ của nàng , mới phân phó: “Đông Hoa, đỡ Bích Ngọc lên.”
Đông Hoa đưa tay đỡ nàng , nhưng kéo nổi.
Bích Ngọc ngấn lệ : “Phu nhân, cái mạng của nô tỳ là do cứu, nô tỳ dập đầu ba cái với .”
Xích Diễm khi cứu nàng thoi thóp từ trong tay ác ma, hoảng hốt một câu là Họa cô nương bảo đến cứu .
nàng luôn nghĩ tại Cố Họa an bài cứu nàng từ .
Sau về đến phủ từ từ nhớ , mới nghĩ thông suốt sự việc.
Cố Uyển Như vốn dĩ chỉ đưa nàng và Kim Quỳ hầu hạ Công t.ử, đó đột nhiên khăng khăng đòi mang theo Cố Họa, ngờ giữa đường gặp kiếp phỉ.
Mà kiếp phỉ vốn định bắt cóc Thiếu phu nhân, Cố Uyển Như đẩy Cố Họa thế chỗ.
Điều chứng tỏ Cố Họa đoán nàng đưa đến Di Xuân Viện sẽ gặp chuyện gì, cho nên an bài tiếp ứng nàng từ .
Ai ngờ Cố Họa bắt cóc, thị vệ canh giữ ở Di Xuân Viện mới tình cờ cứu nàng .
Cũng đồng nghĩa với việc Cố Họa cứu nàng .
Bích Ngọc suy nghĩ mấy ngày liền, nên về .
Trái tim nàng tổn thương thấu đáo.
Tận tâm tận lực hầu hạ Công t.ử bao nhiêu năm, đem tặng cho một tên súc sinh rễ để hành hạ.
nàng là nô tịch, thể rời khỏi Quốc Công phủ.
Nếu trở về Túy Mặc Hiên hầu hạ, Công t.ử nhất định sẽ ghét bỏ nàng , huống hồ lưng nàng là vết roi, làn da mỹ còn tồn tại, Công t.ử thể cần nàng nữa.
Nếu nàng trở thành hạ đẳng thị nữ ở Túy Mặc Hiên, chi bằng c.h.ế.t cho xong.
Đông Hoa Cố Họa, thấy nàng gật đầu, liền buông tay .
Bích Ngọc liên tiếp dập đầu hai cái, Đông Hoa đỡ nàng , nàng mới chậm rãi lên.
“Ngồi xuống chuyện.”
Cố Họa mỉm : “Đông Thanh, dâng cho Bích Ngọc.”
Nhìn Bích Ngọc cúi đầu chén trong tay, nước mắt lã chã rơi, nàng đang cực kỳ đau lòng.
Dịu dàng hỏi: “Vết thương đỡ hơn chút nào ?”
“Vâng. Đã đóng vảy ạ.”
Bích Ngọc ngẩng đầu, vẻ mặt đầy áy náy: “Nô tỳ đây...”
Cố Họa ngắt lời nàng : “Chuyện qua thì cho qua , chúng hướng về phía .”
Cố Họa đặc biệt thấu hiểu tâm trạng của nàng lúc .
Nàng tâm ý đối với Mộ An, một lòng tưởng rằng thể phận , thoát khỏi nô tịch.
Lại ngờ sẽ Mộ An coi như đồ vật tặng cho nam nhân khác ức h.i.ế.p.
Đổi là bất kỳ nữ t.ử nào cũng chịu nổi.
Kiếp , nàng trải qua hạo kiếp đêm đó xong, đối với Mộ An thống hận tột cùng, ngay cả tâm tư g.i.ế.c cũng .
Bích Ngọc sững sờ, chậm rãi gật đầu: “Vâng, hướng về phía . nô tỳ con đường phía ở .”
Chu Chỉ Lan từng qua về thế của Bích Ngọc, nàng ba bốn tuổi bọn buôn bắt cóc, trằn trọc bán qua mấy tay, chịu đủ sự giày vò về tinh thần, sợ hãi hoảng hốt khiến trí nhớ thuở nhỏ mơ hồ, nhớ nhà ở , nhớ phụ mẫu là ai.
Tên buôn cuối cùng chuẩn nuôi lớn nàng sấu mã, gặp Chu Thuần Vũ đang tuyển chọn cận thị nữ cho Mộ An công t.ử tám tuổi, giá đưa cao, yêu cầu chọn cũng cao, tên buôn liền đưa nàng đến tham tuyển.
Ung Quốc Công phủ luôn chỉ chọn cô nhi nô tỳ, nàng trông vẻ yếu ớt mong manh, nhưng khuôn mặt rửa sạch sẽ thanh tú, cho nên nàng chọn Quốc Công phủ.
Năm đó nàng sáu tuổi.
Mộ An tám tuổi thấy nàng thích, hai thanh mai trúc mã cùng lớn lên, tình cảm sâu đậm.
Đợi Bích Ngọc cập kê xong, Mộ An thích nàng , liền thuận thế trở thành thông phòng.
Bích Ngọc từng nghĩ tới sẽ Mộ An coi như đồ vật tặng cho nam nhân khác lăng nhục.
“Ngươi nghĩ kỹ ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Bích Ngọc ngây ngốc Cố Họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ep-lam-thong-phong-ta-quay-nguoi-ga-cho-cha-cua-tra-nam/chuong-135-thu-phuc-bich-ngoc-chi-loi-tuong-lai.html.]
Nàng thể ?
Rời khỏi Quốc Công phủ nàng cũng cách nào sống tiếp, nàng cũng cam tâm c.h.ế.t.
Cố Họa đặt chén xuống, dịu dàng : “Ta thể giúp ngươi thoát khỏi nô tịch, trở thành tự do.”
“Xuất phủ... thể ? Ta cha ...” Bích Ngọc .
“Có ngươi nỡ xa ?”
Tiếng của Bích Ngọc khựng , đôi mắt ngấn lệ Cố Họa, bi thương ủy khuất.
Trong lòng Cố Họa thở dài một .
Nàng ngu ngốc đến mức yêu tên chủ t.ử khốn nạn đó.
Nếu Mộ An thực sự coi trọng nàng , tại hậu viện nhiều nữ nhân như ?
Thị nữ bên cạnh Mộ An thông phòng ba , hơn nữa theo bao nhiêu năm, từng nghĩ đến việc nâng nàng lên thất.
Muốn tặng nữ nhân để giúp đạt mục đích, đầu tiên nghĩ đến chính là nàng .
Nam nhân như , Bích Ngọc dứt bỏ ?
“Nếu ngươi tiếp tục ở bên cạnh Công t.ử, thể giúp ngươi xin mẫu cho ngươi thoát nô tịch quý .”
Bích Ngọc sững sờ: “Có thể ?”
Đây là lời Cố Uyển Như lừa gạt khi đe dọa nàng .
Bích Ngọc quả thực một lòng thoát nô tịch thành lương chính thức, như nàng liền thể xứng đôi với Công t.ử hơn.
Công t.ử mỗi đều thương nhất là nàng , tín nhiệm nhất cũng là nàng , cần để tâm đến danh phận.
Hơn nữa, Công t.ử còn , chính là quá để tâm đến nàng , mới nàng thoát nô tịch, tránh việc nàng thể tùy ý rời khỏi .
, bây giờ, nàng còn tin trong lòng Mộ An thực sự nàng nữa.
“Đương nhiên là thể. Có một chuyện thể cho ngươi . Cố Uyển Như vốn là thứ xuất, mà mới là đích xuất. Nay Cố Uyển Như còn giữ một cái mạng, là vì Quốc Công phủ nể mặt Văn Xương Hầu phủ. Thân phận Thiếu phu nhân của ả chỉ là cái danh hão, cũng tuyệt đối thực quyền. Trong viện của Mộ An quả thực cần một nữ t.ử thể chủ sự. Ngươi vốn là chưởng sự thị nữ, nếu nâng quý , quản lý việc sẽ tiện lợi hơn nhiều.
Thế nhưng, Bích Ngọc, ngươi suy nghĩ cho kỹ, đây là điều bản ngươi ?
Ngươi hiểu rõ nhất Mộ An là thế nào, ngươi cũng rõ địa vị của ở Quốc Công phủ. Nếu khăng khăng theo ý , tiếp tục gây nguy hại cho Quốc Công phủ, sẽ kết cục . Đi theo trợ Trụ vi ngược, cũng chắc kết cục .
Nếu như , ngươi cũng theo ?”
Lời của Cố Họa nửa thật nửa giả.
Mộ An, nàng sẽ buông tha.
Mộ An tự tác nghiệt bất khả hoạt, nhưng, nàng tổn thương đến Quốc Công phủ.
Nếu lợi dụng Bích Ngọc, nàng sẽ càng đau khổ tổn thương hơn.
Cố Họa chỉ là để nàng suy nghĩ cho kỹ, đừng trách bản lợi dụng nàng .
Bích Ngọc ngây ngốc nửa ngày hồn .
Cố Họa dịu dàng chậm rãi : “Nam nhân là chỗ dựa duy nhất của nữ nhân, ngươi Chỉ Lan tỷ tỷ, ngươi Thu chưởng quỹ của Lâm Lang Lâu xem. Nữ t.ử cũng thể sự nghiệp của riêng .”
Tâm tư Bích Ngọc linh hoạt hẳn lên: “ nô tỳ cái gì cũng .”
Cố Họa tươi như hoa: “Ngươi a. Ngươi nữ hồng, thể dựa công việc kim chỉ nuôi sống bản . Ngươi quản , ngươi quản lý Túy Mặc Hiên đấy, ngươi thể một quản sự nương t.ử.”
Đôi mắt thất thần của Bích Ngọc lập tức sáng lên.
“Bất quá, Bích Ngọc, ngươi suy nghĩ rõ ràng một chuyện. Có một thiên tính ích kỷ, suy xét cho khác, chỉ cần là chuyện cho , thể hy sinh bất kỳ ai. Loại phẩm đức bại hoại sẽ một đường đến đen, cũng thể vạn kiếp bất phục. Như , ngươi theo ? Hay là ngươi tự giành lấy một tiền đồ tươi sáng, hối hận kiếp .”
Cố Họa thấy nàng rối rắm, cũng ép nàng .
“Ngươi về suy nghĩ cho kỹ đến tìm . Thực , ngươi và từng chung cảnh ngộ, hiểu tâm trạng của ngươi. sẽ trợ Trụ vi ngược, nếu , cho dù sống cũng sẽ ăn ngủ yên.”
“Người, thể khác hãm hại, cũng thể hại .”
Bích Ngọc chậm, luôn nghĩ về những lời cuối cùng của Cố Họa.
Nàng khi cứu về, đưa về Túy Mặc Hiên, mà an bài ở một tiểu viện khác tĩnh dưỡng.
Chu Chỉ Lan lúc đến thăm nàng từng với nàng , đây là ý của Cố Họa.
Là vì lo lắng nàng Công t.ử tiếp tục tổn thương, cũng cho nàng một lối thoát mới.
Nàng mấy ngày liền.
Mộ An là phẩm tính gì, nàng rõ.
Ngày thường nàng thường khuyên cố kỵ phận theo chính đạo, mỗi đều Mộ An ghét bỏ.
Thậm chí còn mắng nàng là kẻ hạ tiện lo chuyện bao đồng.
Nàng từng nghĩ tới, nam nhân như , đáng để nàng phó thác , bởi vì nàng là nô tỳ của chủ t.ử, con đường nào khác để .
Hôm nay đột nhiên phát hiện, nàng cũng là , cũng thể lựa chọn con đường của riêng .
“Bích Ngọc?”
Bích Ngọc thấy giọng của Mộ An, thể cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên.