Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam - Chương 160: Phạt Quân Côn
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:58:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Giám Quân thấy tiểu lang quân mặc chiếc áo choàng bẩn thỉu rách mấy lỗ, giày còn hở cả một ngón chân, chắc hẳn là vất vả đường đưa lương thực.
Lúc cúi gằm đầu, trông vẻ chán nản, khỏi mềm lòng.
Ông cân nhắc : “Có gia chủ của ngươi bắt ngươi gặp bằng ? Nếu ngươi đặc biệt gặp, đợi chủ soái bàn xong việc, sẽ giới thiệu giúp ngươi?”
Cố Họa vội vàng lắc đầu: “Không cần .”
Mộ Quân Diễn mệt như , khó khăn lắm mới hưu chiến mấy ngày, vẫn nên để nghỉ ngơi cho .
La Giám Quân : “Vậy đưa hai đến chỗ ở nhé. Các khác của các ngươi thể sắp xếp ở các lều khác, chen chúc với binh lính, ngươi cứ yên tâm.”
Cố Họa vội chắp tay: “Đa tạ La Giám Quân.”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Ba một lát thì thấy một cái lều trống.
“Các ngươi cứ tạm ở đây một đêm. Chăn đệm trong quân doanh của chúng đều phân phát theo đầu , dư.”
La Giám Quân tiểu lang quân, áo choàng tuy rách nát, nhưng dù cũng là áo bông, chắc thể qua đêm.
Hộ vệ sinh cao lớn khỏe mạnh, chắc chắn chịu lạnh hơn tiểu lang quân.
Cố Họa liếc cái lều đầy bụi bặm, hề chút chê bai, gật đầu đáp: “Làm phiền .”
Ở trong quân doanh, nàng cũng thể đỏng đảnh, tạm một đêm .
Nàng cũng từng chịu khổ.
La Giám Quân đặc biệt dặn dò: “Ở đây gió lớn, ngươi nghỉ ngơi sớm, buổi tối tuyệt đối lang thang trong quân doanh, sẽ vi phạm kỷ luật.”
“Thảo dân , đa tạ đại nhân.” Cố Họa gật đầu.
Vừa dứt lời, thời tiết vùng núi đổi là đổi, còn trời vạn dặm, bỗng nhiên một trận cuồng phong nổi lên.
Quân doanh trống trải, gió núi gào thét, thổi cờ xí phần phật, những cái lều mỏng manh thổi đến lung lay, cảm giác như sắp nhổ bật gốc.
Thân hình nhỏ bé của Cố Họa chịu nổi trận cuồng phong như , chân loạng choạng một cái, áo choàng bay phần phật, mũ cũng cuốn bay lên.
Cố Họa kinh hãi, thầm nghĩ , vội đưa tay giữ mũ, dây mũ quấn cánh tay, mãi gỡ .
La Giám Quân thấy nàng chật vật sắp ngã, ha hả tới giúp, nhưng động tác thô lỗ đến mức giật tung cả mũ lẫn trâm cài tóc.
Chiếc trâm rơi xuống đất kêu loảng xoảng.
Trong nháy mắt, mái tóc đen như thác nước, bay theo gió, khuôn mặt vàng nghệ lau một mảng lớn, để lộ làn da trắng nõn.
Hộ vệ trưởng kinh hãi, vội bước lên một bước che khuất tầm mắt của La Giám Quân, nhưng ông thấy .
La Giám Quân ngây tiểu lang quân mặt… , rõ ràng là một tiểu nữ nương!
“Ngươi… ngươi… là con gái!”
Lời thốt , các tướng sĩ xung quanh lập tức sôi trào, từng nhóm đồng loạt đầu chằm chằm Cố Họa.
Trong quân doanh một cô gái, quả thực giống như thỏ trắng rơi hang sói, cho dù là sói đói, cũng đủ để thu hút .
Không xa, binh lính tuần tra cũng về phía : “Sao ? Có phụ nữ trộn !”
Cố Họa lo lắng, vội giải thích: “Đại nhân, giải thích.”
Vị Đô Hộ tuần tra thấy Cố Họa, mày rậm nhíu , hung hăng hỏi: “Chuyện gì ?”
Cố Họa vội : “Các vị đại nhân, vốn họ Cố, là cùng nhị cữu cữu đến quyên góp lương thực và vật tư cho Mộ gia quân. Nhị cữu cữu của bệnh, chúng lo lắng các vị thiếu lương thực thiếu t.h.u.ố.c men, bất đắc dĩ, chỉ thể giả nam trang ông gấp rút đưa vật tư đến.”
Hai thấy họ hết lòng vì Mộ gia quân, vất vả ngàn dặm đưa quân lương và d.ư.ợ.c liệu, những thứ cần thiết gấp đến, sắc mặt liền hiền hòa hơn nhiều.
La Giám Quân gật đầu: “Thì là . Chẳng trách thấy ngươi trông quá thanh tú, ẻo lả.”
Cố Họa mặt đỏ bừng, rụt vai dám ưỡn n.g.ự.c.
Đô Hộ tuy cảm thấy tình thể tha, là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, nhưng quân kỷ chính là quân kỷ.
Ông vẫn mặt đen như cũ: “Trong quân trừ những doanh kỹ sổ, nghiêm cấm nữ t.ử . Dù là quyên góp lương thực cũng . Công lao đáng sẽ thiếu của các ngươi, nhưng ngươi lập tức rời .”
Ông vung tay, lệnh cho đội tuần tra lên áp giải Cố Họa.
La Giám Quân ngạc nhiên, vội vàng ngăn : “Trời tối , ngươi để một tiểu nữ nương về thế nào?”
Đô Hộ phụ trách tuần tra, nhất định thể thiên vị, nếu , chủ soái cũng sẽ tha cho ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ep-lam-thong-phong-ta-quay-nguoi-ga-cho-cha-cua-tra-nam/chuong-160-phat-quan-con.html.]
Ông tuy còn vẻ hung dữ như lúc nãy, nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn: “Quân lệnh như sơn, La Giám Quân ngươi dám vi phạm, dám. Ta nể tình cho cô , nếu , nhất định theo quân lệnh đ.á.n.h ba mươi đại bản . Nếu ngươi và đều cô là nữ t.ử, còn dám giữ , lỡ như chủ soái , ngươi và chịu bao nhiêu bản t.ử ngươi đấy. Chủ soái nay thiết diện vô tư, đối với chính cũng cực kỳ nghiêm khắc.”
Cố Họa căng thẳng đến sống lưng đổ mồ hôi, vội : “La đại nhân cần khó xử, là .”
“ đường núi các ngươi về sói.”
La Giám Quân thực sự nỡ, tiểu nữ nương trông thật mỏng manh, lỡ như sói ăn thịt, chẳng đáng thương ?
Đô Hộ kéo ông gần, thấp giọng : “Cô , lỡ như phát hiện, là ngươi hại cô .”
La Giám Quân tim thắt .
Các tướng sĩ vây xem bàn tán xôn xao, về phía La Giám Quân, vì Mộ gia quân mà ngàn dặm xa xôi đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, tấm lòng cảm động trời đất, nên ngoại lệ.
Có về phía Đô Hộ, quân kỷ nghiêm minh, nếu , lén đưa nữ t.ử doanh trại, chẳng sẽ loạn .
Rất nhanh, tin tức trong quân doanh một tiểu nữ nương lan truyền khắp nơi, việc thì dừng tay, việc thì vội chạy đến xem.
Động tĩnh quá lớn, kinh động đến trong đại trướng.
Rèm cửa đại trướng vén lên, Xích Vũ bước : “Có chuyện gì ? Chủ quân bảo hỏi.”
La Giám Quân đang khó xử, thấy hộ vệ cận của chủ soái hỏi, căng thẳng đến mồ hôi lạnh túa .
Đô Hộ liếc ông một cái, về phía Xích Vũ.
La Giám Quân cũng đành cứng đầu qua.
Đô Hộ : “Là áp giải lương thực quyên góp đến… là một nữ t.ử.”
Xích Vũ nhíu mày: “Làm ? Nam nữ mà La Giám Quân cũng phân biệt , nữ t.ử đưa ?”
“Ai…” La Giám Quân định giải thích vài câu, trong lều vang lên giọng của Mộ Quân Diễn.
“Vào đây .”
Đô Hộ và La Giám Quân vội vàng theo Xích Vũ đại trướng.
La Giám Quân giải thích: “Bẩm chủ soái, hôm nay phú thương Giang Lăng Bùi thị quyên góp năm mươi xe lương thực và một ít áo đông d.ư.ợ.c liệu, chính là nhà sản xuất lô áo đông mới đến.”
Mộ Quân Diễn đang dựa ghế tre nhắm mắt dưỡng thần, liền mở mắt.
Bùi thị?
Đưa lương thực?
Sao gì cả?
“Đây là chuyện , nữa?”
“Rồi, … áp giải lương thực đến quân doanh là một nữ t.ử.”
Mộ Quân Diễn nhíu mày: “Nữ t.ử?”
Đô Hộ vội : “Cô giả nam trang đến, La Giám Quân nhất thời sơ suất. Theo luật, nữ t.ử tự ý doanh trại, phạt ba mươi quân côn. cô mang theo đội lương thực đưa cho chúng nhiều lương thực, áo đông và d.ư.ợ.c liệu, là nhà cung cấp quân phục mùa đông của chúng năm nay, cho nên… thuộc hạ cũng cảm thấy chút khó xử.”
Ông cũng rõ tiểu nữ nương, hình nhỏ bé, dám ngàn dặm đưa lương thực, trong lòng cũng chút cảm động.
Thấy áo quần của cô rách, dáng vẻ đáng thương, thật đáng thương.
La Giám Quân vội : “ , đúng . Lương thực họ đưa đến đều là gạo trắng thượng hạng, chủ yếu là còn d.ư.ợ.c liệu, giải quyết nhu cầu cấp bách của chúng .”
Mộ Quân Diễn bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt , sắc mặt lạnh nhạt : “Chuyện nhỏ cứ theo luật mà , luôn với các ngươi, quân lệnh nghiêm thể phục chúng? La Giám Quân sơ suất, tự lĩnh quân côn tương tự. Vị tiểu nữ nương là của Bùi gia đưa lương thực đến, cần phạt nhiều như , nhưng cũng phạt, tay nhẹ một chút. Phạt xong cho lập tức rời khỏi quân doanh.”
La Giám Quân cũng dám phản bác.
Đô Hộ trừng mắt ông một cái, ý là thấy , chính ngươi cũng chịu đòn.
La Giám Quân đành : “Vâng. Vậy thuộc hạ lĩnh đòn, vị Cố tiểu nương t.ử cũng đ.á.n.h, đ.á.n.h mười bản đưa ngoài.”
“… Chậm !” Mộ Quân Diễn đột nhiên mở to mắt.
“Cô họ Cố?”
Đô Hộ hiểu: “ , cô cùng nhị cữu cữu đến đưa lương thực.”
Bùi gia, nhị cữu cữu, Cố…!