Bị Ép Làm Thông Phòng? Ta Quay Người Gả Cho Cha Của Tra Nam - Chương 163: Đánh Yêu Trách Mắng, Tình Ý Triền Miên
Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:58:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Họa nghi hoặc : “Lại nữa?”
Muốn phạt thì phạt nhanh lên, như là t.r.a t.ấ.n ?
Chẳng lẽ còn thật sự cởi quần đ.á.n.h?
Mộ Quân Diễn đôi mắt đỏ hoe như con thỏ của nàng, chậm rãi cúi , hai tay chống ở hai bên eo nàng, ánh mắt di chuyển xuống .
Yết hầu theo đó lăn lộn một cái.
Hai cẳng chân trắng nõn duỗi thẳng tắp.
“Nàng… để trần hai chân, nàng là tới chịu phạt là quyến rũ hành hình?”
Cái đuôi âm điệu kéo dài, giọng điệu ý vị thâm trường ám chỉ điều gì đó.
Cố Họa chợt tỉnh ngộ, mặt lập tức đỏ bừng, đồng thời tức giận thôi.
“Chàng, , bắt nạt !”
Mộ Quân Diễn nhướng mày: “Ta là sự thật, bảo nàng vén áo ngoài lên, bảo nàng để lộ hai chân. Quyến rũ quan hành hình, tội cộng thêm một bậc.”
Cố Họa tức nổ phổi, dứt khoát đầu thèm để ý đến nữa, cẳng chân còn đá đá.
“Thích đ.á.n.h thì đ.á.n.h, đ.á.n.h thì thôi!”
Mộ Quân Diễn nhướng mày, gan lớn , tính khí cũng lớn lên nha.
Hắn bỗng nhiên giơ roi sắt lên, tạo một tiếng gió rít.
Cố Họa sợ tới mức nhắm tịt mắt , ai ngờ, roi rơi xuống đất, tung lên một lớp bụi đất dày nàng.
Bốp!
Giữa eo và m.ô.n.g bàn tay to vỗ một cái.
Vỗ đến mức cả nàng run lên.
Dường như hả giận, bàn tay to vỗ một cái lên cái m.ô.n.g nhỏ của nàng.
“Phạt nàng!”
Khóe môi Mộ Quân Diễn kìm nhếch lên, giọng khàn khàn, mang theo ý vị tán tỉnh.
Gò má Cố Họa nóng lên, phẫn nộ đầu trừng .
“Chàng…”
Vừa vặn chạm đôi mắt như như của nam nhân, lập tức hiểu phạt nàng… chính là phạt nàng như thế a?
Vừa còn đầy bụng tức giận, thề thốt cắt đứt tình nghĩa với , lúc trong lòng trở nên vi diệu.
Bầu khí lạnh băng lập tức đổi mùi vị.
Cố Họa trừng mắt trừng mắt, trong lòng dâng lên chua xót, đầy bụng uất ức.
Dứt khoát bò dậy, kéo thẳng áo bào, tức giận : “Không phạt nữa đúng ? Vậy đây.”
Nói xong nhấc chân định ngoài, túm lấy cánh tay.
“Quân doanh há là nơi nàng tới thì tới, thì ?”
Cố Họa bực bội ngẩng đầu lên: “Vậy thế nào? Hay là ngoài để binh lính của tới đ.á.n.h.”
Mộ Quân Diễn nhướng mày: “Bọn họ ai dám chân nàng? Không sợ m.ó.c m.ắ.t .”
Cố Họa tủi chịu , trừng đôi mắt đỏ hoe, nước mắt như hạt châu cần tiền rơi xuống, bướng bỉnh c.ắ.n môi thành tiếng.
Trong lòng Mộ Quân Diễn sớm mềm nhũn, bộ dạng của nàng, còn giữ vẻ lạnh lùng.
Kéo trong lòng, cánh tay dài ôm lấy đôi vai, cụp mắt trong lòng, mắng: “Nàng còn tủi ? Từ Biện Kinh đến đây ngàn dặm xa xôi, bên là chiến khu, là đường núi hiểm trở, ai cho phép nàng tới?”
Cố Họa biện giải: “Ta tới đưa quân lương và đồ tiếp tế.”
“Đưa quân lương? Triều đình tự sẽ cấp quân lương, cần nàng lo chuyện bao đồng? Đã tới , vì báo cho ?”
Mộ Quân Diễn tuy trong lòng mềm xuống, nhưng vẫn nghiêm mặt.
Cố Họa nổi nóng, đẩy , hướng về phía hạ giọng tuôn một tràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ep-lam-thong-phong-ta-quay-nguoi-ga-cho-cha-cua-tra-nam/chuong-163-danh-yeu-trach-mang-tinh-y-trien-mien.html.]
“Quân lương triều đình các nhận ? Nếu , các chuẩn chịu đói chịu rét ? Vốn dĩ chặn đường quân lương của các , đưa lương tới tự nhiên thể để , chúng lén lút đường vòng đưa tới, Quốc Công phủ đối ngoại đều giấu giếm, đối với tự nhiên cũng thể . Phía còn ba đội xe lục tục sẽ tới đấy. Chàng thì thôi, sẽ đem tặng hết cho bá tánh.”
Mộ Quân Diễn nàng một câu ép sát một bước, bộ dạng hung dữ sợ trời sợ đất của nha đầu , quả thực tức buồn .
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ đang chọc chọc n.g.ự.c : “Tới Củ Châu thể gửi thư tới chứ? Cần dùng đến một tiểu nữ nương như nàng mạo hiểm?”
Cố Họa hận hận trừng , khí thế xẹp xuống, giọng mũi hừ hừ: “Còn cho bất ngờ một chút, ai dọa đến bản .”
Mặt Mộ Quân Diễn trầm xuống.
Thật sự mắng nàng một trận.
Nghĩ thông mẫu tinh minh dung túng nàng hồ nháo như .
Không nhịn thấp giọng mắng: “Nàng cho dù thiên hiểm, khi tới gần Nam Cương, năm mươi xe lương thực của các nàng, đủ để đám lưu dân nuốt chửng các nàng. Nàng bản lĩnh lớn, lớn hơn đám lưu dân đói điên cuồng, còn gì cả ? Trong mắt bọn họ chỉ lương thực, nhân tâm. Ta ở kinh thành, ai quản nàng, nàng liền bản lĩnh lớn đúng ? Càng ngày càng to gan lớn mật! Còn dám cãi .”
Cố Họa mắng cho rũ đầu, thở mạnh cũng dám.
Nghĩ đều đúng cả, quả thực là vận khí , nếu cực kỳ khả năng đám lưu dân đói sắp c.h.ế.t ăn đến còn mảnh xương.
Còn đường còn gặp qua sơn phỉ.
Bây giờ nghĩ mà sợ.
Tuy dũng khí cãi tắt, nhưng vẫn phục lắm, lầm bầm: “Ta đang yên lành mặt ? Còn hung dữ với .”
“Nàng!” Mộ Quân Diễn nghẹn lời.
“Ngàn dặm xa xôi, vạn nhất nàng xảy chuyện, nàng bảo cứu nàng? Cho dù cứu, kịp thì ?”
Hắn rõ ràng đều sắp xếp cho nàng tất cả, hòa ly, nâng chính thê, của hồi môn, cái nào là lựa chọn nhất.
Nàng thì , cứ khăng khăng chọn một con đường nguy hiểm nhất.
Mộ Quân Diễn nhịn gõ một cái lên đầu nàng.
“Ui.” Cố Họa tức tối xoa đầu, trừng .
“Còn dám trừng ! Nàng là sống sung sướng quá, chê mệnh dài ?”
Mộ Quân Diễn càng ngược càng giận.
“Gan to bằng trời tới thì thôi , tới quân doanh , vì tìm ? Nàng là sợ bộ dạng của nàng đủ chiêu ong dẫn bướm? Còn tâm lớn chuẩn tự ngủ trong quân doanh một đêm? Bên ngoài của nàng thật sự là đám nhãi ranh, bọn họ thể là sói đói. Quân kỹ của quân doanh đều đủ lấp đầy bọn họ. Nàng tưởng giả lang quân là vạn vô nhất thất ? Lang quân tú khí trong mắt một con sói đói, cũng là miếng thịt dụ .”
Cố Họa nhớ tới kiếp từng chứng kiến Mộ An và Khương thế t.ử chơi đùa nam sủng, sợ tới mức rụt cổ .
Mộ Quân Diễn bộ dạng hèn nhát của nàng, buồn bực mím môi.
Vừa đột nhiên nàng xuất hiện ở quân doanh, sợ tới mức điên cuồng lao ngoài, thấy nàng một đám nam nhân thô kệch năm to ba lớn vây ở giữa, thật sự hận thể lập tức xách nàng tới, đ.á.n.h cho một trận roi, để nàng nhớ kỹ bài học.
Hoàn bên ngoài hiểm ác, cũng nhân tính hiểm ác.
Cố Họa đầu tiên thấy Mộ Quân Diễn mắng .
mắng đúng.
Nghĩ lúc bao nhiêu ý khí phong phát, bây giờ bấy nhiêu kinh tâm động phách.
Người mắng một câu đỉnh đầu nàng, cái đầu nhỏ của nàng liền thấp xuống một phân, ngoan ngoãn cúi đầu thuận mắt, bộ dạng tùy ý đ.á.n.h mắng.
Mộ Quân Diễn thấy bộ dạng sợ sệt của nàng, liền nhớ tới lúc đầu gặp nàng bộ dạng đáng thương hề hề.
Cả bụng tức giận lập tức xẹp xuống, một câu cũng mắng .
vẫn bực bội.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Cố Họa rũ đầu, nửa ngày thấy mắng tiếp nữa, mí mắt len lén ngước lên trộm .
Đột ngột chạm đôi mắt lạnh lẽo, khuôn mặt xanh mét của , trong lòng hoảng hốt thắt .
Vội vàng nở nụ tươi tắn, bàn tay nhỏ kéo kéo tay áo , nhỏ nhẹ lấy lòng : “Gia, sai , ngài đừng giận nữa ?”
Mộ Quân Diễn nghiêm mặt, bộ dạng lạnh lùng đến cực điểm.
Cố Họa dứt khoát ôm lấy cánh tay , dựa , nũng nịu gọi: “Quốc Công gia…”
Thấy vẫn mặt lạnh băng.
Quyết tâm liều mạng, mặt dày cả dán lên, dùng giọng điệu nhu mì nhỏ nhẹ sở trường nhất của nàng, nũng nịu gọi: “T.ử Uyên, tha thứ cho nô gia mà, đảm bảo lời Gia, Gia bảo nô gia hướng đông, nô gia tuyệt đối hướng tây.”
Cánh tay sự mềm mại khảm vặn bao lấy, sự ấm áp mềm mại trong nháy mắt như châm lửa, suýt chút nữa đem xử lý ngay tại chỗ.