Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:47:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đều !”
Đới Kim Xảo tự hào khoe sợi dây chuyền:
“Đây là do đích bà chủ La tặng cho tớ lúc đấy!”
“Oa, hóa bà chủ La còn tặng cả dây chuyền vàng cho ?”
“Kim Xảo, quan hệ của với bà chủ La đến ?”
“Thật ngờ nha, Kim Xảo đúng là thâm tàng bất lộ.”...
Trong những tràng khen ngợi của đám đông, Đới Kim Xảo cảm thấy lâng lâng.
Cô dự tính và bà chủ La cũng coi như chút giao tình, đến lúc bà chủ La về, cho dù thấy lời trần thuật phiến diện của Chương Lệ Quyên, thì kiểu gì cũng đến mức khai trừ cô chứ.
Dẫu đây cô cũng từng giúp đỡ bà chủ La mà!
La Bảo Châu ở Hồng Kông xa xôi những chuyện , cô thu xếp hành lý xong xuôi, bước lên chuyến tàu trở về Thâm Quyến.
Theo lời dặn của Lý Văn Húc, cả Đinh Dũng và Đinh Phong đều tống đồn cảnh sát, cuộc khủng hoảng ở Thâm Quyến tạm thời lắng xuống, tiếp theo chỉ đợi cô về xử lý một chuyện còn sót .
Trước khi lên tàu hỏa, La Bảo Châu thấy đường phố Hồng Kông sử dụng một vật hình dài để liên lạc với .
Vật hình dài trông giống điện thoại di động, cho đến khi bên trong phát hai tiếng bíp bíp, La Bảo Châu mới phản ứng đây chính là máy nhắn tin (BP).
Trong lòng cô nảy một ý định, Thâm Quyến liệu nên trang máy nhắn tin cho các nhân viên của công ty taxi nhỉ?
Máy nhắn tin BP do một chuyên gia truyền thông vô tuyến Mỹ phát minh năm 1949, mục đích ban đầu phát minh là để dùng cho liên lạc gọi hai chiều giữa nông dân và lực lượng tuần duyên.
Từ những năm 50, máy nhắn tin BP bắt đầu thử nghiệm thương mại, đó dần dần bước giai đoạn thương mại hóa.
Hồng Kông bắt đầu phát triển dịch vụ máy nhắn tin từ những năm 70, những chiếc máy nhắn tin đầu tiên gọi là “Trường Pháo", đó gọi là “máy Call".
Lúc đầu chỉ thể hiển thị tiếng Anh, gửi chữ , nhưng cũng đủ dùng .
Ở Hồng Kông, điện thoại cố định phổ biến, nhưng điện thoại cố định thể di động, tính cục bộ lớn, đôi khi những thời điểm quan trọng, nhất thiết thể liên lạc kịp thời, sự xuất hiện của máy nhắn tin BP bù đắp điều .
Mọi thể thông qua máy nhắn tin BP để liên lạc tức thời.
máy nhắn tin BP chỉ thể tiếp nhận tín hiệu vô tuyến, thể gửi tín hiệu vô tuyến, là một loại công cụ liên lạc một chiều.
Mỗi chiếc máy nhắn tin BP đều một dãy duy nhất, nếu liên lạc với ai đó, hãy dùng điện thoại hữu tuyến gọi điện cho nhân viên của đài nhắn tin, báo cho nhân viên s-ố đ-iện th-oại của , cũng như máy nhắn tin gọi.
Sau khi đài nhắn tin nhận thông tin, thông qua hình thức phát thanh sẽ nạp những thông tin sóng vô tuyến, phát .
Máy nhắn tin gọi nhận thông tin, màn hình sẽ hiển thị s-ố đ-iện th-oại của đối phương, chủ máy thể tìm máy điện thoại gần nhất để gọi .
Loại liên lạc tức thời kém tiện lợi hơn nhiều so với điện thoại di động.
Tiếc là điện thoại di động cầm tay “Đại Ca Đại" của thời đại chỉ kích thước cồng kềnh, mang theo tiện, mà giá cả còn đắt đỏ, một chiếc cần tới hai ba mươi nghìn, đừng tới giá sản phẩm, ngay cả chi phí đàm thoại, bình thường cũng gánh nổi.
Máy nhắn tin là một lựa chọn mang tính kinh tế hơn.
Sau cùng với sự phát triển của công nghệ, sự xuất hiện của điện thoại di động thế Đại Ca Đại, máy nhắn tin đương nhiên cũng rút khỏi vũ đài lịch sử.
Từ lúc bắt đầu phát triển thương mại cho đến khi dần dần rút khỏi thị trường, lịch sử của máy nhắn tin như một sản phẩm thịnh hành chỉ vỏn vẹn trong 20 năm, đến nỗi khi La Bảo Châu thấy sử dụng máy nhắn tin BP đường phố, cô tò mò quan sát một hồi.
Tuy rằng tiện bằng điện thoại di động, nhưng chung quy vẫn hơn điện thoại cố định nhiều.
Các tài xế taxi suốt ngày chạy đôn chạy đáo chở khách, gặp chuyện gì, dùng máy nhắn tin BP liên lạc sẽ hiệu quả và tiện lợi hơn.
La Bảo Châu quyết định khi về Thâm Quyến, sẽ trang cho mỗi nhân viên của công ty taxi một chiếc máy nhắn tin BP.
Tuy nhiên máy nhắn tin BP cần một hệ thống mạng chỉnh, bao gồm đài nhắn tin, hệ thống mã hóa, tháp phát tín hiệu, vân vân, Thâm Quyến dường như tạm thời những cơ sở hạ tầng như .
La Bảo Châu quyết định khi về Thâm Quyến sẽ hỏi thăm Chủ nhiệm Vệ .
Quãng đường về mất một tiếng đồng hồ, La Bảo Châu xách hành lý vị trí cạnh cửa sổ tàu hỏa.
Cô từ bỏ một chút thời gian rảnh rỗi nào, rút một tờ báo từ khe hở của túi hành lý, chăm chú .
Đây là tờ báo Hồng Kông cô tiện tay mua ở một sạp báo ven đường khi đang ga tàu hỏa.
Trang báo đăng một nội dung linh tinh, ở một góc nhỏ nổi bật, một mẩu tin tức.
Bản tin ngắn gọn rằng, phát hiện chất gây u-ng th-ư trong thức ăn cho gà.
Đừng mẩu tin tức nhỏ nổi bật , đây là một con bướm ở Hồng Kông đang vỗ cánh, sắp tạo một cơn lốc xoáy ở Thâm Quyến.
La Bảo Châu thong thả gập tờ báo , cánh đồng ngoài cửa sổ xe.
Dự cảm thấy ngành thức ăn chăn nuôi ở Thâm Quyến sắp đổi .
Tàu hỏa từ từ ga.
Lại về Thâm Quyến quen thuộc.
La Bảo Châu xách hành lý theo dòng chậm rãi xuống xe, mấy bước, phía đám đông xảy một trận náo động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-158.html.]
Sân ga đông , rõ thực hư, La Bảo Châu dáng cao, kiễng chân về phía vài cái, chỉ thấy mấy nhân viên tuần tra quần chúng vây xem vây kín mít, cụ thể xảy chuyện gì.
Chắc là xảy tranh chấp gì đó chăng.
Sân ga đông , xảy tranh chấp ở đây, rõ ràng sẽ ảnh hưởng đến các hành khách khác, để đảm bảo an , nhân viên tuần tra thường sẽ mặt để duy trì trật tự.
La Bảo Châu chỉ coi đó là một vụ xích mích bình thường, quá quan tâm, cúi đầu bước tiếp.
Đi vài bước, trong đám đông truyền đến một trận bàn tán.
“Nghe phía nhảy xuống đường ray , ngay gầm đoàn tàu mới tới .”
“Thật ?
mới từ tàu xuống xong, đừng dọa nha, còn thở ?”
“Đang yên đang lành, nghĩ quẩn mà nhảy xuống đường ray nhỉ, là đàn ông đàn bà, là thanh niên trẻ tuổi là già?
cũng thật hiểu nổi, bây giờ ngày tháng dễ sống hơn nhiều , Thâm Quyến phát triển nhanh như , cũng là cơ hội, tùy tiện tìm một công việc đều cao gấp đôi so với trong nội địa, cuộc sống đang dần lên từng ngày, gì mà nghĩ quẩn thế chứ?”
“Ai mà , chắc là gặp khó khăn gì vượt qua nổi chăng.”
“Có khó khăn gì mà vượt qua nổi?
Lẽ nào còn khó khăn nào khó vượt qua hơn nạn đói 20 năm ?
Chỉ cần miếng cơm ăn, gì là sống nổi cả.”
“Chuyện cũng khó lắm, mỗi gặp tình huống khác mà.”
“Bất kể gặp tình huống gì, cũng thể dễ dàng từ bỏ mạng sống của như , tục ngữ còn rừng xanh lo gì củi đốt, mất thì cái gì cũng còn nữa, những thứ khác thể quan trọng hơn mạng sống ?”...
Cuối cùng, trong đám đông nổi nữa, đầu hét lớn một câu:
“Các nhầm , ch-ết .”
“Người mới xuống đường ray thì nhân viên tuần tra phát hiện , nhân viên tuần tra lập tức cứu lên, lúc đó tình hình khá nguy hiểm đấy, nếu nhân viên tuần tra phát hiện chậm nửa phút thôi thì đó chắc là tiêu đời .”
“Người nhảy xuống đường ray đó là một ông chú trung niên, là ăn thua lỗ tiền bạc, đền nổi, nhất thời nghĩ thông, cảm thấy thà ch-ết cho rảnh nợ, thế là chạy tới nhảy xuống đường ray.”
“Trận náo động nãy chính là nhân viên tuần tra đưa ông chú trung niên cứu đó, ông chú đó khi cứu lấy một câu cảm ơn, ngược còn mắng nhân viên tuần tra xen việc của khác nữa, nãy bên cạnh xem một lúc, thật thấy uất ức cho nhân viên tuần tra.”...
Lời giải đáp của quần chúng nhiệt tình khiến La Bảo Châu cũng hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Cô ý định hóng hớt, chẳng qua là dòng sân ga di chuyển chậm, động một hồi.
Hóa là ăn thua lỗ nghĩ quẩn.
Cô tán thành với ý kiến của một vị quần chúng nãy, sức khỏe là vốn quý nhất, còn rừng xanh lo gì củi đốt, cho dù gặp khó khăn gì, cũng thể dễ dàng từ bỏ sinh mạng.
Người sống đời luôn hy vọng để gỡ gạc , ch-ết thì thứ đều thành , cát bụi trở về với cát bụi.
Ga tàu hỏa mỗi ngày đến , sẽ xảy đủ loại chuyện kỳ lạ cổ quái, La Bảo Châu mỗi ngày đều bớt chút thời gian tin tức gần đây, cũng sẽ thấy đủ loại tin tức báo chí kỳ lạ cổ quái, chuyện như thế cô quá để tâm, chỉ coi như là một mẩu tin tức, qua thì thôi.
Cho đến khi cô xách hành lý khỏi ga tàu hỏa, thấy đám đông náo nhiệt tụ tập bên ngoài ga tàu.
La Bảo Châu khẽ kiễng chân, một nữa thấy bóng dáng của nhân viên tuần tra.
Chẳng lẽ ông chú trung niên nhảy xuống đường ray vẫn còn đang dây dưa ?
Vốn dĩ hứng thú với việc xem náo nhiệt, La Bảo Châu đột nhiên trong lòng máy động, về phía đám đông đang tụ tập.
Cô còn đang lo lắng cho những chuyện tiếp theo của công ty taxi, về xử lý, nhưng bước chân tự chủ mà lách đám đông.
Chưa kịp gần, cô thấy một tràng âm thanh xé lòng truyền đến từ trung tâm đám đông.
“Tại các cứu lên, cứ để ch-ết quách cho xong, cứu lên cũng vẫn ch-ết thôi, hỏng bét chuyện , thể thu xếp nổi nữa, thà ch-ết cho xong!”
“ còn mặt mũi nào đối diện với lãnh đạo của , cũng còn mặt mũi nào đối diện với nhân viên của , càng cách nào giải quyết mớ hỗn độn tiếp theo, thể cứu vãn gì cả, cái gì cũng , thà ch-ết cho !”
“Các đừng giữ lấy nữa, các thả , các bây giờ thể giữ lấy , nhưng các thể giữ lấy cả đời , vẫn sẽ ch-ết thôi, kiểu gì cũng sẽ nhân lúc các chú ý mà ch-ết thôi, các ngăn cản nổi , là mau ch.óng thả !”
“Một con nên quyền ch-ết bất cứ lúc nào, ch-ết ch-ết cũng chẳng liên quan gì tới các cả, tại các ngăn cản , ch-ết ở bên trong các lòng, ch-ết ở bên ngoài thì chứ gì, cái các cũng quản ?”
“Thả , tất cả thả !”...
Rõ ràng, logic vẫn còn khá rõ ràng, tuy nhiên về mặt tinh thần e rằng chút bình thường.
Chắc là sự thất bại thương trường tạo áp lực quá lớn khiến ông mất lý trí, một lòng chỉ cầu ch-ết, nhưng thật nếu vượt qua giai đoạn một lòng cầu ch-ết , sự tự tin trở .
Cho nên cách của nhân viên tuần tra đúng đắn.
Rất nhiều chỉ là nhất thời đầu óc nghĩ thông, một chuyện quẩn bách, nếu ngăn cản một chút, qua cơn đó thì cũng sẽ nữa.
La Bảo Châu định bỏ .
Trong đám đông truyền đến lời than vãn và oán trách của ông chú đó:
“ sống chẳng còn hy vọng gì nữa , bao nhiêu ngô như thế xử lý , xong đời , tất cả xong đời , chỉ ch-ết cho xong, bây giờ các đến ch-ết cũng cho ch-ết, cái gì cũng thành thế !”