Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 183
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đào Mẫn Tĩnh dậy đón tiếp, trong giọng điệu lấy một chút lo lắng.”
Việc may vá đối với những cô gái lớn lên ở nông thôn mà , căn bản thành vấn đề.
Đừng là may quần áo, giày vải, mũ cũng đều thành vấn đề.
Quản lý Lương kiểm tra xem tay chân họ khéo léo , họ sẽ dùng sự thật để chứng minh thứ đều bất kỳ trở ngại nào.
Ngược Đào Mẫn Tĩnh còn lo lắng cho Dương Lỗi hơn:
“Nghe sắp xếp học lái xe ?”
Trước đây trong làng đến cả ô tô cũng hiếm khi thấy, đừng là xe, sửa xe, học lái xe, chuyện đó chẳng khác nào chuyện viễn tưởng.
“Trước đây kinh nghiệm, liệu học ?”
“Tất nhiên là !”
Hứng thú là thầy nhất, Dương Lỗi lòng tin việc .
Bây giờ còn chút nghi ngờ nào nữa, lúc nãy họ chuyện một hồi, hiểu rõ ngọn ngành sự việc, xua tan nỗi hoài nghi đó.
Bây giờ trong lòng đang vui, chỉ ngoài ăn mừng một bữa.
“Mẫn Tĩnh, tụi còn dư bao nhiêu tiền, thể cùng ngoài ăn một bữa ăn mừng ?”
Đào Mẫn Tĩnh là quản lý tiền bạc, chi phí của đều do một cô nắm giữ.
Trước đó giao hẹn là đợi nhận lương thì tự quản lý tiền của , ngờ ở xưởng đồ chơi mấy ngày thì trụ nữa, những bán sức lao động mấy ngày mà đến một nửa xu tiền lương cũng , còn sống những ngày tháng thắt lưng buộc bụng.
“Không còn dư bao nhiêu .”
Đào Mẫn Tĩnh khó xử lắc đầu:
“Tụi vẫn nên tiết kiệm một chút thì hơn.”
Mặc dù bà chủ La trông đáng tin cậy, trợ lý Lý đó cũng đáng tin, công việc chắc là thể lâu dài, nhưng ai mà .
Trời lúc nắng lúc mưa, đây cô tin tưởng đồng hương Phương Mỹ Đan như mà chẳng cũng lừa đó .
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Tiền trong tay thể tiết kiệm đồng nào đồng nấy, ngày tháng còn dài, tiền nên tiêu lúc cần thiết.
Cô đề nghị:
“Đợi khi tụi nhận tháng lương đầu tiên hẵng ngoài tụ tập nhé, lúc đó tiền nong thoải mái hơn, cũng thể ăn uống vui vẻ hơn.”
Vừa dứt lời, từ phía xa gọi tên cô.
Quay đầu , là Lý Văn Kiệt.
Lý Văn Kiệt vẫy vẫy tay với cô, cô chút hiểu chuyện gì, rảo bước tới, chỉ thấy Lý Văn Kiệt lấy từ trong túi năm tệ đưa cho cô:
“Bà chủ bảo chuyển cho các cô, là để các cô ngoài ăn mừng một bữa, bữa tối hôm nay bao ăn, từ ngày mai trở , ăn cơm thì cứ đến nhà ăn giải quyết.”
Đối mặt với niềm vui bất ngờ ập đến, Đào Mẫn Tĩnh suýt chút nữa đờ tại chỗ.
Cô ngơ ngác tờ năm tệ mặt, trong lòng chút xúc động.
Sau khi chậm rãi nhận lấy, cô khó khăn mấp máy môi:
“Thay cảm ơn bà chủ La nhé, vô cùng cảm ơn bà .”
Chuyện cũng cân nhắc quá chu đáo , cảm nhận một luồng thiện ý nồng đậm, trong lòng Đào Mẫn Tĩnh chút áy náy, lúc nãy còn đang nghĩ cẩn thận một chút, xem là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử .
Trước khi đến Thâm Quyến, nhiều hàng xóm xung quanh đến công tác tư tưởng cho cô, bảo cô ngoài đừng tin lời khác một cách dễ dàng, những xưởng nào yêu cầu nộp tiền thì tuyệt đối , là l.ừ.a đ.ả.o thôi.
Cô gặp xưởng nào yêu cầu nộp tiền , trái còn gặp xưởng đưa tiền .
Trong lòng Đào Mẫn Tĩnh ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Quả nhiên, ngay từ lúc đầu bà chủ La thể tha thứ cho chú vác thang xước tay áo, cô nên hiểu rằng bà chủ La là một đại thiện.
La Bảo Châu đúng là một lòng nhân hậu, nhưng Đào Mẫn Tĩnh hiểu lầm .
Chuyện năm tệ do La Bảo Châu dặn dò, mà là Lý Văn Kiệt tự ý quyết định.
Lý Văn Kiệt đến xưởng may xem xét tình hình, vô tình thấy kế hoạch của nhóm ngoài ăn mừng nhưng vì trong túi tiền mà thôi, trong lòng chút xúc động, kìm mà nhớ chuyện của mấy năm .
Hồi đó còn phục vụ ở nhà hàng Minh Lãng, một đàn ông quần áo rách rưới thường xuyên đến thu gom thức ăn thừa.
Anh còn nhớ tên đàn ông đó là Lỗ Dương Bình, cũng giống như nhóm , đều cùng một giọng địa phương.
Anh còn việc ở nhà hàng từ lâu, đó cũng gặp đàn ông thu gom cơm thừa đó nữa.
Thâm Quyến rộng lớn như , những năm gần đây thành phố phát triển , đàn ông đó tìm công việc mới ch-ết đói ở một xẻo lá nào đó .
Giọng giống gợi những chuyện cũ của Lý Văn Kiệt.
Mỗi khi nhớ đến đàn ông đó, trong lòng luôn cảm thán.
Thế giới mặc dù những giàu sang quyền quý nhờ tìm cơ hội, nhưng cũng luôn những nghèo khổ chịu đói khát vì lấy một bữa cơm.
Cuộc trò chuyện về một bữa cơm của mấy khơi dậy một tia nỡ trong lòng Lý Văn Kiệt, thế là mượn danh nghĩa của La Bảo Châu để tự tài trợ một bữa ăn.
La Bảo Châu bộ tiếng thơm cũng như sự cảm kích của , nhưng bản cô gì về chuyện đó, cô đang bận xác nhận kế hoạch bên phía Hồng Kông với Lý Văn Húc.
“Đã để Chung Duy Quang ‘tặng ấm’ cho La Chấn Dân ?”
Lý Văn Húc:
“Đã .”
“Vậy thì .”
Nhận câu trả lời khẳng định của Lý Văn Húc, La Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-183.html.]
Đặt ống xuống, cô bắt đầu một trầm tư.
Tại quản lý Ôn cho La Chấn Dân vay tiền nhỉ?
Theo lý mà , bây giờ La Chấn Dân vẫn còn thể trụ vững, bề ngoài vẫn hào nhoáng như cũ, chẳng lẽ quản lý Ôn con mắt tinh đời, thấu sự suy tàn của ngành vận tải biển từ ?
Cho dù là , lưng La Chấn Dân còn nhà họ La chống lưng, trời sập xuống thì vẫn còn tài sản của nhà họ La trụ đỡ, quản lý Ôn lý nào cho vay một xu nào chứ?
Vấn đề cũng là vấn đề khiến Lữ Mạn Vân đau đầu.
“Tại quản lý Ôn cung cấp khoản vay cho con?”
Lữ Mạn Vân trăm phương ngàn kế cũng hiểu nổi.
Mọi chẳng đều quản lý Ôn việc công tư phân minh, chỉ nhắm việc chứ nhắm , tại từ chối La Chấn Dân?
“Còn tại nữa, chẳng đều tại La Bảo Châu .”
Nhắc đến chuyện , ngọn lửa giận kìm nén trong lòng La Chấn Dân còn nhịn nổi nữa, hằn học chỉ trích:
“Mẹ, chẳng quản lý Ôn coi trọng La Bảo Châu ?
Con thấy hẳn .”
Khi nhắc đến La Minh Châu, quản lý Ôn chỉ khẽ nhíu mày, nhưng khi nhắc đến La Bảo Châu, quản lý Ôn trực tiếp đổi sắc mặt.
Nhìn kiểu gì thì quản lý Ôn cũng càng ưa La Bảo Châu hơn.
“Mẹ, chắc chắn thông tin đây của là chính xác ?”
“Tất nhiên !”
Lữ Mạn Vân còn hiểu rõ ngọn ngành hơn cả La Chấn Dân, quản lý Ôn thể nào ưa La Minh Châu , nếu mà ưa La Minh Châu thì cái đuôi của La Minh Châu sớm vểnh lên tận trời , thể nào thấp giọng như bây giờ .
Ngược là La Bảo Châu, thực sự quản lý Ôn ưu ái, nhưng kín tiếng vô cùng, sợ nhận .
Mấy năm nay hai họ cũng liên lạc nhiều, nếu chủ động cố ý nhớ đến mối quan hệ , bà suýt nữa quên mất năm đó chính quản lý Ôn là một tay kéo La Bảo Châu khỏi vũng bùn khốn đốn.
“Thông tin của thể sai , con gì nên ?”
La Chấn Dân liên tục phủ nhận, sẽ rằng, việc nhắc đến La Bảo Châu gây sự phản cảm trong lòng Ôn Hành An.
Năm đó khi La Bảo Châu gặp sự cố chìm tàu, gọi là trai vẫn luôn cử đội cứu hộ tìm kiếm, bây giờ giở bài tình , lôi La Bảo Châu , hành động như khiến Ôn Hành An coi thường, nên mới trực tiếp nể mặt.
La Chấn Dân cách nào suy nghĩ của Ôn Hành An, khăng khăng cho rằng sai.
“Vậy thì lỗ hổng trong việc kinh doanh của con bây giờ?”
Lữ Mạn Vân lo lắng hỏi:
“Không vay tiền từ HSBC, là đến Citibank thử xem?
Hứa Kinh Vĩ ở trong đó, và ông cũng coi như chút giao tình, để vận động giúp con?”
“Không cần .”
La Chấn Dân dứt khoát từ chối:
“Đã tự tìm đến cửa giải quyết giúp con .”
Bề ngoài La Chấn Dân để lộ , nhưng trong lòng đầy đắc ý.
Chung Duy Quang xưa nay vốn thích bợ đỡ nhà họ La, bắt cơ hội, ngừng nịnh nọt , chỉ để giành sự chú ý của .
Đã một con thí như , dùng thì phí.
La Chấn Dân nhận sự ủng hộ hết của Chung Duy Quang, vượt qua kiếp nạn nhỏ .
Nhận tin tức, La Bảo Châu chuyện diễn thuận lợi, trong lòng vui mừng.
Nhân lúc cô đang vui, Trình Bằng tới bàn bạc một chuyện:
“ Hải Nam khảo sát một chuyến.”
Hiện tại bước sang tháng 4, văn kiện 11 của Trung ương —— “Kỷ yếu thảo luận về vấn đề đẩy nhanh xây dựng khai thác đảo Hải Nam” chính thức ban hành, tin tức tạo nên một làn sóng lớn trong cả nước, từ khắp bốn phương tám hướng đều bắt đầu đổ xô về Hải Nam, Hải Nam bỗng chốc trở thành vùng đất thánh, những đến khảo sát đông như trẩy hội.
Các chuyến ô tô, tàu thủy, thậm chí là máy bay đến Hải Nam, tất cả các chuyến phương tiện giao thông đều tăng cường liên tục, đều mang theo “văn kiện 11 của Trung ương” cắt từ báo xuống, mưu cầu đến Hải Nam đào vàng.
La Bảo Châu cũng về cơn “sốt Hải Nam” , cô nhướng mày:
“Anh Hải Nam là gì?”
“ xem xem đến đó mua ô tô nhỏ chính sách ưu đãi nào .”
Thực tế, ngay từ Tết khi đồng chí Đặng thị sát các đặc khu kinh tế, từng chuyện dặn dò với các đồng chí phụ trách của Trung ương rằng, đặc khu kinh tế nên lấy chữ “buông” chính, cửa sổ cho kỹ thuật, quản lý và chính sách đối ngoại.
Hơn nữa còn đưa ý tưởng mở cửa các thành phố cảng như Đại Liên, Thanh Đảo và khai thác đảo Hải Nam.
Hơn một tháng , Hoàng Tuấn Thành thông qua Lý Tú Mai nhắn lời, bảo đến Hải Nam phát triển, từng hoài nghi nên đưa quyết định cuối cùng.
Bây giờ còn nghi ngờ gì nữa.
Hải Nam vẫn lập tỉnh, thuộc sự quản lý của Quảng Đông, nhưng phân thành một khu hành chính riêng biệt, khu hành chính Hải Nam thể căn cứ theo nhu cầu để phê duyệt nhập khẩu tư liệu sản xuất công nông nghiệp, vật tư nhập khẩu chỉ giới hạn sử dụng và tiêu thụ trong khu hành chính Hải Nam, chuyển bán ngoài khu hành chính.
Quy định là ch-ết, con là sống.
Bây giờ bao nhiêu khu vực trong nội địa đều quyền hạn nhập khẩu ô tô nhỏ, Hải Nam thể nhập khẩu ô tô nhỏ bán nội địa, tiền kiếm thể dùng để phát triển Hải Nam.
Đây là suy nghĩ của phụ trách khu hành chính Hải Nam.
Cấp cấp , ngay cả lãnh đạo cao nhất của khu hành chính cũng ngầm đồng ý, gần như bộ dân đảo Hải Nam đều bắt đầu buôn lậu ô tô.
Nghe Hoàng Tuấn Thành , kiếm một tờ giấy phép, buôn lậu một chiếc xe nhập khẩu là thể kiếm hàng vạn tệ, mức lợi nhuận khổng lồ như , gần như ai là tham gia trò chơi giàu nhanh ch.óng , ngay cả trường mầm non cũng kiếm giấy phép ô tô, giấy phép là bán sang tỉnh khác.
Trực thuộc khu Hải Nam 94 đơn vị, trong đó 88 đơn vị dính líu việc buôn lậu ô tô, các công ty buôn lậu ô tô đảo mọc lên như nấm mưa, ngoài các cơ quan địa phương, cũng một từ nơi khác đến.