Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 187

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

La Bảo Châu im lặng:

 

“Nếu đối phương là gia đình thì chịu trách nhiệm kiểu gì?

 

Bắt đối phương ly hôn ?”

 

Điều rõ ràng là thực tế.

 

Thương gia nước ngoài sẽ vì một cuộc tình thoáng qua để tâm mà từ bỏ cuộc hôn nhân vốn dĩ vẻ hài hòa êm ấm.

 

Càng là tiền thì hôn nhân càng dễ đổi vô cớ, cho dù bên ngoài cờ xí rợp trời thì lá cờ đỏ trong nhà vẫn bao giờ đổ.

 

“Đại cô bảo , đối phương nếu chịu trách nhiệm thì bắt bồi thường tiền.”

 

Được , đây đúng là phong cách của Lý Tú Mai.

 

Theo suy nghĩ của Lý Tú Mai, chắc là cảm thấy Chương Lệ Quyên chịu thiệt thòi , chi bằng cứ trấn lột đối phương một vố lớn, ít nhất cũng lấy tiền nuôi con .

 

Chỉ là...

 

Những thương gia nước ngoài đó ai nấy đều là cáo già, nếu họ thực sự chịu trách nhiệm thì khó để lấy một khoản tiền từ tay họ.

 

Trừ phi thể giám định huyết thống.

 

mà... bây giờ công nghệ giám định huyết thống nhỉ?

 

Một hồi tiếng ồn ào ngoài cửa sổ xe len , cắt ngang dòng suy nghĩ của La Bảo Châu.

 

Cô nghiêng đầu ngoài, ngã tư phía đám đông chặn cứng, xe chuyên dụng chỉ thể từ từ dừng .

 

“Phía chuyện gì thế?”

 

La Bảo Châu tò mò ngoài vài cái, chỉ thấy đám đông đen kịt đang đổ xô về phía bãi đất trống bên cạnh:

 

“Có xảy chuyện gì lớn ?”

 

Lý Văn Kiệt ở bên cạnh là phản ứng , thốt lên một tiếng kinh hãi:

 

nhớ !

 

Hôm nay là một ngày trọng đại.”

 

“Ngày gì?”

 

“Là ngày em Đinh Dũng, Đinh Phong xử b-ắn.”

 

Lý Văn Kiệt xong, liếc La Bảo Châu một cái, ướm hỏi:

 

“Chúng nên xuống xem thử ?”

 

La Bảo Châu một nữa quét qua đám đông dày đặc phía xe:

 

“Anh là, bọn họ sẽ xử b-ắn ở đây, giữa thanh thiên bạch nhật ?”

 

.”

 

Trong xe im lặng một lúc, đó vang lên tiếng cửa xe đẩy , La Bảo Châu từ bên trong bước xuống, Lý Văn Kiệt cũng lập tức xuống xe theo.

 

Sau khi xuống xe mới phát hiện ven đường một hồi tiếng còi cảnh sát, đó là đoàn xe thi hành án t.ử hình.

 

Đoàn xe dừng ở một bãi đất trống phía nam đầu làng, bãi đất đó gọi là pháp trường thứ ba.

 

Phía đông pháp trường thứ ba là một con đường mã lộ, phía tây là một con đê cao.

 

Mấy năm , ở đây cũng từng b-ắn ch-ết , là một trai trẻ phạm tội lưu manh, dân quanh đây đều quen thuộc.

 

Nghe thấy tiếng còi cảnh sát của đoàn xe chạy tới, trong lòng đều rõ, đây là sắp ăn kẹo đồng ở đây .

 

La Bảo Châu bao giờ thấy cảnh tượng thi hành án t.ử hình lộ thiên như thế , cô ở phía đám đông, hỏi Lý Văn Kiệt bên cạnh:

 

“Anh từng xem cảnh tượng bao giờ ?”

 

“Chưa từng.”

 

Lý Văn Kiệt lắc đầu:

 

bà kể, hồi còn tập thể, phê đấu cho đến ch-ết cũng là ở chỗ .

 

Bà bảo lúc còn nhỏ từng xem , nhưng bản chẳng ấn tượng gì cả.”

 

Hồi đó còn nhỏ quá, chắc chỉ mới vài tuổi nên nhớ rõ.

 

“Vậy sợ ?”

 

“Sợ cái gì?”

 

Lý Văn Kiệt chút hiểu:

 

“Sợ xem cảnh tượng m-áu me ?

 

chẳng sợ , cô cũng coi thường quá đấy.”

 

Trong lúc trò chuyện, một nhóm vượt qua họ, len lỏi lên phía nhất để xem, dường như xem thi hành án t.ử hình mà giống như chỉ là xem náo nhiệt ở chợ rau .

 

Người đông lên, cảnh sát vũ trang xuống xe chạy về phía đê, kéo dây cảnh báo lên, dân làng vượt qua dây cảnh báo, đều chen chúc ở bên ngoài.

 

Sau khi dây cảnh báo kéo xong, ba chiếc xe áp giải phạm nhân mở cửa , mỗi chiếc xe một phạm nhân, hai tay phạm nhân trói quặt , lưng cắm một tấm biển gỗ hình chữ nhật, tấm biển tên phạm nhân cũng như tội danh cụ thể mà họ phạm .

 

Trên tên của phạm nhân gạch chéo một dấu X màu đỏ lớn, trông nổi bật.

 

Phía xe áp giải phạm nhân là bảy chiếc xe mô tô ba bánh (sidecar), xe các chiến sĩ công an vũ trang đầy đủ, phía là hai chiếc xe quân sự, nóc xe đặt một khẩu s-úng máy, trong thùng xe một vòng các chiến sĩ cảnh sát vũ trang tay cầm s-úng trường, sẵn sàng chiến đấu.

 

La Bảo Châu bao giờ thấy cảnh tượng như thế .

 

Đời bao giờ còn những cảnh hành hình công khai như thế nữa.

 

những lưỡi lê sáng loáng tay các chiến sĩ cảnh sát vũ trang, dám theo đám đông chen lên phía xem náo nhiệt.

 

Đôi khi, quá rõ ràng là chuyện , cô chỉ ở vòng ngoài của đám đông, đưa mắt về phía phạm nhân.

 

Vả cô cao ráo, ở vòng ngoài cũng thể thấy rõ.

 

Lý Văn Kiệt bên cạnh vốn định chen đám đông, thấy cô động đậy nên cũng ở ngoài cùng cô, xa về phía phạm nhân xe.

 

Các phạm nhân Đinh Dũng, Đinh Phong và Hạ Oánh Nhu cảnh sát vũ trang vực xuống, áp giải đến giữa bãi đất trống, thành một hàng đối diện với con đê.

 

Lúc thường là vững nổi, cảnh sát vũ trang buông tay, cả ba họ mềm nhũn như kẹo bông, đều gục xuống.

 

Trong hàng khán giả phía hét lên một tiếng:

 

thấy cả nó đang run cầm cập kìa, run như cầy sấy .”

 

Trong đám đông bùng lên một hồi nhạo.

 

Tiếng nhạo dừng khi sáu chiến sĩ cảnh sát vũ trang bước xuống từ xe quân sự.

 

Sáu chiến sĩ chia thành ba nhóm, mỗi nhóm hai .

 

Các chiến sĩ mặc quân phục đeo khẩu trang, kính râm và găng tay trắng, đến phía phạm nhân, một phụ trách cầm s-úng, còn phụ trách giữ nòng s-úng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-187.html.]

Nghe nổ s-úng thường là tân binh, bên cạnh phụ trách giữ nòng s-úng là để giữ cho s-úng định, đảm bảo b-ắn chính xác.

 

Họ chĩa nòng s-úng gáy của tội phạm, chờ lệnh ban xuống.

 

Xung quanh nhanh ch.óng im lặng, im lặng đến mức chút đáng sợ, đám đông ồn ào còn ồn ào nữa, ngay cả tiếng gió cũng ý phát một tiếng động nào gây kinh động.

 

Từ đằng xa, một công an giơ một lá cờ đỏ trong tay lên, phất xuống, đoàng đoàng đoàng, ba tiếng s-úng nổ.

 

Các tội phạm ngã xuống, còn động tĩnh.

 

Ba ngã xuống ch-ết cùng một ngày, ch-ết một buổi chiều nắng gắt và tĩnh lặng.

 

Thi hành án xong, tiếp theo là một công việc dọn dẹp, pháp y sẽ lật th-i th-ể lên, kiểm tra tình hình, đó nhổ tấm biển gỗ lưng th-i th-ể xuống, cởi sợi dây thừng đang trói tay th-i th-ể .

 

Sau khi cởi dây thừng xong, sẽ thợ chụp ảnh chụp ảnh th-i th-ể.

 

Toàn bộ quá trình diễn trong hơn mười phút, đám đông xem náo nhiệt tại pháp trường còn ai phát một tiếng ồn ào nào nữa, ai chuyện, âm thanh, vô đôi mắt chằm chằm mấy cái xác còn động đậy, bầu khí áp lực khiến thở nổi.

 

Sau đó sẽ xe cứu thương đến, trải vải trắng lên th-i th-ể, gói ghém th-i th-ể chở , đó tháo dỡ dây cảnh báo, đám đông dần dần tản .

 

Trước khi đám đông tản , La Bảo Châu rời một bước.

 

Lý Văn Kiệt bên cạnh theo bước chân của cô, khuôn mặt đầy vẻ thất thần.

 

“Sao thế, chẳng bảo là sợ ?”

 

Lý Văn Kiệt hé răng.

 

Tiếng s-úng trầm, con đê chắn nên giòn giã lắm, ở vòng ngoài rõ lắm, chỉ thấy ba bóng biến mất khỏi tầm mắt.

 

Khoảnh khắc đó, trái tim thắt một cái mãnh liệt, cảm giác như chính cũng trúng đ-ạn .

 

Xem những trò náo nhiệt thì đừng nên hóng hớt lung tung.

 

Mặc dù trong lòng sợ hãi tột độ nhưng miệng vẫn cứng:

 

cũng là sợ, chỉ là...”

 

Lời hết, tro tiền giấy bay mịt mù mặt , dọa lập tức im bặt.

 

Cách đó xa, của hai em Đinh Dũng, Đinh Phong đốt ít tiền giấy, tiền giấy bay theo gió, rải r-ác đầy đất, cảnh tượng trông chút quỷ dị.

 

Lý Văn Kiệt dám thể hiện nữa, giục giã:

 

“Chúng mau thôi.”

 

Chỗ cát tường.

 

Không đợi La Bảo Châu lên xe, tự chui tọt trong xe, ngoan ngoãn, rõ ràng là một bộ dạng sợ hãi sự việc.

 

La Bảo Châu:

 

“...”

 

Tục ngữ câu, cây ngay sợ ch-ết .

 

thực sự tận mắt chứng kiến cảnh thi hành án thì trong lòng khó bình lặng.

 

Lý Văn Kiệt ngày thường hành sự lương thiện, chuyện gì trái với lương tâm, còn sợ hãi như thế , những kẻ ý đồ khi xem xong sợ đến mức tối về mơ thấy ác mộng .

 

Đây lẽ cũng là mục đích của việc thi hành án công khai, để hiểu rằng, chuyện sớm muộn gì cũng trả giá.

 

Đó là một sự cảnh báo đối với cả ngôi làng, cả xã hội.

 

Không may , ngay đêm hôm đó, La Bảo Châu gặp một cơn ác mộng.

 

Cô mơ thấy một chuyện từ lâu về , hồi đó xưởng may sắp phá sản, nợ nần chồng chất, cả nhà họ trốn trong căn phòng thuê rẻ tiền dám ngoài đối mặt với những kẻ đòi nợ.

 

Những kẻ đòi nợ tay lăm lăm d.a.o phay ngoài cửa quát tháo, ngừng dùng d.a.o phay gõ bậu cửa.

 

Âm thanh ch.ói tai, gõ khiến lòng run rẩy.

 

Cô chịu nổi, mở cửa đối mặt với đám hung tợn đó, mưu cầu tìm kiếm một tia cơ hội chạy trốn cho và chị gái.

 

Người dắt chị gái xông khỏi vòng vây, chạy thoát , hai chạy mãi chạy mãi, mắt thấy sắp chạy đến nơi ánh sáng thì đột nhiên một tiếng s-úng vang lên.

 

ngã xuống đất.

 

Cô tiến lên lật th-i th-ể , lật lên , hờ hãi là khuôn mặt của chị gái La Ngọc Châu của cô.

 

Giữa đêm khuya, La Bảo Châu bỗng choàng tỉnh từ giường, lưng toát một lớp mồ hôi lạnh.

 

Ngày hôm , cô gọi một cuộc điện thoại cho đang ở Hồng Kông xa xôi.

 

Nhận điện thoại, Từ Nhạn Lăng ngạc nhiên, tưởng cô chuyện gì trọng đại.

 

“Sao đột nhiên gọi điện tới đây, chuyện gì xảy ?”

 

La Bảo Châu nặn nặn sống mũi, chỉ :

 

“Không chuyện gì ạ, con hỏi xem ở bên đó sống , dạo việc thuận lợi ?”

 

“Sống lắm, việc đều .”

 

Từ Nhạn Lăng an ủi cô:

 

“Con cần lo lắng .”

 

“Vậy còn chị gái thì ạ?”

 

La Bảo Châu truy hỏi:

 

“Chị thế nào ?”

 

“Chị cũng , chẳng qua là dạo dám khỏi cửa.”

 

Câu của Từ Nhạn Lăng khiến đôi chân mày của La Bảo Châu nhíu c.h.ặ.t :

 

“Tại dám khỏi cửa ạ?”

 

“Còn vụ án đó cho kinh sợ , mấy ngày báo chí đưa tin về vụ án xác đôi trong bồn hoa, khủng khiếp, xung quanh đều đang bàn tán.

 

Ngọc Châu thấy chuyện thì sợ hãi tột độ, mấy ngày nay dám ngoài mấy, cứ trốn ở trong nhà mãi, vệ sinh cũng bắt cùng.”

 

Giọng điệu của Từ Nhạn Lăng phần bất lực.

 

Hóa là như .

 

La Bảo Châu thở phào nhẹ nhõm, cô còn tưởng La Ngọc Châu gặp khó khăn gì, hóa chỉ là vụ án kinh dị dọa cho sợ thôi.

 

Vụ án xác đôi trong bồn hoa đúng là một vụ án gây chấn động Hồng Kông.

 

Cảnh sát phát hiện hai xác nam giới đang trong quá trình phân hủy mạnh bên trong bồn hoa của một căn hộ tại tòa nhà Elizabeth ở Causeway Bay.

 

Nạn nhân là con cái của một thương gia trang sức Singapore.

 

Hai nạn nhân trói quặt hai tay bằng xích sắt và khóa đồng, trong miệng ngậm bốn chiếc chìa khóa, đè lên bùa chú thuật hạ đầu của Đông Nam Á.

 

Hai th-i th-ể đặt theo tư thế 69, xếp chồng lên trong bồn hoa và bịt kín bằng xi măng.

 

 

Loading...