Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiện trường , kiểu gì cũng thấy quỷ dị.”

 

Nghe đó vẫn luôn tìm thấy hung thủ thật sự, nhưng vụ án khá phức tạp, nạn nhân là Singapore, hung thủ liên quan đến những bình thường khác.

 

“Mẹ ơi, nếu chị gái thực sự sợ hãi thì hai dọn đến Thâm Quyến , ở cùng với con.”

 

Chẳng , La Bảo Châu cứ canh cánh trong lòng về cơn ác mộng tối qua.

 

cả nhà tụ họp bên cạnh , ít nhất cũng cái để hỗ trợ , nào ngờ Từ Nhạn Lăng dứt khoát từ chối:

 

“Bây giờ e là .”

 

“Tại ạ?”

 

Từ Nhạn Lăng thật:

 

“Quản lý Ôn bảo là đặt hẹn cho chúng với bác sĩ tâm lý giỏi nhất nước Anh , bác sĩ đó một tháng sẽ tới Hồng Kông, đưa Ngọc Châu khám bệnh.”

 

Im lặng, một sự im lặng vô tận.

 

Nửa ngày , La Bảo Châu lên tiếng:

 

“Mẹ, chuyện với con?”

 

Từ Nhạn Lăng sững :

 

“Quản lý Ôn bảo là con đều cả mà, lẽ nào con thực sự ?”

 

Không khí tĩnh lặng mất vài giây.

 

La Bảo Châu điều chỉnh giọng điệu:

 

“Vâng, con đều cả , cứ đưa chị gái khám bệnh ạ.”

 

Đặt ống xuống, cô dựa lưng ghế, căng cứng, nhưng ánh mắt dần dần đờ đẫn.

 

Nợ ân tình là khó trả nhất.

 

Ôn Hành An là một thương nhân tinh khôn, thời gian, công sức cũng như tiền bạc mà bỏ đều cần trả.

 

Đến lúc đó lấy cái gì mà trả đây?

 

Số vốn liếng của cô thực sự hạn.

 

Ngẩn một lúc, La Bảo Châu sực nhớ điều gì đó, cầm điện thoại gọi cho Từ Nhạn Lăng một cuộc nữa, chẳng chuyện gì khác, chỉ là dặn dò đối phương chú ý an .

 

Cẩn thận nhiều hơn một chút luôn bao giờ thừa.

 

Vụ án xác đôi trong bồn hoa gây chấn động ở Hồng Kông, vì liên quan đến mưu sát xuyên quốc gia, thuật hạ đầu và các yếu tố huyền bí khác nên truyền thông tranh đưa tin.

 

Sống ở Hồng Kông, Thẩm Hiểu Nga đương nhiên cũng về vụ án mạng gây chấn động từ báo chí, nhưng mặt bà biểu cảm gì, bởi vì bà mới một chuyện còn khủng khiếp hơn cả vụ án mạng .

 

Lâm Hồng Thái tình nhân bên phía Thâm Quyến.

 

Người tình còn đang mang thai, khám , trong bụng là một đứa con trai.

 

Rốt cuộc là phụ nữ nào gan lớn như , dám sinh con cho Lâm Hồng Thái?

 

Là chê tay bà vươn tới đó ?

 

Hay là chê lòng bà quá mềm yếu nỡ tay?

 

Hừ.

 

Thẩm Hiểu Nga lạnh một tiếng, trong ánh mắt lóe lên một tia độc ác.

 

Làm sai chuyện là trả giá, sớm muộn gì thì báo ứng cũng sẽ đến thôi.

 

Nếu ông trời giáng báo ứng xuống thì để bà đến ông trời .

 

Sau khi La Bảo Châu hỏi thăm sự bình an của nhà ở Hồng Kông xong, cô cầm ống lên, một dãy khác.

 

“Mảnh đất ở đường Canton, Tsim Sha Tsui lấy ?”

 

Đầu dây bên truyền đến giọng trầm thấp của Lý Văn Húc:

 

“Vẫn ạ, đang theo quy trình phê duyệt.”

 

Mảnh đất ở đường Canton, Tsim Sha Tsui vốn dĩ đều là dự án của các công ty bất động sản lớn, đến lượt một công ty tép riu mới thành lập đầy hai năm nhúng tay .

 

Hai năm qua, thị trường bất động sản ở Hồng Kông lâm tình trạng ảm đạm, các ông trùm bất động sản tập thể quan sát, tạo cơ hội cho các công ty nhỏ nhảy .

 

Tất nhiên, các công ty nhỏ thông thường cũng dám liều lĩnh như .

 

Trong bối cảnh thị trường cái bi quan về triển vọng của Hồng Kông, công ty nhỏ nào dám ngược chiều gió cả.

 

Ngoại trừ bất động sản Lợi Hòa.

 

Mảnh đất ở đường Canton, Tsim Sha Tsui đó giá 2 ức đô la Hồng Kông.

 

Lại là một cái giá trời.

 

Lý Văn Húc việc theo kế hoạch của La Bảo Châu, vô tình gom nhiều đất, chẳng qua hiểu việc gom đất như thế rốt cuộc khi nào mới kết thúc.

 

Cho dù rẻ đến mấy thì gom đất cũng bỏ tiền .

 

Vả rẻ cũng chỉ là so với mức giá cao đây mà thôi, thực tế tính theo đơn giá cũng chẳng hề rẻ chút nào.

 

Cứ tiếp tục gom đất kiềm chế như thế mãi, cái túi của La Bảo Châu sớm muộn gì cũng vét sạch.

 

“Tiếp theo ở Causeway Bay còn một dự án nữa, tiếp tục tiếp xúc ạ?”

 

Lý Văn Húc hỏi.

 

“Tất nhiên .”

 

La Bảo Châu trả lời chút do dự.

 

Bây giờ gom thì gom mảnh đất nào rẻ như thế nữa , nhân lúc giá cả giảm xuống kịch sàn, tất nhiên dốc lực mua địa bàn.

 

“Hai năm qua vẫn luôn ngừng gom đất, khi nào thì giảm tốc độ ạ?”

 

Lý Văn Húc ướm hỏi.

 

Nếu thể, La Bảo Châu hy vọng sẽ bao giờ giảm tốc độ.

 

Đáng tiếc thực tế cho phép.

 

Đàm phán Trung - Anh bắt đầu từ tháng 9 năm 82 và kết thúc tháng 9 năm 84.

 

Sau khi Tuyên bố chung Trung - Anh ban bố, ngành bất động sản của Hồng Kông sẽ dần dần định và từ từ phục hồi.

 

Môi trường lớn định, đến lúc đó các ông lớn trong ngành bất động sản sẽ lượt xuất trận, lấy lối thoát cho các công ty nhỏ nữa.

 

“Tháng chín , đợi đến tháng chín thì giảm tốc độ.”

 

Không giảm cũng giảm, thời thế đưa đẩy, do quyết định .

 

mà cũng đủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-188.html.]

 

Số địa bàn gom trong hai năm nay hề ít, đợi tiến hành khai thác, xây lầu xây nhà, tỷ lệ thu hồi vốn cực cao.

 

Có điều chu kỳ dài một chút, cần kiên nhẫn chờ đợi.

 

La Bảo Châu chuyển chủ đề:

 

“Chuyện dặn thế nào , Chung Duy Quang tay giúp đỡ La Chấn Dân ?”

 

“Vâng.”

 

Lý Văn Húc trầm giọng đáp một tiếng, trong lòng chút hiểu.

 

Anh xưa nay vốn là thực hiện mệnh lệnh , đưa nghi vấn :

 

“Nếu nhúng tay sản nghiệp của La Chấn Dân, dùng Chung Duy Quang là quá vòng vo ạ?

 

Tại trực tiếp để bất động sản Lợi Hòa nhúng tay ?”

 

“Lúc , La Chấn Dân khá thận trọng, dễ tin tưởng khác, dùng Chung Duy Quang để mở đầu lòng tin , như cũng thuận tiện cho hành động của chúng .”

 

La Bảo Châu đúng là những lời như , thực Lý Văn Húc vẫn còn nhớ, chỉ chút lo lắng.

 

Cơ hội bao giờ .

 

Có những cơ hội ngàn năm một, bỏ lỡ là bỏ lỡ , nên nắm bắt lấy từng cơ hội một, vạn nhất còn thời cơ như nữa thì ?

 

“Yên tâm .”

 

La Bảo Châu khẽ một tiếng:

 

“Sau thiếu gì cơ hội.”

 

Thảm họa thực sự của ngành vận tải biển vẫn bùng nổ , chút khủng hoảng mắt chỉ là chuyện nhỏ, ngay cả La Chấn Dân trong lòng còn nảy sinh quá nhiều lo lắng, chỉ nghĩ khó khăn chỉ là tạm thời, sự thuận lợi sẽ qua .

 

Nào ngờ phía còn một kiếp nạn lớn hơn đang chờ .

 

Đến lúc đó mới thực sự là lúc ngư ông đắc lợi.

 

Tuy nhiên đắc lợi thì cũng cần chuẩn một thứ, ngư ông đến bờ sông thì cũng bắt cò và trai, cô cũng bắt đầu chuẩn .

 

“Anh xin thành lập một công ty đầu tư .”

 

Chọn tự mở công ty thể tự chủ quyết định hướng kinh doanh, chiến lược, xây dựng thương hiệu cá nhân, nhưng cần đầu tư một lượng lớn nhân lực vật lực.

 

Mở một công ty đầu tư thì khác.

 

Không những thể giảm rủi ro của từng dự án riêng lẻ thông qua việc đầu tư phân tán để thu lợi nhuận tương đối định, mà còn cần tốn quá nhiều tâm trí mảng quản lý vận hành.

 

Việc quản lý hỗn loạn của khách sạn Nam Viên đem cho La Bảo Châu một suy nghĩ.

 

Mục tiêu của cô là tăng trưởng tài chính, chỉ khi đủ tài chính thì mới đủ khả năng chống những đại tư bản như nhà họ La, đến mức bóp ch-ết tùy ý.

 

So với việc dồn hết tâm trí quản lý vận hành, cô rõ ràng là giỏi phân tích xu hướng thị trường hơn.

 

Tổng hợp mà xem thì công ty đầu tư là sự lựa chọn tối ưu nhất.

 

Vả việc thành lập công ty đầu tư sẽ tác dụng lớn, nhất là đừng để xảy liên quan gì với các công ty sản xuất thực nghiệp khác.

 

“Vẫn dùng danh nghĩa của để xin, ẩn tên , đừng rêu rao nhiều.”

 

“Vâng.”

 

Lý Văn Húc đáp lời.

 

Lúc sắp cúp điện thoại, La Bảo Châu nhớ đến vụ án mạng kinh dị mới xảy ở Hồng Kông, nhịn mà nhắc thêm một câu:

 

“Bình thường chú ý an nhiều hơn.”

 

Lý Văn Húc sững .

 

Anh nhanh ch.óng hiểu ý nghĩa trong lời của La Bảo Châu, chắc là do về vụ án mạng đang gây xôn xao ở Hồng Kông nên mới thêm một câu quan tâm như .

 

“Được ạ.”

 

Lần , giọng của dịu ít.

 

Đặt ống xuống, La Bảo Châu nhớ đến Trình Bằng Hải Nam hai ngày, tình hình của bên phía Hải Nam thế nào, đang định bụng đối phương vẫn gửi tin tức về cho thì chuông điện thoại lập tức reo vang.

 

Đầu dây bên chính là Trình Bằng.

 

“Bà chủ, ở đây quen một , tên là A Thần, kiếm một lô ô tô, chúng nên tiếp nhận ?”

 

Giọng điệu của Trình Bằng phấn khích:

 

“Giá thấp hơn một phần ba so với giá thị trường, nếu chúng mua nhiều thì tính tổng thể sẽ rẻ hơn nhiều, bà chủ, cô xem chúng nên đặt hàng ở Hải Nam ?”

 

“Không cần .”

 

La Bảo Châu dứt khoát từ chối.

 

Có lẽ ngờ từ chối thẳng thừng như , Trình Bằng ở đầu dây bên sững một lúc, nhiệt huyết dội cho một gáo nước lạnh, chút nản lòng hỏi:

 

“Bà chủ, cô lo lắng gì khác ạ?”

 

Tất nhiên là .

 

Tình hình phía Hải Nam bây giờ đang hỗn loạn lắm, Trình Bằng đến đó cũng mới hai ngày, chẳng lẽ thể thấu ngọn ngành bên trong ?

 

Đưa quyết định thể tiến hành trong tình huống quá vội vàng, cũng thể tiến hành trong tình huống hiểu rõ diện, nếu sẽ chỉ để hậu quả khôn lường.

 

“Lúc , chỉ là khảo sát thôi, đừng đưa quyết định gì cả, quên ?”

 

La Bảo Châu nhịn mà nhắc nhở :

 

“Anh cứ lo khảo sát cho , một tuần hãy gọi điện báo cáo tình hình cho .”

 

La Bảo Châu lệnh, Trình Bằng thể theo.

 

trong lòng chút hụt hẫng.

 

Hầy...

 

La Bảo Châu tận mắt đến xem tình hình Hải Nam , nếu cô tận mắt đến , chừng còn nhiệt huyết sôi trào hơn cả nữa chứ!

 

Hiện tại các nhà máy, khách sạn, nhà hàng, trường mầm non ở Hải Nam đều đang buôn lậu ô tô, thậm chí đến cả bà cô quét dọn trong cơ quan, ông cụ nhận thư báo ở cổng cũng tham gia cuộc cuồng nhiệt .

 

Trên đường tùy tiện gặp một , trong miệng đều đang bàn về ô tô, bàn về giấy phép, ô tô đỗ đầy các tàu vận tải ở cảng, chất xuể, những cảnh tượng lọt mắt Trình Bằng chẳng khác nào chuột sa chĩnh gạo.

 

Đáng tiếc La Bảo Châu đồng ý.

 

Hầy, thôi cứ đợi thêm .

 

Trình Bằng bước khỏi bưu điện thành phố Hải Khẩu, con phố náo nhiệt cảm nhận ánh nắng ấm áp đỉnh đầu, một trái tim rực lửa dội một gáo nước lạnh buốt, tài nào ấm lên nữa.

 

Bị đả kích, cúi gầm mặt về phía ngã tư bên trái.

 

Dưới một cây dừa ở ngã tư, thanh niên tên là A Thần đang tựa lưng cây chờ tin tức.

 

 

Loading...