Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi đến khi kết quả, cũng để cho Trình Bằng thêm chút cảnh giác.”
Ai ngờ một ngày , phản hồi mà Hoàng Tuấn Thành gửi tới khiến cô thêm phần cảnh giác.
“Anh là, tên thật của là Mã Thần, năm năm mới đến Hải Nam, một trai, trai qua đời, để chị dâu và cháu trai, hiện tại đang sống cùng chị dâu và cháu trai ?”
“Phải.”
Hoàng Tuấn Thành gật đầu.
Đây là kết quả đặc biệt nhờ chuyên nghiệp điều tra, chắc chắn sẽ sai.
Sau khi trả lời xong, Hoàng Tuấn Thành mãi thấy tiếng đối phương, cẩn thận thử thăm dò:
“Cô còn đang ?”
Suy nghĩ của La Bảo Châu sớm bay về sự kiện chìm tàu năm năm .
Thủ phạm gây vụ chìm tàu là Mạc Diệu Lương ch-ết cùng với t.a.i n.ạ.n đó, còn gia đình Mạc Diệu Lương, khi sự cố xảy , vì chịu nổi những lời chỉ trích và mắng nhiếc của những xung quanh, cả nhà chuyển , rõ tung tích.
Năm năm , trai qua đời, để chị dâu và cháu trai...
Những thông tin khớp .
Thậm chí em trai của Mạc Diệu Lương cũng tên là Mạc Diệu Thần.
La Bảo Châu nhạy bén nhận trong đó lẽ mối liên hệ nào đó, trái tim cô bỗng thắt .
“ đang đây.”
Hoàn hồn , La Bảo Châu nghiêm túc dặn dò Hoàng Tuấn Thành:
“Chuyện cũng xin nhất định giữ bí mật giúp .”
Dù hiểu hành động của La Bảo Châu, Hoàng Tuấn Thành vẫn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Cúp điện thoại, La Bảo Châu lập tức gọi cho Lý Văn Húc, dặn tạm thời gác chuyện đang , chạy tới Thâm Quyến một chuyến.
“Cần mấy ngày?”
Lý Văn Húc thích hỏi đến cùng, nhưng quan niệm về thời gian.
La Bảo Châu bảo tới thì tới, nhưng chuyện đang cần sắp xếp , cho nên thời gian lưu Thâm Quyến là vô cùng quan trọng.
“Có thể cần một tuần.”
“Lâu ?”
Lý Văn Húc nhận gì đó , “Có chuyện gì quan trọng ?”
“Ừ, với đến Hải Nam một chuyến, còn nhớ Mạc Diệu Lương ?”
Nghe thấy cái tên Mạc Diệu Lương, Lý Văn Húc cái gì cũng hiểu.
Lúc tới Hong Kong, nhiệm vụ hàng đầu chính là La Bảo Châu tìm kiếm hung thủ thật sự của sự kiện chìm tàu và gia đình mất tích của hung thủ, hiện giờ nhà hung thủ lộ diện, La Bảo Châu tung lưới, thể chối từ.
“Ngày mai tới.”
“Cũng cần gấp gáp như , cứ sắp xếp thỏa chuyện đang , hậu tết đến cũng , còn cần một việc khác .”
Việc khác của La Bảo Châu chính là gọi điện cho Ôn Hành An.
Đổi là bình thường, nếu chuyện lớn gì, cô thường sẽ chủ động phiền Ôn Hành An.
Nợ ân tình là khó trả nhất, cô nợ đối phương ít ân tình, Ôn Hành An năng lượng quá lớn, chỉ khi giải quyết vấn đề lớn mới cần đưa để cứu vãn tình thế.
Chuyện mắt tính là vấn đề lớn, nhưng đối với La Bảo Châu mà , cũng chuyện nhỏ.
“Giám đốc Ôn, đặc biệt phái Kenny qua bảo vệ , vẫn cảm ơn .”
Lời cảm ơn muộn màng thật sự ngoài dự kiến.
Ôn Hành An suýt chút nữa quên mất chuyện :
“Sao , là cảm ơn ?”
“Ờ...”
La Bảo Châu do dự một lát:
“Thật thêm hai nữa.”
Ôn Hành An nhướng mày.
“Không giám đốc Ôn thể phái thêm hai vệ sĩ giống như Kenny tới , giá cả thế nào cũng chấp nhận.”
Thế đấy, vẫn là cái hương vị khách sáo quen thuộc.
Anh suýt chút nữa tưởng La Bảo Châu thể tự nhiên mà đòi hỏi thứ gì đó từ .
“ thể đồng ý với cô La, nhưng cần dụng ý của cô La.”
Ôn Hành An là thích soi mói đời tư, La Bảo Châu đột nhiên yêu cầu tăng thêm hai vệ sĩ, nghi ngờ La Bảo Châu đang đe dọa về mặt an .
“ bắt một .”
Câu trả lời của La Bảo Châu chút ngoài ý , chữ “bắt" dùng thật sự xảo quyệt, khiến đoán hàm ý thực sự trong đó, nhưng hỏi thêm gì nữa.
Chỉ nhàn nhạt :
“Vậy chúc cô thành công.”
La Minh Châu ở tận Hong Kong đêm đó gặp một cơn ác mộng.
Cô mơ thấy một con thuyền nhỏ hẹp chỉ đủ chứa một , những ch-ết oan trong sự kiện chìm tàu năm đó đều nổi mặt hồ, vươn những đôi tay đen xanh khủng khiếp đầy tơ m-áu, mưu toan kéo cô xuống nước.
Con thuyền của cô quá nhỏ, động một tí là ảnh hưởng bộ, hình nghiêng về bên nào là mạn thuyền sẽ lật về hướng đó.
Ngặt nỗi những bàn tay đó ngày càng tới gần, ngày càng tới gần.
Mắt thấy những bàn tay bẩn thỉu sắp chạm , cô theo bản năng nghiêng sang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-191.html.]
“Rầm" một tiếng, thuyền lật.
Khoảnh khắc hình rơi xuống, cô rõ từng khuôn mặt của những ch-ết đang nở nụ quái dị đáy hồ.
Khi sắp tiếp xúc mật với họ, cô bỗng nhiên bừng tỉnh khỏi chiếc giường lớn thoải mái, há hốc miệng thở dốc.
La Minh Châu từ đến nay tin cái gọi là nhân quả báo ứng, cũng tin những lời vô căn cứ kiểu như báo đáp.
Trên thế giới thường là kẻ sống lâu, sống giàu sang, sống hãnh diện.
Còn , chỉ phần bắt nạt, đè đầu cưỡi cổ.
Mẹ cô chính là ví dụ sống động nhất.
Rõ ràng cha yêu chiều hết mực, cuối cùng cũng chỉ nhận một chút di sản đủ sống qua ngày.
Nguyên nhân chính là ở sự lương thiện và tranh đoạt của cô .
Nếu tâm cơ của cô thể nhiều hơn một chút, cũng đến mức để Lữ Mạn Vân ở phòng nhì chiếm phần lớn di sản của cha.
Loại ích kỷ vụ lợi, tâm địa độc ác như Lữ Mạn Vân mới sống sung sướng hơn.
Cho nên gì chuyện báo đáp, đều là lời an ủi bản của những kẻ cách nào lật mà thôi.
cơn ác mộng cho cô một tia cảnh giác.
Cô bao giờ mơ thấy những giấc mơ liên quan, ngay cả ngày xảy sự kiện chìm tàu, cô vẫn ngủ ngon lành, thậm chí còn ngon hơn .
Nửa đêm vô cớ mơ thấy một giấc mơ như , liệu là lời gợi ý của ông trời cho cô ?
Sự kiện chìm tàu năm đó, lẽ nào sắp tìm sơ hở ?
Trong lòng La Minh Châu vướng bận một chút tâm sự, đêm đó thể chợp mắt nữa, sáng sớm hôm , cô lập tức tìm đến trai là La Chấn Khang, vô ý hỏi thăm tình hình lúc đó.
“Anh, lúc những nhà của Mạc Diệu Lương đó, xử lý thỏa ?”
La Chấn Khang bên bàn ăn, một tay cầm d.a.o, một tay cầm nĩa, yên tĩnh ăn bữa sáng.
Anh từ nhỏ đưa nước ngoài tiếp nhận giáo d.ụ.c phương Tây, về mặt ăn uống cũng quen với phương thức nước ngoài.
Nghe thấy em gái vô cớ nhắc đến tên của một nhân vật nhỏ bé phong tỏa trong ký ức, chân mày La Chấn Khang nhíu .
Nhắc chuyện cũ, dường như năng lực của đang nghi ngờ:
“Sao , bây giờ em cũng yên tâm về việc ?”
“Không .”
La Minh Châu vội vàng phủ nhận.
Cô cách nào giải thích là vì ảnh hưởng bởi cơn ác mộng đêm qua, nếu thật sự , trai cô nhất định sẽ nhạo cô suốt ngày nghi thần nghi quỷ.
Thủ phạm chính lúc là Mạc Diệu Lương thiệt mạng trong t.a.i n.ạ.n đó, nhà của Mạc Diệu Lương là đích trai cô xử lý, trai cô việc cẩn thận hơn cô nhiều, theo lý mà thì nên xảy sơ hở mới .
trong lòng cô hiểu chút lo lắng.
“Em chỉ là thấy báo đưa tin một mẩu tin tức, một Anh trục vớt trái phép con tàu ‘Geldermalsen’ ở biển Nam Hải.”
Con tàu “Geldermalsen” là cách gọi của nước ngoài, Trung Quốc gọi đó là tàu Nam Kinh.
Con tàu thương mại mùa đông năm Càn Long thứ mười bảy, năm 1752, chở đầy đồ gốm sứ tinh xảo và vàng ròng, xuất phát từ Nam Kinh, Trung Quốc hướng về Amsterdam, Hà Lan.
Năm 1822, khi khởi hành từ Quảng Châu một nữa, khi qua quần đảo Trung Sa, may va đ-á ngầm chìm, vô kho báu tàu v-ĩnh vi-ễn ngủ yên đáy biển.
Người Anh vớt gần 24 vạn món đồ sứ hoa xanh đời Thanh, 125 thỏi vàng, hai khẩu pháo bằng đồng, công khai đấu giá ở Hà Lan.
“Em thấy tin tức đó, chợt nhớ tới sự kiện chìm tàu ở vịnh Thâm Quyến mấy năm , cho nên mới lỡ miệng hỏi một câu, ý là yên tâm.”
Đối với lời giải thích cũng mà cũng như , La Chấn Khang cũng chẳng để tâm, đặt d.a.o nĩa trong tay xuống, thẳng La Minh Châu.
“Hiện giờ em đừng quan tâm đến những thứ , em một việc quan trọng hơn cần .”
La Chấn Khang thẳng vấn đề giao nhiệm vụ cho cô :
“Em tiếp cận một .”
“Ai?”
“Lý Văn Húc của bất động sản Lợi Hòa.”
“Bất động sản Lợi Hòa?
Chưa qua bao giờ.”
La Minh Châu để tâm.
Những công ty cô qua bao giờ, thường đều là những công ty nhỏ lên mặt bàn.
Một công ty nhỏ danh tiếng, xứng đáng để trai cô đặc biệt quan tâm?
“Công ty đơn giản , em đừng mà coi gì.”
Vẻ mặt La Chấn Khang trầm xuống.
Thời gian sự nghiệp vận tải đường thủy của La Chấn Dân gặp trở ngại, chạy tìm La Chấn Hoa cầu cứu, La Chấn Hoa đồng ý, tìm giám đốc Ôn ở ngân hàng HSBC v-ay v-ốn, cũng thành công, cuối cùng là ông chủ Chung Duy Quang của trang sức Thượng Thiện tay giúp đỡ.
Nhân vật Chung Duy Quang luôn nịnh bợ phòng nhì nhà họ La, còn đề nghị gả con gái là Chung Nhã Hân cho La Chấn Hoa ở phòng nhì, đáng tiếc cuối cùng Lữ Mạn Vân đồng ý.
Chung Duy Quang hụt hẫng cũng từ bỏ, vẫn khắp nơi tìm cơ hội để giao hảo với phòng nhì nhà họ La, công sức phụ lòng , cuối cùng cũng để ông tìm cơ hội , nhân lúc sự nghiệp của La Chấn Dân xuất hiện một chút vấn đề nhỏ, giúp đỡ, thành công chiếm cảm tình của La Chấn Dân.
Đây vốn là một chuyện đáng để tâm quá nhiều.
Ai ngờ trong lúc dò xét đầu đuôi bộ sự việc, vô tình thăm dò Lý Văn Húc của bất động sản Lợi Hòa quan hệ với Chung Duy Quang.
Lịch sử huy hoàng của Lý Văn Húc còn đáng để quan tâm hơn cả Chung Duy Quang.
Lý Văn Húc là một kẻ kỳ quặc.
Anh sai điều tra bối cảnh của Lý Văn Húc, ban đầu Lý Văn Húc việc tại cửa hàng trang sức Bảo Phúc của La Bảo Châu, khi cửa hàng trang sức Bảo Phúc gặp cướp và nghi ngờ rửa tiền, việc kinh doanh sa sút phanh, liền nghỉ việc, đó đến việc tại công ty bất động sản của La Chấn Hoa.
Ở công ty bất động sản của La Chấn Hoa, Lý Văn Húc nhanh ch.óng từ một nhân viên nhỏ bé thăng tiến dần lên thành phó giám đốc, cuối cùng vì bất đồng quan niệm kinh doanh với cấp mà giận dữ bỏ khỏi công ty, tự thành lập một công ty bất động sản, trở thành đối thủ cạnh tranh với La Chấn Hoa.