Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:48
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hộp nhựa màu trắng họ nắm trong tay, chủ nhiệm Vệ tỉ mỉ quan sát, vô cùng hiếm lạ.”
Ông từng thấy hộp cơm như , tàu hỏa bán hộp cơm.
Thực tế cơm canh tàu hỏa phần lớn là nấu bằng lửa trần, bên cạnh bếp nấu của toa nhà hàng một lối hẹp để than, đầu bếp chịu trách nhiệm xào nấu thỉnh thoảng còn cho thêm than lò bếp.
Nguyên liệu thường bảo quản bằng thùng sắt tây, trong thùng sắt tây để chăn bông và đ-á cục, giống như tủ lạnh, thể giữ nguyên liệu tươi ngon.
Hành khách thể dùng tem lương thực để mua.
cơm canh nấu bằng lửa trần như khá đắt.
Một phần cà tím xào tôm khô giá ba hào rưỡi, một phần cá phi lê xào giá năm hào, gà xào cay đắt hơn một chút, một đồng hai một phần, cộng thêm một bát cơm lớn giá một hào, một bữa ăn tốn ít tiền.
Tóm là phần lớn ăn nổi.
So với cơm canh nấu bằng lửa trần do toa nhà hàng cung cấp, cơm hộp thì rẻ hơn nhiều.
Một phần cơm hộp giá ba hào, lượng cũng khá đầy đủ, thể ăn no.
cơm hộp tàu hỏa sử dụng hộp đựng bằng nhôm, thu hồi .
Trong vòng ba tiếng giờ cơm, trưởng toa nhà hàng sẽ bán vé cơm trong các toa xe , đó chuẩn cơm canh theo vé cơm bán , đến giờ cơm, nhân viên phục vụ toa nhà hàng sẽ phát cơm hộp, đợi hành khách ăn xong, nhân viên phục vụ thu hồi hộp cơm để dành cho sử dụng .
Không còn cách nào khác, thời đại vật tư thiếu thốn, những thứ như đều thu hồi để tái sử dụng.
Ông vẫn thấy loại cơm hộp chất liệu như mắt bao giờ.
Chủ nhiệm Vệ rảo bước tiến lên, ghé sát hỏi nhân viên phát cơm hộp:
“Là ông chủ La bảo tới ?”
Nhân viên phát cơm thấy chủ nhiệm Vệ đích hỏi han, vội vàng đưa qua một phần cơm hộp.
Chủ nhiệm Vệ:
“...
ý xin cơm hộp .”
“Ông chủ La dặn , nếu chủ nhiệm Vệ cũng ở đây thì cũng phát một phần, là để ngài nếm thử xem bữa ăn đủ tiêu chuẩn .”
Nhân viên phát cơm giải thích.
Được , La Bảo Châu nghĩ thật chu đáo.
Tiện thể ông cũng nghiên cứu thử chất liệu của hộp cơm , thế nên cũng khách sáo.
Nhận lấy hộp cơm một cái, ôi chao, bữa ăn hơn của ông nhiều!
Chủ nhiệm Vệ cũng giống như công nhân, xổm đất giải quyết bữa trưa, ăn xong ngay cả cái hộp cũng nỡ vứt, ông cầm cái hộp khỏi cảm thán, công nhân công trường e rằng là nhóm bữa ăn nhất Thâm Quyến .
Chẳng mấy chốc, bữa ăn hơn hẳn của công nhân khu khai thác công nghiệp Bố Cát truyền ngoài, khiến công nhân các khu công nghiệp khác khỏi ghen tị.
Đều là công nhân công trường xây dựng, ăn như , ông chủ hào phóng như chứ?
Không công bằng!
Có những bạo dạn bắt đầu thương lượng với cấp , đấu tranh giành quyền lợi cho .
Thế là nhu cầu đối với cơm hộp ở Thâm Quyến tăng vọt.
Điều khiến Hà Khánh Lãng vô cùng vui mừng.
Ông vạn ngờ rằng, nút thắt trong kinh doanh mà nhà hàng Minh Lãng mấy năm nay luôn thể đột phá La Bảo Châu dễ dàng đột phá như .
La Bảo Châu sản xuất một lô hộp cơm bằng xốp từ , hộp cơm mang theo vô cùng thuận tiện, khi đưa từng phần cơm hộp khỏi nhà hàng, lập tức tới hỏi giá, hỏi họ cơm hộp thì thu phí thế nào.
Tiếp đó ít công trường cũng tới đàm phán, họ đều cần loại cơm hộp như .
Trong nhà hàng bỗng nhiên xuất hiện một đống lớn đơn hàng báo .
Mục đích ban đầu của La Bảo Châu chẳng qua là để giải quyết vấn đề bữa trưa cho công nhân công trường, ngờ vô tình mang lượng lớn công việc cho nhà hàng, mở một mảng kinh doanh mới.
Loại cơm hộp như sản xuất cũng khó khăn, mỗi ngày thể cung cấp lượng lớn.
Lúc thứ quý giá là cơm canh, mà là hộp xốp đựng cơm canh, ông La Bảo Châu đặt mua loại hộp cơm từ nhà máy nào, nhưng ông từng thấy trong các nhà hàng khác.
Hiện tại Thâm Quyến chỉ một nhà hàng của ông cung cấp loại cơm hộp , tương đương với việc tạm thời đối thủ cạnh tranh.
Điều nghĩa là những đơn hàng lớn chỉ thể đổ dồn về nhà hàng của ông.
Hà Khánh Lãng mừng rỡ khôn xiết, hớn hở tới mặt La Bảo Châu bàn bạc:
“Ông chủ La, dự tính mở một nhà hàng lớn phong vị Việt Nam, đó bàn bạc với cô, cô vẫn vội đồng ý, cô chắc là nên cân nhắc kỹ chứ?”
Tùy tiện một ý tưởng là thể tăng thêm lượng công việc kinh doanh, nhân tài như gì cũng tiếp tục hợp tác.
Mở một nhà hàng cao cấp Việt Nam trong quy hoạch của Hà Khánh Lãng từ sớm.
Thậm chí mục đích ban đầu khi ông tới Thâm Quyến chính là mở một nhà hàng cao cấp Việt Nam, chỉ đáng tiếc lúc đó Thâm Quyến mảnh đất kinh doanh như , còn Thâm Quyến bây giờ sơ bộ hình thành nên một thành phố.
Thâm Quyến lập thành phố đầy năm năm, khung thành phố sơ bộ dựng lên, phổ biến là các công trình thấp tầng quá ba tầng, hiện nay hàng trăm tòa cao ốc dần dần mọc lên, mặc dù phần lớn trong đó vẫn thành.
tổng kết thì sẽ ngày thành thôi.
Thành phố xây dựng theo sáu khu chức năng:
khu công nghiệp, khu dân cư, khu thương mại tài chính, khu du lịch, khu kho bãi, khu văn hóa khoa học giáo d.ụ.c.
Về mặt xây dựng cơ sở hạ tầng, bến cảng Xà Khẩu quy mô đáng kể, cảng Diêm Điền cũng đang trong quá trình lập dự án, sân bay Thâm Quyến bắt đầu chuẩn .
Năm ngoái Thâm Quyến vượt qua tình cảnh thiếu hụt vật tư, đầu năm nay lãnh đạo tới thị sát Thâm Quyến, và đề từ cho Thâm Quyến.
Bất kể từ phương diện nào, hiện nay thời cơ mở một nhà hàng cao cấp ở Thâm Quyến chín muồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-196.html.]
Hà Khánh Lãng thương lượng với La Bảo Châu về việc góp vốn mở nhà hàng cao cấp.
Ông rót một ly nước cho đối diện:
“Ông chủ La, hồi đó cô hứa với mà, là đợi môi trường định , đợi chuẩn xong tất cả sẽ cùng cô bàn bạc, bây giờ chuẩn xong .”
Ông nhắm trúng một gian rộng 1500 mét vuông, chuẩn báo cáo chính quyền phê duyệt, đợi khi phê duyệt thông qua sẽ bắt đầu xây dựng nhà hàng.
Hiện nay Thâm Quyến khó tìm những khách sạn cao cấp một chút, những quán ăn nhỏ hơn bất kể là hương vị món ăn môi trường vệ sinh đều tính là lắm, Thâm Quyến hai năm nay phát triển nhanh, nhưng ngành ăn uống dường như theo kịp.
Cho nên Hà Khánh Lãng cho rằng lúc đến thời điểm thích hợp để mở nhà hàng cao cấp.
Thương nhân nước ngoài tới Thâm Quyến ngày càng nhiều, những thương nhân yêu cầu đối với môi trường ăn uống cũng ngày càng cao, nhà hàng cao cấp nhất định sẽ lo việc kinh doanh.
“ quy hoạch , nếu chính quyền đồng ý, bộ việc trang trí cửa hàng tiếp theo sẽ đích trông coi mỗi ngày, trang trí theo phong tình Việt Nam, ông chủ La cô cần bận tâm quá nhiều , cô chỉ cần góp vốn, những cái khác đều cần phí tâm, cứ đợi chia lợi nhuận thôi.”
Lời mang theo một chút mùi vị l.ừ.a đ.ả.o, La Bảo Châu mà bật .
Đầu tư đều rủi ro, lời qua miệng Hà Khánh Lãng dường như cô cần gánh chịu rủi ro , ngộ nhỡ nhà hàng kinh doanh thì cô cũng chịu lỗ theo thôi.
Hà Khánh Lãng đại khái là nhắm trúng điểm , lôi kéo cô gia nhập cũng là mượn mối quan hệ của cô để giải quyết một vấn đề.
Thật sự đến lúc khó khăn khó tránh khỏi việc chia một nửa áp lực cho cô gánh vác.
Đã lên thuyền thì cô khó mà thoát , vấn đề cũng giúp đỡ giải quyết, bằng chẳng lẽ trơ mắt nhà hàng đóng cửa ?
Cho nên lợi nhuận dễ dàng mà thể túi .
La Bảo Châu nhận lấy ly nước, cô kéo chiếc ghế nhỏ trong phòng nghỉ của nhà hàng , tùy tay cầm lấy một tờ báo đó để .
Ánh mắt rơi tờ báo, miệng quên trả lời:
“Chuyện nhà hàng cao cấp Việt Nam tạm thời gác , chúng hãy bàn về chuyện cơm hộp .”
Gần đây nhà hàng Minh Lãng nhận lượng lớn đơn hàng cơm hộp, việc kinh doanh hết đơn đến đơn khác.
La Bảo Châu quan tâm đến tiến độ:
“Ông chủ Hà, trong tiệm chúng bận rộn xuể ?”
“Được, tăng cường tuyển thêm mười nhân viên ngay trong đêm, chuyên phụ trách mảng cơm hộp , tuyệt đối vấn đề gì, bây giờ bao nhiêu đơn hàng cũng sợ.”
Người ăn thể sợ việc kinh doanh nhiều chứ, đơn hàng lớn thế nào ông cũng thể nhận hết.
“Vậy ông định giá thế nào?”
La Bảo Châu hỏi.
“Ôi chao, nhắc đến chuyện mới nhớ .”
Hà Khánh Lãng vỗ trán một cái:
“Trước đó định thương lượng với cô mà mải lo sắp xếp nên quên khuấy mất, đây đúng là một vấn đề chốt, ông chủ La, cô xem định giá bao nhiêu thì ?”
Rất rõ ràng, trong lòng Hà Khánh Lãng phương án dự phòng.
Không đợi La Bảo Châu trả lời, ông tự nhắc tới:
“ cho rằng một phần cơm hộp định giá một đồng.”
“Cô xem , cơm hộp của chúng thịt rau, món ăn , cơm trắng đầy đủ, vả hiện nay Thâm Quyến chỉ một tiệm chúng cung cấp loại cơm hộp , định giá đương nhiên rẻ nhưng cũng tính là quá đắt, lo các đơn hàng tiếp theo.”
Mặc cho Hà Khánh Lãng hoa hòe hoa sói thế nào, La Bảo Châu từ đầu đến cuối một lời.
Sau khi đối diện hùng hồn trình bày xong, La Bảo Châu mới nhàn nhạt lên tiếng:
“Định năm hào , một đồng đắt quá.”
Một nhóm công nhân công trường chỉ nỡ ăn bánh màn thầu nguội, ai cam tâm tình nguyện bỏ một đồng để ăn một bữa cơm hộp chứ?
Cho dù thịt rau thì cũng .
Đắt quá, công trường tuyệt đối ăn nổi.
“Năm hào coi là mức giá khá hợp lý, vả mức giá chúng cũng lãi.”
Đương nhiên là lãi , Hà Khánh Lãng là khởi nghiệp từ ngành ăn uống, còn hiểu rõ gian lợi nhuận trong đó hơn cả La Bảo Châu.
Một phần cơm hộp thịt rau, cho dù bán năm hào thì cũng lãi, chỉ là lợi nhuận quá thấp mà thôi.
Kỳ vọng trong lòng ông là một đồng, ngờ bỗng nhiên La Bảo Châu c.h.ặ.t một nửa.
Một nửa dường như là c.h.ặ.t cái giá của một phần cơm hộp, mà là c.h.ặ.t đứt một nửa lợi nhuận của ông một cách tàn nhẫn, Hà Khánh Lãng chút đau lòng.
Nghĩ xem mảng kinh doanh cơm hộp nếu một năm thể kiếm hai vạn thì ông chỉ lấy một vạn, nếu thể kiếm 20 vạn thì ông chỉ lấy 10 vạn, nếu thể kiếm 50 vạn, lợi nhuận trực tiếp c.h.ặ.t một nửa xuống còn 25 vạn.
Có một cảm giác càng kiếm nhiều thì càng lỗ lớn khiến xót xa.
Hà Khánh Lãng chút sẵn lòng:
“Năm hào liệu thấp quá ?
Mặc dù lãi nhưng lợi nhuận thấp quá, đáng mà.”
Vả hiện nay vẫn sản phẩm cạnh tranh, chính là thời cơ để vơ vét tiền bạc, cơm hộp đưa thị trường nhất định sẽ bán chạy.
Thị trường luôn là đuổi theo lợi nhuận, chẳng bao lâu nữa Thâm Quyến sẽ sớm tràn ngập đủ loại cơm hộp.
Đến lúc đó kiếm cũng chẳng kiếm .
Hà Khánh Lãng cố gắng thương lượng:
“ định bụng nhân lúc còn thể kiếm thì kiếm thêm một chút, đợi đến khi các sản phẩm cạnh tranh xuất hiện, việc kinh doanh nhất định sẽ như nữa, đối mặt với sự cạnh tranh gay gắt, chúng lúc đó lẽ sẽ giảm giá một cách thích đáng.”