Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 197
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô xem, sớm muộn gì cũng ngày giảm giá, chúng cũng nhất định định giá thấp như ngay từ đầu.”
La Bảo Châu lắc đầu .
Quan niệm của cô khác biệt.
Làm ăn thể tát cạn bắt cá.
Cô đích tới công trường khảo sát, rõ tình hình ăn uống của công nhân công trường, một đồng mua một phần cơm hộp đối với họ mà thực sự là quá đắt, gánh nổi.
Nghĩ xem một ngày ăn hai bữa, riêng chi phí dành cho việc ăn uống là hai đồng , một tháng 30 ngày thì đó là 60 đồng.
Cái tiêu tốn một nửa tiền lương.
Số tiền lương đó đều là tiền mồ hôi nước mắt mà các công nhân đổi lấy bằng mồ hôi và sức lực, ai dám tiêu xài hoang phí như chứ?
Một đồng một phần cơm hộp rõ ràng thực tế chút nào.
Cho dù lúc đầu thể thịnh hành một thời gian thì cũng sẽ nhanh ch.óng thị trường đào thải vì lý do giá cả, đến lúc đó cho dù giảm giá cũng vô ích, bởi vì danh tiếng .
Chẳng thà ngay từ đầu bán với mức giá thấp một chút.
Làm như chỉ giành tiếng thơm về sự thực tế mà còn đặt nền móng cho sự phát triển tiếp theo.
Cho dù những khác cạnh tranh thì họ cũng chỉ thể nhượng bộ về giá cả và món ăn.
Hoặc là rẻ hơn nữa, hoặc là ngon hơn nữa.
Các thương gia cạnh tranh với cũng là lợi ích, ít nhất thì những công nhân công trường hưởng lợi.
Mục đích ban đầu của La Bảo Châu khi cải thiện bữa ăn cho công nhân khu khai thác Bố Cát hề nghĩ tới việc tìm kiếm cơ hội kinh doanh để kiếm lời từ đó, việc tình cờ bùng nổ mảng cơm hộp cô cũng tranh thủ lúc để vơ vét một mẻ.
“Lợi nhuận ít nhưng tiêu thụ nhanh mà, giá thấp thì đầu ngược thể hơn.
Nhìn về lâu dài thì chắc kiếm ít hơn so với việc định giá cao ngay từ đầu .
Ông chủ Hà ông đừng đắn đo nữa, theo thấy thì giá thấp phù hợp với thị trường hơn, cũng lợi cho sự phát triển của nhà hàng Minh Lãng hơn.”
Giọng điệu của La Bảo Châu ôn hòa nhưng thái độ kiên định, Hà Khánh Lãng .
Trong lòng ông chút do dự.
Đạo lý trong lời của La Bảo Châu ông thể hiểu chứ.
Chỉ điều ông là một thương nhân chuẩn mực, mục tiêu hàng đầu của thương nhân là xem xét lợi nhuận, chiến lược lợi nhuận ít nhưng tiêu thụ nhanh mở một hướng phát triển mới cho nhà hàng , nhưng bán cơm hộp với giá một đồng thì hiện tại chắc chắn là thể kiếm một khoản lớn.
Từ bỏ lợi nhuận mắt mà gửi gắm hy vọng một tương lai mấy sáng sủa, trong lòng Hà Khánh Lãng mấy tán thành.
Suy tính , ông vẫn từ bỏ và định chiều theo ý La Bảo Châu.
Bởi vì ông còn thương lượng với La Bảo Châu chuyện mở nhà hàng cao cấp Việt Nam.
“Ông chủ La, thực trong lòng mấy tán thành chính sách giá thấp , nhưng mà cô kiên trì như thì cũng ủng hộ một phen , bây giờ chúng thể bàn về chuyện nhà hàng Việt Nam chứ?”
Ngụ ý là nhường một bước, cô cũng nên nhường một bước.
La Bảo Châu lật một trang báo, :
“Đương nhiên .”
“Chuyện nhà hàng thì vì ông chủ Hà tính toán nên cũng bận tâm nữa, nhà hàng phong vị Việt Nam thạo lắm, ông chủ Hà ở Việt Nam thời gian khá dài, thạo việc kinh doanh nhà hàng hơn , phiền ông chủ Hà phí tâm nhiều hơn .”
Đây là ý đồng ý góp vốn.
Hà Khánh Lãng mừng rỡ mặt, vội vàng tìm kế toán của nhà hàng để chuẩn huy động vốn và ghi sổ tiếp theo.
Trong phòng nghỉ chỉ còn một La Bảo Châu.
Yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng lật báo sột soạt.
Lý Văn Kiệt bước hỏi cô:
“Hôm nay còn thị sát cơ sở đào tạo nữa ạ?”
Mấy ngày nay La Bảo Châu gần như ngày nào cũng đến cơ sở đào tạo xem tình hình, khỏi lỡ miệng hỏi một câu về lịch trình.
“Không cần .”
La Bảo Châu chăm chú tờ báo, mắt nỡ rời, xem vô cùng nghiêm túc.
Vẻ mặt nghiêm túc gợi lên sự chú ý của Lý Văn Kiệt, ánh mắt của cũng dần dần chuyển dời lên tờ báo.
Trên tờ báo đang giới thiệu về tình hình thị trường chứng khoán ở Hong Kong.
Lý Văn Kiệt mấy am hiểu về chứng khoán, tò mò hỏi:
“Cái là sắp mở mang mảng kinh doanh mới ạ?”
“Phải.”
La Bảo Châu chăm chú tờ báo, trầm giọng trả lời.
Ngành tài chính ki-ếm ti-ền nh-, cơ hội như cũng thể bỏ lỡ.
Hai năm nay sự phát triển của thị trường chứng khoán Hong Kong mấy khả quan, năm 82 vì lý do đàm phán Trung - Anh nên thị trường bất động sản Hong Kong sụp đổ, thị trường chứng khoán cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Tháng 9 năm ngoái thậm chí còn rơi cuộc khủng hoảng đồng đô la Hong Kong từng trong lịch sử.
Để cứu vãn hệ thống tài chính Hong Kong, định lòng dân, chính quyền Hong Kong áp dụng chế độ tỷ giá hối đoái liên hệ đô la Mỹ.
Chế độ tỷ giá hối đoái liên hệ là một loại chế độ tỷ giá cố định, nghĩa là cố định tỷ giá giữa nội tệ với một loại ngoại tệ cụ thể nào đó, và thực hiện nghiêm ngặt theo tỷ lệ đổi tiền định, khiến lượng phát hành tiền tệ biến động theo lượng dự trữ ngoại hối.
Nếu loại tiền tệ liên hệ là đô la Mỹ thì đó là chế độ đô la Mỹ hóa.
Sau khi áp dụng chế độ tỷ giá hối đoái liên hệ, đồng đô la Hong Kong vẫn tiếp tục sụt giảm.
thời cơ chạm đáy bật lên sẽ sớm tới thôi.
La Bảo Châu tính toán thời gian, đại khái là cuối năm nhỉ.
Tháng 9, khi đại diện chính phủ hai nước Trung - Anh ký kết tuyên bố chung về vấn đề tương lai của Hong Kong, sự kiện chính trị trọng đại như sẽ mang niềm tin cực lớn cho thị trường Hong Kong.
Chứng khoán Hong Kong cũng sẽ dần dần hồi phục, tiếp theo sẽ xuất hiện một đợt thị trường bò tót mới kéo dài bốn năm.
La Bảo Châu khẽ lật tờ báo:
“Quan tâm đến thị trường chứng khoán Hong Kong sớm một chút cũng để chuẩn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-197.html.]
Lý Văn Kiệt khi nhận câu trả lời thì còn lời nào tiếp theo nữa.
Anh gãi gãi đầu tiếp lời nhưng hồi lâu rặn một chữ nào.
Anh chẳng hiểu gì về chứng khoán cả, ngay cả khi lòng tiếp tục chủ đề câu chuyện cũng nổi, ngay cả cái từ “chứng khoán" cũng là từ miệng trai thôi.
Biết quá ít thì đôi khi ngay cả bốc phét cũng .
Lý Văn Kiệt chính là tình trạng như .
Cảm thấy thực sự thể tiếp tục chủ đề nữa, đổi giọng, nhắc tới một chuyện khác:
“Tờ báo mấy ngày cô xem , Bát Đại Vương Ôn Châu bình phản .”
“Xem .”
La Bảo Châu luôn quan tâm đến thông tin tin tức đương nhiên sẽ bỏ qua tin tức lớn như .
Hai năm , kinh tế tư nhân trỗi dậy, mũi chịu sào chính là Bát Đại Vương Ôn Châu, kinh tế tư nhân hưng khởi khó tránh khỏi việc giành giật việc kinh doanh với kinh tế quốc doanh.
Các nhà máy quốc doanh bước từ nền kinh tế kế hoạch chế độ cứng nhắc, quá nhiều tệ đoan, tranh các doanh nghiệp tư nhân, nhà nước đành tay bảo vệ, chèn ép kinh tế tư nhân.
Sau khi chịu sự chèn ép, ngành công nghiệp gia đình mới hưng thịnh dập tắt ngay lập tức, việc bắt giữ Bát Đại Vương gây ảnh hưởng vô cùng lớn đối với sức sống kinh tế của thành phố Ôn Châu, ảnh hưởng thậm chí còn lan rộng quốc.
Kinh tế tư nhân nguy hiểm, ai mạo hiểm bắt để tiếp chứ?
Đương nhiên là thì chạy, thì trốn, thì ẩn náu.
Đầu năm, Đặng Công tuần sát bốn đặc khu kinh tế, và lượt đề từ, bản cái cũng là một loại tín hiệu.
Thế là kinh tế tư nhân khuyến khích.
Trung ương ban hành văn kiện một về bảo vệ kinh tế tư nhân, dựa theo văn kiện một , thành ủy Ôn Châu bắt đầu mượn chính sách để bình phản cho Bát Đại Vương.
Ủy ban Chính pháp thành phố cùng với ba cơ quan Công Kiểm Pháp thành lập tổ điều tra liên hợp, tiến hành phục tra nghiêm túc các vụ án của Bát Đại Vương lúc , cuối cùng đưa kết luận, ngoại trừ một hành vi trốn thuế nhẹ thì những gì Bát Đại Vương cơ bản là phù hợp với tinh thần của Trung ương.
Sau khi bình phản thì những bắt lúc cũng phóng thích vô tội.
Tài vật thu giữ cũng trích từ quốc khố và trả nguyên vẹn cho đương sự.
Thái độ như rõ ràng, nhà nước bắt đầu ủng hộ các doanh nghiệp tư nhân , các nhà doanh nghiệp tư nhân cũng cần trốn chui trốn lủi nữa.
“Vậy khi nào họ em về?”
La Bảo Châu ước chừng Hoàng Tuấn Thành chắc cũng tin tức, cho dù bản Hoàng Tuấn Thành nhận thì là Lý Tú Mai nhất định cũng sẽ báo tin cho .
Tiền đồ phát triển của Thâm Quyến hơn Hải Nam, Hoàng Tuấn Thành thể hiểu đạo lý .
Muốn phát triển xưởng nhỏ thành nhà máy lớn thì vẫn về Thâm Quyến gây dựng.
“Chắc cũng quan tâm đến tin tức chứ?
Vẫn định về ạ?”
“Vâng, sắp ạ.”
Lý Văn Kiệt tiếp lời:
“Nghe cô cả em đại khái hai ngày nữa sẽ về tới nơi.”
Mấy ngày , Hoàng Tuấn Thành từ Hải Nam xe, vượt qua đường xá xóc nảy trở về quê hương.
Đây là đầu tiên đặt chân lên con đường về quê hơn một năm rưỡi, đường cái gì cũng thấy vô cùng thiết.
Lý Tú Mai đợi ở nhà từ sớm.
Nghe là sáng sớm sẽ tới nơi, bà dậy từ lúc trời sáng, bận rộn g-iết gà mổ lợn để chuẩn món ngon, một bữa tiệc tẩy trần cho con trai.
Lúc đang xổm trong sân dùng nước nóng vặt lông gà thì Hoàng Tuấn Thành xách túi lớn túi nhỏ bước cổng sân.
“Ôi chao, về sớm thế ?
Về thì về thôi chứ còn mang theo nhiều đồ thế ?
Chân tay con thuận tiện, mang theo nhiều đồ thế gì?”
Lý Tú Mai vứt con gà ch-ết xuống, vội vàng dậy chạy tới đón.
Đón lấy từng kiện hành lý, cảm nhận sức nặng trĩu của hành lý, bà ngạc nhiên:
“Mấy cái đều là con một mực mang từ Nam Hải về ?
Chậc chậc, mệt bao nhiêu.”
“Vâng, đều là quà mang về cho ạ.”
“Quà ?”
Lý Tú Mai trợn tròn mắt, ngờ Hoàng Tuấn Thành sẽ mang quà về cho bà.
Trong lòng bà cảm khái muôn vàn.
Con trai nhà rốt cuộc cũng điều , nếu là đổi thì nghĩ chu đáo như .
Quả nhiên là ở bên ngoài hơn một năm tiến bộ ít.
Xem vẫn là chịu chút khổ cực chứ nếu phương diện nhân tình thế thái đột nhiên thông suốt như ?
Niềm vui ngập tràn của Lý Tú Mai hiện rõ khuôn mặt, bà cảm thấy an lòng vì sự hiểu chuyện của con trai, xách túi lớn túi nhỏ nặng trĩu mà cũng hề cảm thấy trọng lượng.
Bà đặt hành lý xuống, dẫn Hoàng Tuấn Thành nhà chính xuống, rót cho một ly xanh nguội, khi rót còn đặc biệt rửa sạch đôi tay vặt lông gà xong.
“Ngồi xe suốt dọc đường chắc là mệt lử nhỉ?”
Sau khi đưa ly qua, đôi tay của Lý Tú Mai cũng để rảnh, vội vàng mở kiện hành lý bên cạnh.
Bà xem xem con trai mang quà gì về cho .
Trong kiện hành lý để những thứ linh tinh lang tang, bà lôi một hũ đồ hộp, tò mò hỏi:
“Đây là đồ hộp gì ?”
“Đồ hộp dứa ạ, là dành cho bà ngoại.”
“Ôi, còn tưởng là mang về cho cơ chứ, hóa là dành cho bà ngoại con .”
Lý Tú Mai vô cùng ngạc nhiên.