Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:18:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Về phía khách hàng, thị trường cá nhân tạm thời hy vọng gì nhiều.

 

Giá một chiếc máy tính quá cao, mấy mua nổi, những nơi cần máy tính thường là các cơ quan chính phủ, viện nghiên cứu khoa học, các trường đại học, doanh nghiệp nhà nước lớn, các đơn vị quân đội, vân vân.”

 

Học viên lớp đào tạo máy tính chính là nguồn khách hàng tự nhiên.

 

Năng lực và nguồn khách hàng đều thành vấn đề, tiếp theo chỉ cần lo liệu nguồn hàng là xong.

 

Vài ngày .

 

Máy bay hạ cánh xuống tiểu bang New York.

 

Khí hậu tháng Năm ở New York dễ chịu, là mùa du lịch cao điểm thực thụ, đường đông nghịt .

 

La Bảo Châu thời gian thưởng thức cảnh , cũng rảnh để tâm đến đường, cô bước trong làn gió xuân dịu dàng, trực tiếp tìm đến phụ trách công ty IBM liên hệ từ .

 

Hai bên bàn bạc một hồi, nhanh ch.óng đạt thỏa thuận hợp tác.

 

IBM, tên đầy đủ là International Business Machines, là công ty dịch vụ IT lớn nhất thế giới, cũng là doanh nghiệp nhiều bằng sáng chế nhất cầu.

 

Thâm niên cao, quy mô lớn, ảnh hưởng rộng, danh tiếng lẫy lừng, xứng đáng là gã khổng lồ xanh.

 

Ngược dòng lịch sử, IBM thành lập năm 1911, lúc đó tên là CTR.

 

Ban đầu khách hàng chủ yếu nhắm tới là chính phủ và doanh nghiệp, vì danh tiếng vang dội.

 

Năm 1914, cũng là năm Thế chiến thứ nhất bùng nổ, Thomas J.

 

Watson gia nhập CTR, đó đổi tên công ty thành IBM.

 

Watson cũng coi là sáng lập IBM.

 

IBM thâm nhập Trung Quốc từ sớm.

 

Khoảng thời gian từ năm 1927 đến năm 1937 gọi là “Thập kỷ vàng" của Trung Hoa Dân Quốc, IBM chính là thâm nhập nội địa trong thời kỳ .

 

IBM phát triển khá nhanh ở trong nước, Ngân hàng Trung ương Trung Quốc, Ngân hàng Trung Quốc, vân vân đều trở thành khách hàng của IBM.

 

Sau đó tình hình trong nước biến động, sự phát triển cũng gián đoạn theo.

 

Mãi cho đến khi cải cách mở cửa, đ-ánh thấy cơ hội kinh doanh, IBM mới tái hợp tác với trong nước.

 

Năm 79, IBM bán máy tính cho Nhà máy Máy thổi Thẩm Dương, mở màn cho sự hợp tác diện với Trung Quốc.

 

Trong thị trường Trung Quốc, cách tiêu thụ của IBM nguyên thủy, cái gọi là đại lý, đều là bán hàng trực tiếp.

 

Khi La Bảo Châu bày tỏ nhà phân phối, đối phương cân nhắc quá lâu mà nhanh ch.óng đồng ý.

 

Thời buổi , thể từ Trung Quốc bay thẳng đến trụ sở công ty ở Mỹ để cầu hợp tác, thái độ như đủ thành ý.

 

Hơn nữa bản IBM cũng mở rộng thị trường Trung Quốc, thêm một nhà phân phối chỉ lợi chứ hại cho thương hiệu.

 

Thực tế ở nước ngoài đa là đại lý (Agent), hiếm khi là mô hình phân phối (Distributor).

 

Nhà phân phối và đại lý sự khác biệt.

 

Nhà phân phối là mua đứt quyền sở hữu hàng hóa, tự bỏ vốn mua hàng, tự độc lập bán hàng, bản chịu rủi ro hàng tồn kho nhất định.

 

Phương thức kiếm lời là hưởng chênh lệch giá mua bán, vì khi tự mua hàng, họ thể tự định giá cho sản phẩm.

 

Còn đại lý là triển khai nghiệp vụ theo quan hệ ủy thác đại lý, quyền sở hữu hàng hóa thuộc về nhà sản xuất, đại lý cần chịu rủi ro hàng tồn kho.

 

Phương thức kiếm lời là thu một tỷ lệ hoa hồng nhất định dựa doanh bán hàng thực tế, bản thể định giá sản phẩm, tất cả đều do nhà sản xuất định giá thống nhất.

 

Lợi nhuận của vế cao tới 30%-50%, còn tỷ lệ hoa hồng của vế thường là 5%-15% doanh .

 

Suy tính , La Bảo Châu chọn vế .

 

Chẳng ai chê tiền nhiều cả.

 

Muốn kiếm tiền lớn thì chịu rủi ro nhất định.

 

Tuy nhiên La Bảo Châu cũng mù quáng đưa quyết định, cô đ-ánh giá qua, hiện tại rủi ro hàng tồn kho ở trong nước là nhỏ.

 

Trong nước vẫn là thị trường của bán, vật tư khan hiếm, chỉ cần nguồn hàng là lo đầu , đương nhiên cũng sẽ cái gọi là tình trạng hàng tồn kho.

 

Công ty IBM thấy cô đầy thành ý, tài liệu kinh doanh mang tới vô cùng sức thuyết phục, nên đồng ý để cô nhà phân phối.

 

Cuộc hợp tác diễn quá thuận lợi, thời gian ba ngày dự tính ban đầu, giờ dư hẳn hai ngày.

 

La Bảo Châu nghĩ xem nên đổi vé máy bay để về sớm .

 

Tiếc là thời buổi chuyến bay ít, vé máy bay đều khá khan hiếm, về sớm hơn đa phần là cửa, lùi thì thể thử một phen.

 

Thời gian dư thể lãng phí, La Bảo Châu quyết định khai thác thêm những cơ hội kinh doanh khác.

 

Sau khi rời khỏi công ty IBM, đường taxi đến khách sạn, chằm chằm bản hợp đồng ký với IBM trong tay, trong lòng cô bỗng nảy một ý tưởng.

 

Đã thể phân phối máy tính, liệu thể tự sản xuất máy tính ?

 

Năm 81, IBM tung chiếc máy tính cá nhân đầu tiên IBM 5150, giá bán 1565 đô la, năm đó bán 10 vạn chiếc, trực tiếp chiếm lĩnh ba phần tư thị trường máy tính cá nhân.

 

Từ đó, kỷ nguyên máy tính cá nhân chính thức bắt đầu.

 

Máy tính cá nhân tên đầy đủ là Personal Computer, gọi tắt là PC, bao gồm máy tính để bàn và máy tính xách tay.

 

Khi IBM nghiên cứu phát triển máy tính cá nhân, thị trường máy tính cá nhân đang bán, để chiếm lĩnh thị trường, IBM áp dụng hình thức thu mua, chip CPU mua của Intel là chip 8088, hệ điều hành mua của công ty Microsoft là hệ thống DOS.

 

vì luật chống độc quyền của Mỹ, IBM buộc công khai bộ tài liệu kỹ thuật IBM PC ngoại trừ BIOS.

 

Là bá chủ trong ngành máy tính, khi tài liệu kỹ thuật của IBM công bố, tiêu chuẩn kỹ thuật của nó nghiễm nhiên trở thành đối tượng các bên tranh mô phỏng, các hãng sản xuất đều bắt đầu sản xuất thiết theo tiêu chuẩn kỹ thuật của IBM.

 

Loại máy PC sản xuất gọi là máy tương thích IBM PC (IBM PC compatibles), gọi tắt là máy tương thích IBM.

 

Nói cách khác, loại máy tương thích IBM là bất kỳ hãng nào cũng thể sản xuất.

 

Vậy thì trong nước chắc cũng thể.

 

Ý tưởng hiện trong đầu tài nào xua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-202.html.]

 

La Bảo Châu lấy cuốn sổ nhỏ ghi trong lòng, quyết định khi về nước sẽ tìm hiểu thêm về các chính sách trong nước, xem việc tự chủ sản xuất máy tính cần những thủ tục gì.

 

Bước xuống từ taxi, những con phố sầm uất của tiểu bang New York, La Bảo Châu theo dòng bước qua vạch kẻ đường, khi về phía cổng khách sạn, vô tình thấy một chiếc Rolls-Royce đang đỗ khách sạn trong dòng xe cộ tấp nập.

 

Đã lâu thấy loại xe sang .

 

Ở trong nước, trong công ty taxi của , các loại xe Nhật như Nissan Cedric (Công tước), Suzuki Alto là phổ biến nhất, một lãnh đạo thường xe nội địa như Hồng Kỳ, Thượng Hải.

 

Còn nổi lên gần đây nhất kể đến Santana.

 

Santana ban đầu thiết kế và phát triển bởi tập đoàn Volkswagen của Đức, tên của nó bắt nguồn từ Thung lũng Santana ở California, Mỹ.

 

Năm ngoái công ty Volkswagen của Đức thành lập liên doanh tại Trung Quốc, thành lập SAIC Volkswagen, chiếc sedan dòng Đức sản xuất nội địa đầu tiên đời như thế.

 

Còn những siêu xe quốc tế như Rolls-Royce, Ferrari, Lamborghini, Bentley, cô hầu như từng thấy ở trong nước.

 

La Bảo Châu nảy ý định, liệu bây giờ đại lý bán xe sang tiền đồ ?

 

Vì trung tâm đào tạo máy tính thể phát triển thêm nghiệp vụ mua bán máy tính, thì công ty taxi phát triển thêm nghiệp vụ mua bán xe cộ cũng gì lạ .

 

Đại lý xe sang đầu thế kỷ mới đúng là mát ăn bát vàng, chỉ điều chính sách trong nước hiện tại e là một hạn chế.

 

Hồi chuẩn thành lập công ty taxi, cô tìm hiểu tình hình, cá nhân phép mua xe, ô tô là tư liệu sản xuất quan trọng, là vật tư cần nhà nước phân phối thống nhất.

 

Ô tô chỉ thể mua bởi các cơ quan chính phủ, doanh nghiệp nhà nước hoặc đơn vị sự nghiệp, dùng cho công vụ hoặc sản xuất, về lý thuyết đều là xe của công, thuộc về cá nhân.

 

Bởi vì tư nhân sở hữu xe ô tô nhỏ là một loại phong cách tư bản chủ nghĩa, phù hợp với lý tưởng xã hội chủ nghĩa.

 

Tuy nhiên chính sách gần đây dường như chút đổi, vẫn về tìm hiểu kỹ chính sách cụ thể.

 

Được , cũng là một cơ hội kinh doanh, lấy cuốn sổ nhỏ ghi trong lòng.

 

La Bảo Châu thu dòng suy nghĩ, lòng bay về nước, chỉ lập tức bay về ngay.

 

Khi về phía khách sạn, ngang qua chiếc Rolls-Royce đó, cô nhịn thêm vài cái.

 

Đây là một chiếc Rolls-Royce Phantom VI.

 

Rolls-Royce là thương hiệu xe sang của Anh, thành lập năm 1906 bởi Charles Rolls và Henry Royce, tên gọi cũng ghép từ họ của hai .

 

Trên đỉnh vương miện kim tự tháp của lĩnh vực ô tô, Rolls-Royce Phantom VI chắc chắn là viên ngọc rực rỡ nhất.

 

Mẫu xe mắt là mẫu xe đời những năm 60, chỉ là biểu tượng cho phận tôn quý của hoàng gia Anh, mà còn trở thành vinh quang cuối cùng của việc chế tác xe truyền thống nhờ kỹ nghệ tinh xảo.

 

Về phần giá cả...

 

Loại xe sang hàng đầu sản xuất hàng loạt, nhiều chiếc là đặt riêng, giá cả chênh lệch lớn.

 

Ước tính khiêm tốn cũng hàng chục vạn đô la.

 

Thời buổi Nhân dân tệ vẫn khá giá trị, 1 đô la chỉ đổi hơn 2 tệ, chiếc xe quy đổi Nhân dân tệ, ít nhất là hàng triệu.

 

La Bảo Châu chút cảm thán.

 

Khái niệm một triệu là gì?

 

Ở làng chài Thâm Quyến, khi thu nhập hàng năm đạt một vạn, báo chí đưa tin rầm rộ, là thành quả tích cực của cải cách mở cửa, là kinh nghiệm quý báu đáng để học hỏi.

 

Trong thời đại mà “hộ vạn tệ" coi là đại diện cho giàu, thì một triệu e rằng là đại phú hào siêu cấp.

 

Gia sản của một đại phú hào siêu cấp, chẳng qua cũng chỉ bằng giá một chiếc xe của mà thôi.

 

Thế gian rộng lớn, cách giàu nghèo của con luôn lớn, dù ở bất kỳ thời đại nào.

 

La Bảo Châu thở dài một tiếng trong lòng, liếc chiếc Rolls-Royce đỗ khách sạn cuối.

 

Đang , cửa sổ chiếc Rolls-Royce bỗng nhiên hạ xuống.

 

“Nhìn đủ ?

 

Nếu đủ thể trong mà ."

 

Một giọng quen thuộc vang lên, bên trong cửa sổ hiện khuôn mặt trai tì vết của Ôn Hành An.

 

Anh nở nụ ôn hòa quen thuộc lâu gặp, thản nhiên La Bảo Châu.

 

đợi em lâu ."

 

La Bảo Châu ngơ ngác.

 

Trên đường phố nơi đất khách quê , bỗng nhiên gặp quen, một cảm giác mờ ảo chân thực cho lắm.

 

im nhúc nhích.

 

Mãi cho đến khi Ôn Hành An đẩy cửa xe, đến mặt cô, cô mới cảm nhận tất cả những điều là ảo giác, đó là một con bằng xương bằng thịt.

 

“Anh..."

 

La Bảo Châu sững sờ, “Sao ở đây?"

 

Ôn Hành An khẽ nhếch khóe miệng:

 

“Vậy tại cô La ở đây?"

 

một vụ ăn cần bàn bạc."

 

cũng ."

 

Được , thế chút quá trùng hợp.

 

La Bảo Châu nghĩ bụng vì duyên phận như , là cùng quán cà phê gần đây uống tách cà phê hàn huyên chuyện cũ, định đưa lời mời , bỗng nhiên nhận điều gì đó .

 

Khoan , hình như cô bỏ qua một vấn đề mấu chốt?

 

“Giám đốc Ôn, nãy đợi lâu , là ý gì, đợi ở đây từ sớm ?

 

Vậy ở đây?"

 

 

Loading...