Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 210
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:19:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
La Chấn Khang vốn nãy giờ im lặng liền ngước mắt cô một cái:
“Anh giận em.”
Chuyện gì mà giận.
Bị khác nướp dự án là chuyện bình thường, em thể nướp dự án của khác thì khác tự nhiên cũng thể nướp dự án của em, ăn mà, chẳng là các bên giành giật từ túi tiền của , thực lực bằng , nướp cũng chẳng gì oán trách trời đất.
Điều La Chấn Khang để tâm là, cái tên Lý Văn Húc bình thường gì nổi bật rốt cuộc là lai lịch thế nào?
Lại thể vươn tay tới tận Mỹ.
Thế lực chuyện chắc chắn mạnh mẽ.
Nói đúng hơn, vì La Chấn Khang vì mất dự án mà tức giận, thì đúng hơn là ông cảm thấy thất vọng vì La Minh Châu dò hỏi bối cảnh thực sự của Lý Văn Húc.
“Bây giờ, em còn cảm thấy chỉ là ông chủ của một công ty nhỏ bé đáng kể ?”
La Chấn Khang lạnh một tiếng:
“Trước đây em coi gì, bây giờ chắc bản lĩnh của đối phương chứ.”
Chỉ là nhắc qua một câu mà thể từ tay cướp mất dự án, đây là điều bình thường thể .
La Minh Châu từ lâu nhận điểm , ngừng suy tính trong lòng.
“Anh, xem cái tên Lý Văn Húc rốt cuộc là lai lịch gì, em thấy và những ông chủ nhỏ phổ thông cơ bản chẳng gì khác biệt, năng lực lớn như để tranh giành ăn với chứ?”
“Chuyện gì lạ .”
La Chấn Khang ngả , lưng tựa sofa, thản nhiên bổ sung:
“Em quên , lúc đầu công ty địa ốc của thành lập dám tranh giành nghiệp vụ với công ty địa ốc của La Chấn Hoa.”
Công ty Địa ốc Quán Vũ danh nghĩa La Chấn Hoa, ở cảng Hồng đều coi là má, Lý Văn Húc tranh giành với , rõ ràng là lấy trứng chọi đ-á.
Lý Văn Húc chẳng hề sợ hãi.
Cái công ty mang tên Địa ốc Lợi Hòa , hầu như đường đều thành những dự án tưởng, sự phát triển của nó thể là vô cùng kỳ quặc.
La Chấn Khang tự chủ nhớ chuyện Địa ốc Lợi Hòa vay hàng trăm triệu từ tay Ôn Hành An và Hứa Kinh Vĩ.
Kết hợp với việc nướp dự án , ông cho rằng La Bảo Châu của phòng lớn bản lĩnh như , em La Chấn Hoa, La Chấn Dân của phòng hai càng bản lĩnh như , Lý Văn Húc lẽ là một bối cảnh và nguồn vốn khác.
Nguồn vốn dường như thù với nhà họ La.
Liệu là đối thủ cũ của cha ông – La Quán Hùng đây ?
La Quán Hùng thương trường đắc tội ít , chừng thấy La Quán Hùng qua đời, đến chen một chân nhà họ La đang chia năm xẻ bảy .
La Chấn Khang rơi trầm tư.
Bất kể Lý Văn Húc là ai, nợ nần nướp dự án vẫn tính toán thật kỹ.
La Chấn Khang thu hồi suy nghĩ, ánh mắt em gái là La Minh Châu.
Lạnh lùng phân phó:
“Em cho nhớ đời một chút.”
Không gõ đầu một cái, còn thực sự tưởng là quả hồng mềm chắc.
——
Tháng Bảy, lô hàng thứ tư của La Bảo Châu vận chuyển từ Mỹ về.
như cô dự đoán, máy tính đắt khách, cơ bản tình trạng ế ẩm.
Rất nhiều đơn vị nhu cầu về máy tính trong nội địa cũng lượt xuống phía Nam đến Thâm Quyến để lấy hàng, doanh công ty máy tính của La Bảo Châu ngừng tăng cao, mặc dù mỗi lượng hàng hóa đều tăng gấp đôi, nhưng vẫn cung đủ cầu.
Đơn hàng nhận ít, La Bảo Châu hiện tại thuộc tình trạng nợ hàng của khác, chỉ thể gấp rút vận chuyển hàng từ nước ngoài về.
Trong lúc thành tích về máy tính ngừng thăng tiến, cuối tháng Bảy, tòa nhà chính quyền thành phố Thâm Quyến, một bức tượng đồng lớn hình “Con bê nhỏ” dựng lên.
Tượng đồng nặng 4 tấn, dài 5.6 mét, cao 2 mét, bệ cao 1.2 mét, xung quanh bao bọc bởi những tấm đ-á hoa cương mài bóng trang trọng, đây là tác phẩm mới của Phó giáo sư nhà điêu khắc Phan Hạc.
Con bê nhỏ còn gọi là bò khai hoang, Thâm Quyến lúc đầu chỉ là một làng chài nhỏ mấy nổi bật, khi cải cách mở cửa phát triển, vô tràn , chẳng chính là đang khai hoang .
Bức tượng đồng trở thành một hình ảnh biểu tượng đại diện cho tinh thần Thâm Quyến về cải cách, khai phá và đổi mới.
Nhiều năm , bức tượng đồng vẫn sừng sững ở cổng văn phòng một của thành phố Thâm Quyến.
Những ngày đó, chuyện náo nhiệt nhất là việc dựng bức tượng đồng, mà là Thế vận hội Olympic Los Angeles ở Mỹ khai mạc.
Cuối tháng Bảy, Đại hội Thể thao Olympic thứ 23 tổ chức tại thành phố Los Angeles, Mỹ.
Tham gia Thế vận hội tổng cộng 140 quốc gia, 7616 vận động viên, trong đó 1719 vận động viên nữ, là lượng đông nhất từ đến nay.
Đoàn đại biểu thể thao Trung Quốc cử tổng cộng 353 .
Liên Xô tham gia.
Thậm chí cùng với 16 quốc gia khác lấy lý do vấn đề an ninh để tẩy chay Thế vận hội , bởi vì năm 1980, Mỹ cũng tẩy chay Thế vận hội Moscow như .
Tại Thế vận hội , tiếng s-úng tại trường b-ắn Prado mang huy chương vàng đầu tiên cho kỳ Thế vận hội , xạ thủ Trung Quốc Hứa Hải Phong đạt vinh dự, phá vỡ kỷ lục huy chương vàng của Trung Quốc trong lịch sử Olympic.
Đây là một sự kiện trọng đại phi thường, tin tức truyền về trong nước, cả nước hân hoan.
Cuối cùng cũng thể nở mày nở mặt một phen.
Đang đắm chìm trong bầu khí vui vẻ, Hoàng Đỉnh Minh cho rằng tháng Tám là một thời điểm cát tường, xem kìa, đất nước đạt huy chương vàng đầu tiên, chẳng là ngày , ông mượn vận may của đất nước để mở một phòng chiếu phim video.
Phòng chiếu video chính là phát băng video trong một gian kín.
Về phần băng video, Hoàng Đỉnh Minh dựa nghề cũ, vận chuyển lậu từ cảng Hồng về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-210.html.]
Kể từ khi con trai về Thâm Quyến, một ông ở Hải Nam cũng chẳng ý nghĩa gì, dọn dẹp một chút cũng vội vàng về Thâm Quyến, ở một thời gian phát hiện , vẫn là quê nhà hợp với hơn, nhưng cả ngày nhàn rỗi cũng chuyện .
Trước đây ở Hải Nam, ông thể giúp Hoàng Tuấn Thành xử lý một việc ở xưởng nhỏ, là vì lúc đó Hoàng Tuấn Thành ở Hải Nam cũng tìm giúp đỡ nào khác đáng tin cậy, bây giờ về Thâm Quyến, Hoàng Tuấn Thành nhiều mối quan hệ quen , trái cho ông nhúng tay nữa.
Không nhúng tay thì nhúng tay thôi, ông cửa nẻo.
Ban đầu ông định nghề cũ, nhưng phát hiện bây giờ khắp đường phố ngõ hẻm đều là bán băng lậu, ông khai trương chắc chắn cũng cạnh tranh nổi.
Sau một thời gian quan sát, ông phát hiện hiện tại việc ăn rầm rộ nhất ở Thâm Quyến chính là phòng chiếu video.
Ông hai lời, thuê mặt bằng, mở một phòng chiếu video.
Phòng chiếu video một cái tên, lấy tên gì thì nhỉ?
Hoàng Đỉnh Minh suy tính , tìm đến La Bảo Châu, xin La Bảo Châu ban tên.
Theo ý nghĩ của ông , lúc đầu chính là La Bảo Châu điểm hóa cho ông bán băng đĩa, từ đó cuộc đời ông mới bước một con đường khác, hơn nữa La Bảo Châu bây giờ ăn càng ngày càng lớn, ngay cả máy tính cũng thể bán, ông cũng mượn vận may của La Bảo Châu.
“Cô cứ đặt cho một cái tên , đặt tên xong sẽ đặt biển hiệu ngay.”
La Bảo Châu kịp đề phòng.
Nhất thời cũng nghĩ cái tên nào thích hợp.
“Cứ lấy tên của chú đặt , cháu thấy và thích hợp.”
“Được, đều theo ông chủ La.”
Hoàng Đỉnh Minh ý kiến gì, một cái biển “Phòng chiếu video Đỉnh Minh”, treo lên mặt tiền cửa hàng.
Trước ngày khai trương, ông còn đặc biệt mời La Bảo Châu:
“Ông chủ La, nếu cô thời gian thì cũng đến phòng chiếu của xem phim nhé, chắc chắn thu phí của cô .”
“Phim bây giờ lắm, đặc sắc hơn hồi xưa nhiều, cô xem phim của Thành Long ?
Cô xem ‘Anh hùng xạ điêu’ ?
Đều đáng xem đấy, ông chủ La, cô cũng thể suốt ngày chỉ mải mê việc, cũng thư giãn một chút chứ.”
La Bảo Châu xua tay từ chối:
“Không cần ạ.”
Không là thích xem, chủ yếu là đều xem qua hết .
Đặc biệt là phim của Thành Long, cốt truyện cô đều thể học thuộc lòng, xem cũng chẳng còn gì mới mẻ.
Cứ chuyên tâm việc thôi.
Hai tháng , vấn đề cảng Hồng cuối cùng cũng kết quả cuối cùng.
Ngày 26 tháng Chín, hai nước Trung Anh tại Đại sảnh nhân dân ở Bắc Kinh ký tắt “Tuyên bố chung về vấn đề cảng Hồng”, xác nhận Trung Quốc sẽ thu hồi chủ quyền đối với cảng Hồng ngày 1 tháng 7 năm 1997.
Bản tuyên bố quy định cảng Hồng giữ nguyên chế độ xã hội và lối sống hiện trong 50 năm đổi.
Cảng Hồng sẽ thiết lập đặc khu hành chính, đồng thời hưởng quyền tự trị cao.
Sau khi ký tuyên bố mấy ngày, trong nước đón lễ duyệt binh Quốc khánh.
Đây là kỷ niệm 35 năm thành lập nước, Đặng Công 80 tuổi đích duyệt tam quân, trong đoàn diễu hành của quần chúng là ai giơ lên một tấm biểu ngữ, đó một lời chào nổi tiếng:
“Tiểu Bình, xin chào”.
Ống kính máy bắt cảnh tượng , chụp , trở thành một khoảnh khắc lịch sử kinh điển.
Mà sống trong thời đại , La Bảo Châu tin nội bộ, tấm biểu ngữ đó là do các bạn sinh viên trường Đại học Bắc Kinh thực hiện.
La Bảo Châu hiểu nhớ đến Hoàng Hương Linh cũng đang học ở Bắc Kinh.
Nghĩ cô gái Bắc Kinh cầu học cũng mấy năm, tính thời gian thì chắc sắp nghiệp nhỉ.
Trong khoảnh khắc cả nước hân hoan đón Quốc khánh, tiệm quần áo mà La Bảo Châu quy hoạch đó thầm đưa lịch trình.
Cô nhắm trúng một mặt bằng, định tính toán thuê xuống, trang trí một chút, thành cửa hàng chuyên doanh bán quần bò.
Còn về phần Đào Mẫn Tĩnh, đầu tiên đưa đề nghị , La Bảo Châu chỉ định quản lý, trở thành đối tượng khiến ghen tỵ.
Lúc mấy đồng hương nhân kỳ nghỉ Quốc khánh hiếm hoi tụ tập cùng , Trâu Diễm Thu tự chủ chọc chọc khuỷu tay Dương Lỗi:
“Sau Mẫn Tĩnh là quản lý của tiệm quần áo , đối xử với Mẫn Tĩnh nhà chúng một chút, nếu cẩn thận cô ...”
Những lời phía rõ, nhưng Dương Lỗi hiểu.
Trong lòng mấy thoải mái, nhưng biểu hiện ngoài, chỉ chậm rãi :
“Bằng lái xe của cũng sắp lấy .”
“Sao nhanh thế?”
Trâu Diễm Thu hiểu:
“Anh còn học đủ một năm mà, lấy bằng , khác học lái xe ít nhất mất 1 đến 2 năm mới lấy bằng, cũng nhanh quá đấy.”
Đào Mẫn Tĩnh ở bên cạnh cũng sang Dương Lỗi, cố gắng tìm kiếm lời giải thích.
Dương Lỗi thể giải thích.
Trong lòng , tất cả những điều là vì mua cho Trình Đình một chiếc máy nhạc Walkman của Sony.
Kể từ đó, thể cảm nhận rõ ràng Trình Bằng cho thời gian học lái xe tăng lên, bản cũng nỗ lực, tranh thủ lấy bằng lái trong thời gian ngắn nhất, như thể nhanh ch.óng chuyển sang công ty taxi tham gia công tác.
Chỉ cần tham gia công tác, thể trong thời gian ngắn kiếm tiền phí đăng ký học lái xe, thu nhập chính là lợi nhuận thuần túy.