Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:19:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc thuận buồm xuôi gió thì thấy vấn đề gì, hễ gặp nghịch cảnh là ai trụ nổi!”

 

“Trước đây còn tưởng con mạnh hơn cả con một chút, xem hai đứa đều như , nếu lúc đầu lời khuyên một câu thì bây giờ đến nông nỗi thể thu xếp nổi thế ?”

 

La Chấn Dân đến để cầu cứu, để những lời càm ràm phàn nàn.

 

Trong lòng cố nhiên là lo lắng, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh:

 

“Mẹ, rốt cuộc thể giúp ?

 

Nếu thể giúp thì thể cách giải quyết , những lời cằn nhằn , đợi khi vượt qua giai đoạn bình hãy mắng con , ?”

 

Giọng điệu của La Chấn Dân hề cuồng loạn, ngược còn lộ vẻ ôn hòa, nổi bật lên việc Lữ Mạn Vân vẻ vô lý.

 

Lữ Mạn Vân nghẹn một vố đau điếng, tức đến đỏ bừng mặt.

 

Được lắm, đây lúc nhắc nhở thì con trai , bây giờ bà phàn nàn vài câu thì con trai cũng .

 

Tóm bà chỉ là một công cụ giải quyết khó khăn thôi, còn về phần cảm xúc của bà, con trai thèm quan tâm.

 

thấu , thực sự giải quyết khó khăn cho La Chấn Dân, liệu La Chấn Dân còn kiên nhẫn bà mắng ?

 

Không đời nào, lúc đó tỏ thái độ với bà là may lắm .

 

Lữ Mạn Vân cảm thấy một nỗi bi ai.

 

Bà đột nhiên phát hiện , hai đứa con trai của thực chất còn năng lực xuất chúng bằng La Bảo Châu.

 

Lúc đầu La Bảo Châu tiếp quản một xưởng may bên bờ vực phá sản, chẳng cũng cứu sống thế bế tắc đó ?

 

Từ Nhạn Lăng vốn giúp gì cho La Bảo Châu, ngáng chân là vạn sự đại cát , La Ngọc Châu là một đứa ngốc, giúp đỡ thì nhưng ngáng chân thì quả thực ngáng chân.

 

Trong cảnh như , La Bảo Châu mà cũng c.ắ.n răng đưa xưởng may hồi sinh, thậm chí Thâm Quyến, ăn phát đạt.

 

Lúc đầu nếu tay can thiệp thì cửa hàng trang sức mà La Bảo Châu mở ở cảng Hồng cũng sẽ ngày càng phát đạt.

 

Nghĩ kỹ , đưa hai đứa con trai cảnh như , liệu chúng thể đông sơn tái khởi ?

 

Lữ Mạn Vân hoài nghi điều đó.

 

Bà tự nhận mạnh hơn Từ Nhạn Lăng nhiều, ít nhất trong việc ăn bà còn thể giúp đỡ đôi chút.

 

La Trân Châu cũng mạnh hơn La Ngọc Châu nhiều, La Trân Châu gả cho nhà họ Quách rõ ràng là để nhà họ La và nhà họ Quách liên thủ mạnh mẽ, mở một hợp tác trong việc ăn.

 

Dưới sự hỗ trợ của thế lực gia tộc, hai đứa con trai vẫn điều hành việc ăn bết bát như .

 

Lữ Mạn Vân bóp trán, tức đến mặt mày tái nhợt.

 

thấy bản chất của hai đứa con trai, thực chất đều là lũ hút m-áu, cũng ích kỷ giống hệt như bà.

 

, đều là cốt nhục bà sinh , là một phần xương m-áu của bà, mà bà giúp thì còn ai sẽ tay giúp đỡ lúc khó khăn thế ?

 

Lữ Mạn Vân tiếng động thở dài một :

 

“Cách thì tất nhiên là .”

 

Đối mặt với rủi ro, sức mạnh đoàn kết của gia tộc là thứ thể chống đỡ nhất.

 

Lữ Mạn Vân triệu tập một cuộc họp gia đình, cuộc họp gia đình bao gồm bà, La Chấn Hoa, La Chấn Dân, và La Trân Châu lấy chồng.

 

Với tư cách là lớn duy nhất trong nhà, bà mặt giải thích tình hình tài chính của công ty La Chấn Dân.

 

“Bây giờ đến lúc sống còn , nếu với tư cách là chị em mà các con giúp đỡ thì công ty của Chấn Dân chỉ thể phá sản thôi, đây các con nảy sinh một hiềm khích, đặc biệt là Chấn Hoa và Chấn Dân, tình hình của hai đứa đều , nhưng dù các con cũng là em ruột.”

 

“Anh em ruột thì thù hằn để bụng?

 

Bây giờ là lúc so đo những chuyện lặt vặt đó, nhiều với các con , đại gia tộc là vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, bất kỳ ai sa sút cũng chỉ hại cho bản các con thôi.”

 

“Mẹ tập hợp các con chính là Chấn Hoa và Trân Châu hãy dốc sức giúp đỡ Chấn Dân, đặc biệt là Chấn Hoa, con là cả, con gương.”...

 

Được lắm, lúc mấu chốt bắt đầu dùng tình để gây áp lực cho khác .

 

La Chấn Hoa từ lâu khi qua đây đoán mục đích của , sớm quan tâm đến khoản nợ của công ty vận tải biển danh nghĩa La Chấn Dân báo chí.

 

chuyện thì liên quan gì đến chứ?

 

Tất cả nguyên nhân chẳng là do La Chấn Dân tự chuốc lấy ?

 

Nếu La Chấn Dân mù quáng mở rộng thì công ty vận tải biển thể gây khoản lỗ lớn như ?

 

Hừ, đây La Chấn Dân luôn coi cả gì, cho rằng năng lực điều hành công ty địa ốc, là một kẻ vô dụng, bây giờ tài sản của kẻ vô dụng như trái bảo tồn phần lớn, ngược kẻ cầu tiến như La Chấn Dân sắp cho công ty phá sản.

 

Thử hỏi mỉa mai chứ.

 

Có giỏi thì đừng đến cầu xin giúp đỡ !

 

Tất nhiên những lời La Chấn Hoa cũng thẳng , cũng đến mức nhận tình hình, những lời phàn nàn chỉ thể để trong lòng thôi, thực sự e rằng bản mang tiếng là kẻ lòng lạnh lùng.

 

“Con góp 2000 vạn .”

 

La Chấn Hoa lên tiếng.

 

Đây là con tối đa mà thể đưa .

 

Theo ý của , 2000 vạn do cung cấp, coi như là cho đối phương vay để vượt qua khó khăn, chứ góp vốn cổ phần.

 

Trước đây và La Chấn Dân nảy sinh mâu thuẫn chính là vì cả hai bên đều đối phương nhúng tay sản nghiệp của , bây giờ dù bờ vực phá sản, La Chấn Dân cũng sẽ để góp vốn cổ phần.

 

Xem , đây chính là nhà, đề phòng kịch liệt như nhưng vẫn giả vờ hòa thuận, cả nhà với giải quyết vấn đề.

 

Cứ như là thực sự thiết cách .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-217.html.]

 

“Vậy con góp 1000 vạn.”

 

La Trân Châu mấy tự tin .

 

Trong tay cô nhiều tài sản như , chỉ thể tìm Quách Ngạn Gia giải quyết.

 

dạo gần đây quan hệ giữa cô và Quách Ngạn Gia ngày càng xa cách, khoản tiền thể lấy từ chỗ Quách Ngạn Gia .

 

Bất kể là hai nghìn vạn một nghìn vạn thì đều quá ít.

 

La Chấn Dân lên tiếng.

 

Bản bờ vực phá sản mà mấy chị em vẫn là cái thái độ liên quan gì đến như , điều khiến thất vọng.

 

Chẳng lẽ trong tay La Chấn Hoa chỉ 2000 vạn vốn lưu động thôi ?

 

Chẳng lẽ gia đình chồng của La Trân Châu chỉ thể bỏ 1000 vạn thôi ?

 

Không thể nào.

 

Dòng tiền thực tế của họ lớn hơn thế nhiều, chỉ là lấy giúp đỡ mà thôi.

 

là gian nan mới chân tình, xem đám nhà thà giương mắt phá sản chứ cũng nỗ lực giúp đỡ một tay.

 

Anh coi như cũng nhận bộ mặt thật của đám .

 

Ngoài thất vọng thì vẫn là thất vọng.

 

——

 

La Bảo Châu ở tận Thâm Quyến cũng tin tức công ty vận tải biển của La Chấn Dân xuất hiện khoản nợ cao ngất ngưởng qua báo chí.

 

Đã đăng lên tin tức tài chính, đưa tin rầm rộ, xem khoản nợ của công ty vận tải biển danh nghĩa La Chấn Dân cao đến mức giấy gói lửa, việc điều hành nội bộ đang lung lay sắp đổ, nếu cũng đến nỗi che đậy .

 

La Chấn Dân nợ nần chồng chất e rằng sắp trụ nổi nữa .

 

Cũng đúng thôi, từ năm 82 sự suy thoái của vận tải biển lộ rõ rõ rệt, chỉ tiếc là lúc đó La Chấn Dân thấy cục diện, thậm chí còn ngừng mở rộng, các khoản nợ đều dựa gia sản phong phú để cầm cự.

 

Cầm cự hai ba năm, gia sản dày đến cũng chịu nổi một cơn gió lớn của thời đại khẽ thổi qua.

 

Biết bao nhiêu phú hào cứ như nhấn chìm trong làn sóng của thời đại, bao giờ gượng dậy nổi nữa.

 

Môi trường vĩ mô , cảnh của đều dễ dàng, cứ xem ai thể trụ vững hơn thôi.

 

La Bảo Châu cất tờ báo , gọi một cuộc điện thoại cho Lý Văn Húc:

 

“Ước chừng bây giờ La Chấn Dân đang vấp khó khăn khắp nơi đấy, nhà chắc thực lòng giúp , đến lúc gửi chút ấm áp đấy.”

 

Chính sách thắt c.h.ặ.t, môi trường vĩ mô trở nên gian nan.

 

La Bảo Châu kinh nghiệm một , khi cô chuẩn đầy đủ các biện pháp để ứng phó với khó khăn thì một tin tức bất ngờ truyền đến tai cô.

 

Nhà khách Trúc Viên chuyển giao cho các cổ đông phía Trung Quốc.

 

Đây là nhà khách do thương nhân cảng Hồng đầu tiên đến Thâm Quyến đầu tư xây dựng, lúc đầu La Bảo Châu chính là vì thấy tin tức về việc chuẩn xây dựng nhà khách Trúc Viên báo nên mới theo đó mà thành lập nhà khách Nam Viên.

 

Vạn ngờ nhà đầu tư của nhà khách Trúc Viên rút vốn.

 

Xem những lời chỉ trích tiêu cực tràn ngập khắp nơi đối với đặc khu Thâm Quyến giáng một đòn mạnh lòng tin của ít nhà đầu tư trong và ngoài nước.

 

Nghe cổ đông cảng Hồng của nhà khách Đông Hồ cũng vì công ty ở cảng Hồng điều hành bết bát dẫn đến thanh lý, nên buộc chuyển nhượng cổ phần.

 

La Bảo Châu gọi Lý Văn Kiệt tới:

 

“Anh xác minh chuyện , nếu là sự thật, chúng thể tiếp quản.”

 

Với tư cách là dự án khu dân cư đầu tiên của Thâm Quyến, nhà khách Đông Hồ giá trị để tiếp quản.

 

Không vạn bất đắc dĩ, đối phương lẽ cũng sẽ dễ dàng từ bỏ cổ phần như .

 

Có thể thấy môi trường vĩ mô bên phía cảng Hồng cũng vô cùng tồi tệ, ít công ty qua đều phá sản.

 

Lúc Lý Văn Kiệt nhận lệnh ngoài thì Đào Mẫn Tĩnh cũng đang định gõ cửa bước .

 

Vào lúc qua đây chắc chắn là chuyện về tiệm quần áo bò, La Bảo Châu mời cô , chuẩn sẵn tâm lý.

 

Lần cô đích quan sát vài tiệm bán quần bò đường phố New York, cô cho rằng một kinh nghiệm của các cửa hàng nước ngoài đáng để học hỏi, đang định bàn bạc với Đào Mẫn Tĩnh.

 

Ai ngờ Đào Mẫn Tĩnh xuống, nội dung trò chuyện là vấn đề kinh doanh.

 

Chỉ là tò mò:

 

“Ông chủ, dạo gần đây những lời chỉ trích của phía cảng Hồng đối với đặc khu Thâm Quyến, cô xem ạ?”

 

“Xem .”

 

Dư luận lớn như , thể .

 

“Tại phía cảng Hồng chỉ trích Thâm Quyến như ạ?”

 

Câu hỏi khó La Bảo Châu.

 

là nhà chính trị, sự nhạy bén bằng chủ nhiệm Vệ, trong chuyện chứa đựng những yếu tố vô cùng phức tạp.

 

Bài gây dư luận rộng rãi “Vấn đề của Thâm Quyến ?”, đăng tờ “Quảng Giác Kính” kỳ thứ 152, tác giả của bài là một vị tiến sĩ tại Trung tâm Nghiên cứu Châu Á của Đại học cảng Hồng.

 

Sau khi bài đăng tải, các tờ “Kính Báo”, “Thành Báo”, “Tín Báo”, “Nam Hoa Tảo Báo”, “Hoa Nhân Nhật Báo” của cảng Hồng và Đông Nam Á, tờ “Mỹ Châu Hoa Kiều Nhật Báo” của Mỹ đồng loạt bình phẩm về đặc khu kinh tế.

 

Tờ “Tín Báo” mười hai lời bình, xuất hiện những tiêu đề kích động như “Đại Trại của quá khứ”, “Làm là giả đại ”, “Người ở đặc khu Thâm Quyến dọa sợ hãi” vân vân.

 

Thậm chí cả tờ báo uy tín nhất trong nước là “Nhân dân Nhật báo” cũng một bài đồng tình với quan điểm của vị tiến sĩ cảng Hồng .

 

Loading...