Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:19:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ngờ mới đặt chân đến Thâm Thành, cô nhận một cuộc điện thoại của quản lý Ôn.”

 

“Dự án bắt đầu , thấy La chủ tiệm tới thông báo?"

 

Giọng điệu của Ôn Hành An vẫn ôn hòa như khi, nhưng La Bảo Châu thể nhạy bén nhận một tia áp suất thấp trong đó.

 

Trong lời dường như sự hài lòng.

 

Ôn Hành An đang gây hấn với cô vì chuyện ?

 

Rất rõ ràng là .

 

Với tư cách là tổng giám đốc của ngân hàng HSBC, Ôn Hành An mỗi ngày cần xử lý vô công việc lớn nhỏ, một dự án bình thường đưa lịch trình mà thôi, cần thông báo cho .

 

Nếu thực sự như , mỗi ngày cũng cần những công việc khác nữa, bộ sẽ lấp đầy bởi các thông báo bắt đầu khởi động dự án.

 

Điều Ôn Hành An để tâm là điểm .

 

Có lẽ...

 

Là cô chủ động hỏi thăm?

 

“Xin quản lý Ôn, công việc bận rộn, sợ phiền nên cũng đặc biệt thông báo, nếu để tâm điểm , tiến độ của dự án nhất định sẽ báo cáo cho định kỳ đúng hạn, thấy thế nào?"

 

Đầu dây bên im lặng.

 

Mãi một lúc lâu mới truyền đến tiếng khẽ của Ôn Hành An.

 

“La tiểu thư là vì sợ phiền ?

 

Vậy xem đoán sai , còn tưởng là La tiểu thư quá tinh thần khế ước."

 

Câu đầu đuôi, nếu là khác lẽ sẽ hiểu.

 

La Bảo Châu hiểu ngay ý tứ.

 

Hai chữ khế ước chỉ định rõ ràng, cô chỉ mới đạt thỏa thuận với lão công tước.

 

Quản lý Ôn đang mỉa mai cô đấy.

 

La Bảo Châu mỉm :

 

“Sở hữu tinh thần khế ước chẳng lẽ là chuyện ?"

 

“Ừm."

 

Ôn Hành An khẳng định, đó nhấn mạnh:

 

“Hy vọng La tiểu thư cũng đừng quên khế ước đây của chúng ."

 

Điện thoại đầu cúp máy.

 

La Bảo Châu bóp ống suy ngẫm, cô khế ước với quản lý Ôn từ bao giờ nhỉ?

 

Nghĩ mãi , La Bảo Châu sâu ngõ cụt nữa, đặt ống xuống, dặn dò tài xế lão Chu đưa đến quận Nam Sơn.

 

Từ La Hồ đến Nam Sơn chút cách.

 

Toàn bộ quá trình mất nửa giờ đồng hồ.

 

La Bảo Châu ở ghế , tựa lưng ghế xe nghỉ ngơi một lát.

 

Bên ngoài mây đen cuồn cuộn chuyển động, đang ấp ủ một cơn bão sắp kéo đến, giống hệt như môi trường hiện tại của Thâm Thành.

 

Liếc mắt ngoài cửa sổ xe, bao nhiêu cửa hàng đóng cửa.

 

Nghe chỉ vốn ngoại rút , mà ngay cả một nhà máy liên kết nội địa đây cũng bắt đầu rút vốn, đây đúng là tuyết thêm sương.

 

Dưới tình cảnh nội ưu ngoại hoạn, dấu hiệu tiêu điều bắt đầu lộ rõ.

 

Lúc ban đầu vui vẻ mang theo kỳ vọng cực lớn để thành lập công ty, chắc hẳn cũng ngờ sẽ gặp ngày hôm nay.

 

Đằng mỗi một cửa hàng đóng cửa là tâm huyết của vô đổ sông đổ bể.

 

Kiên trì chống đỡ một chút lẽ thể đợi đến ngày tươi sáng hơn một năm nữa, đáng tiếc đa chống đỡ đến lúc đó, sớm nhấn chìm trong dòng thác .

 

Dòng thác của thời đại sẽ để tâm đến sự thăng trầm của mỗi một nhân vật nhỏ bé, thành phố Thâm Thành mỗi ngày đều đến .

 

Nơi tạo dựng giấc mơ trong mắt tạm thời đ-ánh mất ánh hào quang trong đợt sóng gió gần đây.

 

Rất rõ ràng, so với cảnh tượng qua kẻ tấp nập phố đây, những đường thưa thớt bên lề đường hiện tại trông vẻ cô độc.

 

La Bảo Châu thu hồi tầm mắt, theo thói quen lấy một tờ báo.

 

Một góc mấy nổi bật tờ báo đưa tin về tin tức một thanh niên ở khu công nghiệp Xà Khẩu lao đường ray tàu hỏa.

 

Trong khu nhà ở công nhân Tứ Hải Tân Thôn ở Xà Khẩu, hơn 8.000 nhân viên chiêu mộ từ khắp nơi cả nước tập trung tại đây, nhỏ nhất 16 tuổi, lớn nhất cũng quá 23 tuổi.

 

Công ty họ việc giống , nhưng tập trung sống cùng một chỗ.

 

Với tư cách là những thuê ở tầng lớp cùng, thời gian việc dài, cường độ lớn, cuộc sống tẻ nhạt vô vị, ngày qua ngày lặp cuộc sống khô khan buồn tẻ, tiền đồ mờ mịt.

 

Thanh niên lao đường ray cũng là một trong đó.

 

Cậu thanh niên là Tứ Xuyên, lặn lội đường xá xa xôi đến Thâm Thành việc cho một công ty, gần đây cục diện động loạn, ít thương nhân nước ngoài rút vốn, công ty nhận dự án, phát lương.

 

Không lương, cuộc sống của thanh niên rơi cảnh nghèo túng, tâm trạng rơi ngõ cụt, nhất thời nghĩ quẩn nên lao đường ray.

 

Trong di thư cuối cùng tìm thấy để một câu như thế :

 

“Ở cái môi trường đồng tiền là một , còn mặt mũi nào sống đời.”

 

La Bảo Châu gấp tờ báo , xoa xoa huyệt thái dương.

 

Cô nhớ lúc dư luận ồn ào nhất, b-ình lu-ận Thâm Thành chính là một địa ngục trần gian của chủ nghĩa tư bản, nơi đồng tiền là hết và ăn thịt .

 

Tính toán kỹ , cải cách mở cửa mới vài năm, Thâm Thành tổng cộng phát triển cũng chẳng mấy năm, hiện tại là địa ngục trần gian , hai mươi năm thì ?

 

Bốn mươi năm thì ?

 

Cổ tức thời đại tan biến, kênh thăng tiến đóng , rào cản giai cấp dày thêm.

 

Thanh niên lúc bấy giờ còn khó khăn hơn hiện tại nhiều.

 

Trong xe là một tiếng thở dài thành tiếng.

 

Trong tiếng thở dài, chiếc xe băng qua con phố rộng lớn, rẽ một con hẻm nhỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-220.html.]

Ở đầu hẻm thoáng qua, một bóng dáng quen thuộc lướt qua tầm mắt.

 

“Lái chậm chút."

 

Mệnh lệnh đưa xuống, tài xế lão Chu lập tức đạp nhẹ phanh.

 

La Bảo Châu ngoảnh đầu , xuyên qua cửa kính, thấy rõ ràng một phụ nữ đang ở đầu hẻm phía .

 

Người phụ nữ cõng một đứa bé lưng, mặt đặt một lò nướng bánh nướng lớn, bà nhào bột quan sát qua đường, gặp nào tình cờ ngang qua đều chào mời hai câu:

 

“Bán bánh nướng đây, bán bánh nướng đây!"

 

Chào mời xong sợ kinh động đến đứa bé đang ngủ say lưng, nên dùng khuỷu tay vỗ nhẹ lưng theo thói quen.

 

Gió mưa sắp đến, qua đường vội vàng, chẳng ai nán một sạp bánh nướng.

 

Mọi đang vội vã về nhà.

 

Trong ánh mắt của phụ nữ cũng hiện lên vài phần lo lắng.

 

Khác với sự lo lắng của qua đường vì sợ mưa ướt, bà chắc hẳn chỉ đang lo lắng vì hôm nay bán mấy chiếc bánh nướng, đang sầu não cho bữa ăn tiếp theo.

 

Sóng gió của cuộc đời đáng sợ hơn nhiều so với sóng gió của tự nhiên.

 

La Bảo Châu thu hồi tầm mắt, với tâm trạng ngũ vị tạp trần dặn dò tài xế lão Chu:

 

“Tăng tốc ."

 

Chiếc xe nhanh ch.óng băng qua con hẻm nhỏ, phóng vụt .

 

Chương Lệ Quyên ở đầu hẻm chằm chằm chiếc xe xa mà ngẩn .

 

Một nơi hẻo lánh như thế , ngờ cũng xe taxi nhà La chủ tiệm.

 

rõ biển xe, chỉ tưởng là xe taxi trướng La Bảo Châu, quan sát mấy cái thu hồi ánh mắt, tiếp tục tiếng chào mời của :

 

“Bánh nướng đây, bán bánh nướng đây, bánh nướng thơm phức đây, ngang qua đừng bỏ lỡ nhé."

 

Tiếng chào mời lanh lảnh.

 

Không mời khách hàng, nhưng mời đến một trận mưa xối xả của ông trời.

 

Mây đen đè nặng hóa thành cơn mưa như trút nước, ào ào trút xuống.

 

Cảm nhận những giọt mưa rơi xuống trán, Chương Lệ Quyên lập tức bắt đầu dọn hàng, bà vội vàng đạp chiếc xe ba bánh đến mái hiên gần nhất để trú mưa.

 

Xe ba bánh là bà mua xe cũ từ chợ lớn, một chiếc xe cũ nhưng vẫn thể dùng tạm .

 

Ít nhất thì rẻ hơn xe mới.

 

Thực mua nổi một chiếc xe ba bánh mới tinh, trong tay bà đang giữ năm nghìn đồng mà La Bảo Châu đưa cho.

 

Năm nghìn đồng là một khoản tiền tiết kiệm lớn, dùng tiết kiệm một chút thì đủ cho hai con bà sinh sống trong một thời gian dài.

 

những ngày tháng thu nhập như thế luôn mang một cảm giác khủng hoảng như đang ăn .

 

Con gái lớn dần từng ngày, bà cũng thể gì cả, vẫn tìm một kế sinh nhai thể kiếm tiền.

 

ngẫm nghĩ, bản ngoài việc ruộng thì chỉ kinh nghiệm việc ở khách sạn.

 

hiện tại bà thể đến khách sạn ứng tuyển nữa.

 

Con gái bà ai chăm sóc.

 

Chỉ tự một chút buôn bán nhỏ thì mới thuận tiện chăm sóc con gái.

 

tay nghề gì khác, chỉ bánh nướng, thế là mua một cái lò nướng bánh nướng, cùng với một chiếc xe ba bánh cũ, hàng ngày dọc phố rao bán bánh nướng.

 

Đáng tiếc gặp thời, gặp những lời chỉ trích dồn dập của đối với đặc khu kinh tế.

 

Hiện tại môi trường rõ ràng còn hưng thịnh như , nhiều ông chủ bên phía Hồng Kông cũng phá sản, việc ăn bên phía Thâm Thành cũng thể duy trì , lượt rút vốn, khiến nhiều mất việc .

 

Trong môi trường như hiện tại, mất việc là một chuyện tày đình.

 

Chẳng , bà mới một mẩu tin tức, công ty Tam Dương ở Xà Khẩu đuổi việc một công nhân luân phiên.

 

Nguyên nhân cho là vị công nhân luân phiên liên kết với 21 nhân viên khác cùng thư cho nhà máy, yêu cầu tăng lương, mỗi tăng thêm 20 tệ.

 

Đưa yêu cầu cũng là vô duyên vô cớ, công nhân bọn họ mỗi ngày việc hơn mười tiếng đồng hồ, thường xuyên tăng ca thêm giờ, lương cũng cao.

 

Công nhân coi như máy móc, quản lý nghiêm ngặt.

 

Mọi thực sự chịu nổi nữa nên mới liên danh khiếu nại, tăng thêm một chút tiền lương.

 

Tiền trong tay nhà tư bản dễ dàng moi như , cái gọi là s-úng b-ắn chim đầu đàn, vị công nhân luân phiên gây chuyện ngay lập tức tuyên bố đuổi việc.

 

Một hòn đ-á dậy sóng nghìn lớp.

 

Thế là cuộc bãi công lớn trong nhà máy bắt đầu, cuộc bãi công kéo dài suốt 10 tiếng đồng hồ.

 

Một nhà máy lớn như nhà máy radio Tam Dương mà đãi ngộ còn khắc nghiệt như , Chương Lệ Quyên khỏi cảm thán, vẫn là theo La Bảo Châu thì hơn.

 

Trước đây đám ở khách sạn Nam Viên ngày ngày lưng La Bảo Châu, cũng chỉ dám phàn nàn La Bảo Châu đặt quá nhiều quy định, quản lý quá nghiêm khắc, chứ dám đem chuyện lương bổng đãi ngộ b-ia đỡ đ-ạn.

 

Bởi vì hễ là còn chút lương tâm thì cũng thể mở mắt dối .

 

Bao nhiêu năm qua, các doanh nghiệp vốn nước ngoài cũng như doanh nghiệp liên doanh phanh phui bao nhiêu chuyện đối xử tệ bạc, bóc lột, La Bảo Châu là một ngoại lệ.

 

Hồi tưởng chuyện cũ, trong lòng Chương Lệ Quyên vài phần bùi ngùi.

 

tiếp tục việc ở khách sạn Nam Viên.

 

Hiện tại thực sự dựa chính để kiếm sống bữa đói bữa no, bà mới càng hiểu rõ tầm quan trọng của một công việc định.

 

Trước đây khi còn trẻ, cứ ngỡ bản sở hữu cơ hội vô hạn, khả năng vô hạn, thực tế vận mệnh sớm ẩn giấu trong tính cách.

 

Nếu lúc đó tâm tính bà thể kiên định hơn một chút, thể chống sự cám dỗ của những vật ngoài cũng như sự phù hoa hư vinh, thì cũng đến nỗi đến bước đường như ngày hôm nay.

 

Sự an ủi duy nhất hiện tại chỉ còn con gái.

 

Chương Lệ Quyên ngẩng đầu bầu trời đen kịt một lát, nhẹ nhàng bế con gái đang ngủ say lòng, cùng tựa mái hiên.

 

Đợi mưa tạnh.

 

Cơn mưa xối xả đến nhanh, cũng nhanh.

 

Trong con hẻm cơn mưa trời sáng đầy những vũng nước đọng, trong khí hòa trộn một loại hương thơm đặc trưng của bùn đất mới lật lên.

 

 

Loading...