Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 241
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:25:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ thức thời im miệng, Lý Tú Mai giả vờ bận rộn, gọi vọng ngoài:
“Văn Kiệt, Văn Kiệt, con xem thử, sếp của con bao giờ thì qua, mau cửa đón ."
Lý Văn Kiệt đợi sẵn ở cửa từ lâu.
Những chuyện liên quan đến La Bảo Châu bao giờ dám lơ là.
Sau khi mòn mỏi ngóng trông suốt mười lăm phút, ở đầu đường một chiếc ô tô màu đỏ từ từ tầm mắt.
La Bảo Châu dẫn theo Từ Nhạn Lăng và chị gái La Ngọc Châu xuống xe.
Đây là đầu tiên Lý Văn Kiệt gặp nhà của La Bảo Châu, La Bảo Châu đây hầu như bao giờ bàn luận chuyện riêng tư gia đình, thể đưa nhà qua đây rõ ràng là mang theo sự tin tưởng cực lớn.
Anh tràn đầy nhiệt tình và ý mặt, chào hỏi một cách lịch sự nhưng kém phần ân cần, đó mời cả gia đình trong nhà.
Trong nhà Lý Tú Mai đang bên bàn múc bánh trôi r-ượu nếp.
Bánh trôi r-ượu nếp là món ăn truyền thống của Tết Nguyên Đán, nhưng đây ăn chán nên mấy năm nay chuẩn nữa, là vì nghĩ gia đình La Bảo Châu đều qua đây nên bà cụ đặc biệt chuẩn một bát lớn, coi như món tráng miệng bữa ăn.
Lý Tú Mai chu đáo lấy mấy chiếc bát nhỏ, định múc cho mỗi một bát, nào ngờ gia đình La Bảo Châu đột nhiên bước .
Không là do căng thẳng nguyên nhân gì, tay run lên một cái, một viên bánh trôi r-ượu nếp lăn khỏi thìa của bà .
Viên bột nếp tròn vo rơi xuống đất lăn một đoạn, cuối cùng dừng lệch một ly ngay sát chân La Ngọc Châu.
Đây vốn dĩ là một chuyện lớn nhỏ, chẳng qua chỉ là rơi một viên bánh trôi thôi, cùng lắm coi như lễ nghi chu đáo, dọn dẹp một chút là xong, ai ngờ La Ngọc Châu thấy cảnh tượng như , đột nhiên đồng t.ử co rút , kinh hoàng thụp xuống đất, thét lên ch.ói tai một cách khàn giọng, như thể thấy cảnh tượng gì đó cực kỳ khủng khiếp đáng sợ.
Động tĩnh bất ngờ khiến cả gia đình sững sờ.
Khi họ phản ứng thì phát hiện chỗ La Ngọc Châu đang thụp xuống rỉ một vũng chất lỏng rõ tên mang theo mùi lạ.
Cảnh tượng bất ngờ từng khiến cả phòng rơi im lặng.
Cực độ im lặng.
Không ai dám lên tiếng , ngay cả thở cũng nhẹ đến mức đáng sợ.
Không khí dường như đông cứng , những ngày lạnh giá nhất của mùa đông Thâm Quyến vẫn đến nhưng đều đông cứng, sợ lời thốt cũng mang theo lạnh.
Vẫn là La Bảo Châu sắp xếp .
“Bà ơi, trong nhà quần mới ạ?
Phiền bà tìm cho con một cái."
Sau đó về phía Từ Nhạn Lăng ở phía , “Mẹ, đưa chị phòng một lát ạ."
Từ Nhạn Lăng lên tiếng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, dìu La Ngọc Châu đang kinh hãi phòng.
Còn viên bánh trôi r-ượu nếp gây họa mặt đất sớm Lý Tú Mai lén lút nhặt từ lúc nào .
Chất lỏng rõ tên thì Lý Tú Anh lẳng lặng dọn dẹp sạch sẽ.
Sau khi quần mới xong, Từ Nhạn Lăng dẫn La Ngọc Châu từ trong phòng , khi đối mặt với , bầu khí tràn ngập một vẻ ngượng ngùng.
Không ai dám nhắc chuyện , ăn ý giữ kín như bưng nhưng sự đả kích của cảnh tượng đó quá lớn, trong đầu mỗi tự chủ hiện lên cảnh tượng .
La Ngọc Châu hôm nay mặc một bộ quần áo mới thời thượng, sạch sạch sẽ sẽ, ngay cả khi trang điểm cũng vô cùng nổi bật, khiến thể rời mắt.
Chao ôi, một xinh như mà đột nhiên...
Chuyện thật sự khó chấp nhận.
Người khó chấp nhận nhất chính là Từ Nhạn Lăng.
Con gái mặt mặt , bà yên.
La Ngọc Châu ngây ngô sẽ để tâm đến bầu khí đông cứng bàn, cũng sẽ lòng tự trọng, nhưng bà để tâm, bà cảnh tượng tồi tệ nhất của con gái khác thấy, đáng tiếc là nó vẫn cứ xảy .
Trong lòng Từ Nhạn Lăng khó chịu, khó chịu đến mức gần như nuốt trôi cơm.
Vốn dĩ là ý mời mọc, cuối cùng thành thế , trong lòng bà cụ cũng thấy , bà gì đó để xoa dịu nhưng nhất thời tìm từ ngữ thích hợp.
Lý Tú Mai vốn là kẻ gây họa, bình thường lắm lời và giỏi khuấy động bầu khí, lúc cũng im bặt.
Bình thường bà thích xem náo nhiệt, lúc thấu chuyện riêng tư của nhà nhưng một chút tâm trí tò mò hóng hớt cũng , bởi vì bà cũng con gái.
Bà thể thấu hiểu sẽ tâm trạng như thế nào khi đối mặt với cảnh tượng như .
Đó đơn giản là một t.h.ả.m họa.
Bà thậm chí còn tự kiểm điểm và tự trách trong lòng, nếu tay run thì cảnh tượng sẽ thành như bây giờ ?
Một bữa tiệc khiến đều vui vẻ gì.
Cuộc tụ họp Tết Nguyên Đán vốn dĩ vui vui vẻ vẻ biến thành một hiện trường khổ hình im lặng đến mức khó xử.
Tất cả mặt đều đang chịu hình.
Trong bầu khí ch-ết ch.óc đó, vẫn là La Bảo Châu lên tiếng .
Cô lặng lẽ kể một đoạn chuyện cũ.
“Thực chị gái con đây thông minh, lúc học nào cũng nhất trường, là tấm gương cho tất cả học sinh."
Năm 1971, La Ngọc Châu 15 tuổi nghiệp trung học cơ sở, khi tổ chức lễ nghiệp của khối trung học cơ sở, cô nài nỉ trai La Chấn Vinh nhất định đến tham dự.
La Chấn Vinh xưa nay yêu thương em gái, ngày hôm đó dù công việc bận nhưng vẫn đặc biệt tranh thủ thời gian đến tham dự lễ nghiệp của em gái, đường hai em về, La Ngọc Châu ngang qua một tiệm bánh ngọt thường ăn, đòi mua bánh ngọt.
Hành động nhỏ đặt nền móng cho bi kịch đó.
La Ngọc Châu đẩy cửa xe bước ngoài, mấy bước, phía vang lên một tiếng động lớn kinh hoàng.
Chiếc ô tô nhỏ đang đỗ bên đường va chạm trực diện với một chiếc xe tải lớn đang lao tới.
La Chấn Vinh mới kéo cửa xe chuẩn bước xuống, kịp né tránh, t.ử vong tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-241.html.]
Cảnh tượng t.ử vong chút kinh hãi.
Đầu nứt toác, óc văng đầy đất, một con mắt văng từ hiện trường vụ t.a.i n.ạ.n lăn đến ngay chân La Ngọc Châu vốn ch-ết lặng như phỗng.
Cô ngay lập tức hóa dại, thét lên ngất .
Vì kích động quá lớn, khi tỉnh dậy tinh thần còn bình thường nữa, trí tuệ giảm xuống mức của một đứa trẻ lên bảy.
Sau đó đưa cô khám bác sĩ nhiều nhưng đều chuyển biến rõ rệt.
Vì vết thương tâm lý , La Ngọc Châu nảy sinh nỗi sợ hãi bản năng đối với những thứ tròn trịa thể lăn , thấy những thứ hình tròn kích thước tương đương cũng thích, ví dụ như dây chuyền ngọc trai.
Thì là như .
Nghe xong ngọn ngành, trong phòng vẫn là một sự im lặng lời.
Sự thật quá nặng nề, ngay cả lời an ủi cũng trở nên nông cạn.
Ánh mắt La Ngọc Châu thêm một phần thương xót nên lời.
La Ngọc Châu vì kinh hãi nên hề động đũa, trong bụng trống rỗng, trong đầu cũng trống rỗng, gì cả, chỉ nhận đầy rẫy sự đồng cảm.
Bữa tiệc kết thúc trong khí vui vẻ gì.
Mấy ngày , La Bảo Châu nhận một hộp băng cassette.
Là Lý Tú Mai đặc biệt nhờ Lý Văn Kiệt gửi tới.
Cô cho băng máy thu âm, giai điệu quen thuộc từ từ vang lên.
“Khẽ đ-ánh thức tâm hồn, từ từ mở đôi mắt bạn ...
Hãy để nụ của chúng tràn đầy niềm kiêu hãnh của tuổi thanh xuân, hãy để chúng mong chờ ngày mai sẽ hơn..."
Từ Nhạn Lăng ở bên cạnh đang thu dọn chiếc quần La Ngọc Châu mặc ngày hôm đó, chiếc quần giặt sạch nhưng những chuyện xảy thì v-ĩnh vi-ễn thể tẩy sạch nữa.
Từ Nhạn Lăng hối hận.
Nếu ngày hôm đó đồng ý qua đó thì , nếu ngày hôm đó bà thể giải thích một chút thì , nếu...
Đáng tiếc nếu.
Từ Nhạn Lăng thẫn thờ lắng giai điệu truyền từ máy thu âm, nhịn lẩm bẩm hỏi:
“Ngày mai sẽ hơn ?"
La Bảo Châu im lặng một lát.
“Sẽ ạ."
Năm mới đón chào bầu khí mới.
Từ Nhạn Lăng mấy ngày khỏi cửa, bà cả ngày ở bên cạnh La Ngọc Châu, cứ một mạch là cả ngày.
Bà cụ đến nấu cơm cũng thức thời lên tiếng, nếu việc thực sự cần thiết thì đến phiền.
Một lớp giấy dán cửa sổ chọc thủng , cẩn thận dán lớp giấy dán cửa sổ , mưu toan tạo một ảo giác như hề chuyện.
Đáng tiếc ký ức sẽ biến mất.
Đã xảy là xảy , tất cả sự chiều theo chỉ là để khiến trong lòng Từ Nhạn Lăng thể dễ chịu hơn một chút.
“Mẹ, những công nhân xây dựng đây tuyển xong ạ?"
Đến giờ cơm trưa, La Bảo Châu trở về nhà, đột ngột nhắc tới chuyện đó.
Từ Nhạn Lăng chút bất ngờ, “Tuyển cũng hòm hòm con."
“Vậy nhanh lên ạ."
La Bảo Châu thúc giục bà, “Dự án biệt thự sắp sửa khởi động , hai ngày nữa con sẽ xác nhận một nữa, nhân viên cần vị trí ngay, nhanh ch.óng tuyển xong ạ."
Thực tế là dự án vội vàng đến thế, lời của La Bảo Châu phần phóng đại.
Cô chút nổi việc Từ Nhạn Lăng cứ chìm đắm trong nỗi đau khổ thể thoát .
Chuyện xảy ngày Tết Nguyên Đán qua một tuần mà Từ Nhạn Lăng vẫn cứ thẫn thờ ở nhà mỗi ngày, ngay cả công việc tuyển thể khơi dậy tính tích cực của bà đây cũng còn tác dụng nữa.
Loại cảm xúc tiêu tốn nội tâm nhất.
Người trong cuộc La Ngọc Châu hề để tâm, cô ngây ngô, sẽ vì thể diện hư vinh mà cảm thấy khó xử.
La Bảo Châu cũng quá đỗi vướng mắc, lúc chuyện xảy sẽ thấy khó chịu một thời gian, đó cô nhanh ch.óng điều chỉnh , bởi vì cô kẻ thủ phạm gây tất cả chuyện là ai, vội, những kẻ thủ phạm đó sớm muộn gì cũng nhận báo ứng thôi, cô đủ kiên nhẫn để đợi đến cuối cùng.
Chỉ Từ Nhạn Lăng, thể như La Ngọc Châu ngốc nghếch để tâm, cũng thể như La Bảo Châu mục tiêu báo thù rõ ràng, ngoài việc tiêu tốn nội tâm bà chẳng còn cách nào khác.
La Bảo Châu thúc giục bà mau ch.óng tuyển cũng là tìm việc cho bà .
“Vậy sẽ nhanh ch.óng tuyển xong."
Từ Nhạn Lăng gượng dậy lấy chút sức lực.
Trong lúc hai con đang chuyện, từ trong bếp tỏa từng đợt hương thơm nức mũi.
Bà cụ Vương Quế Lan đang bận rộn trong bếp thò đầu , “Đợi chút nhé, còn một món nữa là đủ bộ , sắp ăn cơm đây."
“Không vội ạ."
La Bảo Châu đáp một tiếng, ánh mắt hướng về phía bàn ăn.
Trên giá gỗ cạnh bàn ăn đặt tờ báo đặt mua mỗi ngày, cô thuận tay cầm lên, lật xem xét kỹ lưỡng.
Một tiêu đề nổi bật đ-ập mắt.
“Quy định tạm thời về thuế thu nhập của các hộ công thương nghiệp cá thể ở Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa" ban hành, nội dung chủ yếu là quy chuẩn hóa việc quản lý thuế đối với các hộ kinh doanh cá thể.
La Bảo Châu nhanh ch.óng xem qua một lượt, tâm trí chuyển động, “Mẹ, con thấy mặn mà với việc tìm việc cho , là thành lập một văn phòng giới thiệu việc ạ."