Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảnh tượng phố xá ồn ào náo nhiệt tô điểm thêm cho sự phồn hoa của thành phố .”

 

Vài năm , thật khó thể tưởng tượng Thâm Quyến sẽ nuôi dưỡng nên một khung cảnh với những tòa nhà cao tầng san sát, đèn đuốc sáng choang, náo nhiệt và bề thế như hiện nay.

 

Đứng tầng cao nhất của quảng trường, phong cảnh bên thu hết tầm mắt.

 

La Bảo Châu lặng lẽ ngắm cảnh đêm của Thâm Quyến, Lý Văn Kiệt ở bên cạnh nhịn lên tiếng hỏi:

 

“Quy hoạch của ba mảnh đất đều triển khai, kế hoạch tiếp theo là gì?"

 

Gió cao thổi nhẹ qua khuôn mặt, chút se lạnh.

 

La Bảo Châu phố phường Thâm Quyến ngày càng hưng thịnh bên , thản nhiên :

 

“Tiếp theo chuẩn cổ phần hóa công ty."

 

Sau khi cổ phần hóa, lấy Hối Lạc Holdings công ty , thành lập một tập đoàn khổng lồ.

 

Thời thế đổi, luôn sẽ trỗi dậy cùng với sự trỗi dậy của thành phố .

 

La Bảo Châu về phía những ánh đèn lưa thưa mờ ảo cách đó xa.

 

Đó là cảng Hương (Hong Kong) cách một dải nước.

 

Nhìn đoạn cách hề xa xôi đó, thực tế qua đó mất nhiều năm.

 

Hiện nay đến lúc sải bước .

 

Đa các công ty trướng La Bảo Châu đây đều thành lập hình thức hợp tác.

 

Khi Đặc khu Thâm Quyến mới thành lập, họ thực hiện thu hút đầu tư, phương thức hợp tác lúc đó là chính quyền Thâm Quyến liên kết với vốn từ cảng Hương và vốn ngoại quốc để thành lập công xưởng, đây chính là cái gọi là doanh nghiệp liên doanh Trung - ngoại.

 

Cải cách mở cửa là một quá trình tuần tự từng bước, thể bước quá nhanh, bước quá nhanh sẽ khó kiểm soát, cũng khó kịp thời sửa đổi, chỉ thể thăm dò từng bước nhỏ một, cho nên lúc đầu khi đưa vốn ngoại , cũng bắt buộc tồn tại hình thức hợp tác.

 

Hiện nay cải cách cũng tiến hành mấy năm , bàn tay của chính phủ nhúng sâu các doanh nghiệp cũng thể từ từ rút .

 

Chế độ cổ phần doanh nghiệp là một quá trình tất yếu.

 

Các doanh nghiệp nhà nước truyền thống tồn tại nhiều khuyết điểm, việc phân biệt giữa chính quyền và doanh nghiệp dẫn đến doanh nghiệp thiếu quyền tự chủ kinh doanh, quyền sở hữu rõ ràng dẫn đến doanh nghiệp thiếu chủ thể chịu trách nhiệm, việc phụ thuộc lâu dài kế hoạch và chỉ thị của chính phủ để vận hành dẫn đến doanh nghiệp thiếu linh hoạt.

 

Thông qua cải tạo chế độ cổ phần, thể rõ quyền sở hữu của doanh nghiệp, tối ưu hóa cấu trúc quản trị, kích thích sức sống kinh tế.

 

Cải cách chế độ cổ phần của doanh nghiệp nhà nước còn thể thu hút thêm nhiều nguồn vốn từ dân gian, doanh nghiệp đưa thêm nhiều nhà đầu tư , hình thành một cấu trúc cổ đông đa dạng, điều cũng giúp doanh nghiệp huy động nhiều vốn hơn, nâng cao năng lực cạnh tranh của doanh nghiệp.

 

Đây là một bước vô cùng cần thiết để bước xã hội hiện đại.

 

Từ hai năm , chính quyền Thâm Quyến dự định thúc đẩy thí điểm chế độ cổ phần trong hệ thống doanh nghiệp quốc doanh, tuy nhiên lúc đó hưởng ứng khá ít.

 

Cải tạo chế độ cổ phần là một cơ hội thể giúp công ty kinh doanh độc lập tự chủ, những nhà điều hành dựa dẫm nguồn lực quốc gia để ăn bám lười nhác lẽ sẽ từ chối, nhưng những doanh nghiệp năng lực cạnh tranh thị trường tuyệt đối sẽ bỏ lỡ cơ hội .

 

La Bảo Châu bắt đầu bắt tay cải tạo tất cả các công ty trướng .

 

Công ty đầu tiên cô thực hiện cổ phần hóa là Công ty Trách nhiệm hữu hạn Hối Lạc Holdings thành lập khi lấy đất năm ngoái.

 

Đơn xin thí điểm cổ phần hóa trình lên, nhanh ch.óng nhận sự phê duyệt của chính quyền thành phố.

 

Cải cách chế độ cổ phần là chính sách mà quốc gia khuyến khích, doanh nghiệp tự nguyện đưa đổi, chính quyền thành phố đương nhiên vô cùng ủng hộ.

 

Sau khi đơn thông qua, La Bảo Châu phát hành 20 triệu cổ phiếu cuối tháng 11, mỗi cổ phiếu giá 2 tệ.

 

100 cổ phiếu một tờ phiếu, một tờ phiếu giá 200 tệ.

 

Lúc đó cổ phiếu là một thứ hiếm lạ, đại đa quần chúng nhân dân nhận thức về cổ phiếu cao, khiến dân mua cổ phiếu chuyện dễ dàng.

 

La Bảo Châu bắt đầu vận động những xung quanh .

 

Những đang kinh doanh xung quanh, bao gồm cả ba nhà Lý Tú Mai, Chương Lệ Quyên, Hà Khánh Lãng, Diệp Thừa Phúc, v.v., khi tin La Bảo Châu phát hành cổ phiếu, đều đến ủng hộ.

 

Trong đó ví dụ như Hà Khánh Lãng, hiểu rõ tầm quan trọng của cổ phiếu, một mua luôn 1 triệu cổ phiếu.

 

Lý Tú Mai hiểu cổ phiếu là gì, nhưng bà cũng mua 100 nghìn cổ phiếu ủng hộ, thuần túy là vì nghĩ nợ ân tình của La Bảo Châu, trả bằng cách .

 

Dưới trướng nhiều công ty như , La Bảo Châu cũng vận động nhân viên, theo hình thức tự nguyện, hề ép buộc, nhân viên nào mua thì đến mua, mua cũng .

 

Ngoài việc vận động quen và nhân viên, La Bảo Châu còn tiếp thị đến tầng lớp lãnh đạo chính phủ.

 

Cô gọi một cuộc điện thoại cho Vệ Trạch Hải đang ở xa tại Quảng Châu.

 

Sau khi Vệ Trạch Hải điều khỏi Thâm Quyến, hai vẫn thường xuyên giữ liên lạc, tin về ý định của La Bảo Châu, ông hai lời mà đồng ý ngay:

 

“Chuyện chắc chắn ủng hộ, để cho 5000 cổ phiếu."

 

5000 cổ phiếu tốn 10 nghìn tệ, đây lẽ là bộ tiền tiết kiệm của Vệ Trạch Hải, La Bảo Châu chút đành lòng, khuyên bảo:

 

“Chú để một ít cho chứ, đừng dồn hết đây, đầu tư là rủi ro đấy ạ."

 

Vệ Trạch Hải xong thì .

 

“Số tiền tiết kiệm của để cũng chẳng tác dụng gì, mang ủng hộ công việc mà cứ để đó thì cũng lãng phí."

 

Vì chuyện gửi con gái yêu du học nước ngoài, Vệ Trạch Hải luôn ôm thái độ cảm kích đối với La Bảo Châu.

 

Con gái ông du học ở nước ngoài, học phí và sinh hoạt phí đều cần gia đình gánh vác, những chi phí lẽ do ông chi trả đều La Bảo Châu ôm đồm hết , giờ đây La Bảo Châu cần sự ủng hộ, ông đương nhiên là dốc túi tương trợ.

 

Còn về cuộc sống của bản ư, ông tác phong giản dị, bình thường tiền lương là đủ , cần để dành cho .

 

“Dù để ở ngân hàng cũng chỉ là để đó thôi, lấy ủng hộ chính sách của quốc gia bao."

 

La Bảo Châu còn lời nào để .

 

Sau khi liên tục cảm ơn, cô gọi cho huyện trưởng Tôn thuộc thành phố Nam Ninh, Quảng Tây.

 

Huyện trưởng Tôn nhờ việc khai thác mỏ bạc mà thành tích , giờ thăng chức, lên thành phố quan , trở thành Cục trưởng Cục Tài chính thành phố.

 

Nhận điện thoại của La Bảo Châu, ông cũng hai lời mà mua 5000 cổ phiếu.

 

“Năng lực của hạn, chỉ thể lấy bấy nhiêu tiền thôi, bà chủ La đừng chê ít nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-291.html.]

“Kìa chú , cháu dám chê vị đại thiện nhân như chú chứ."

 

Kể từ khi mỏ bạc ở núi Phượng Hoàng bắt đầu khai thác, La Bảo Châu cũng luôn qua với Cục trưởng Tôn.

 

Sau khi cô quyên góp xây dựng trường tiểu học và trung học ở địa phương để cho những đứa trẻ tiền học đến trường, Cục trưởng Tôn lẽ cảm động, đó luôn nhiệt tình với các hoạt động từ thiện.

 

Làm quan thanh liêm, thu nhập của Cục trưởng Tôn nhiều.

 

Mỗi tháng nhận mức lương cứng cố định, phần lớn đều đổ các hoạt động từ thiện, tiền 5000 cổ phiếu chắc là do ông thắt lưng buộc bụng chắt bóp .

 

La Bảo Châu cũng khuyên:

 

“Chú lượng sức chứ ạ, ngàn vạn đừng miễn cưỡng."

 

“Hại, cái cũng tương đương với từ thiện mà."

 

Cục trưởng Tôn chẳng hề tính toán đến lợi ích mất mát của cổ phiếu .

 

Trong mắt ông, La Bảo Châu chỉ khai thác mỏ bạc thúc đẩy kinh tế địa phương, mang thành tích cho ông, mà còn quyên góp trường học để những đứa trẻ tiền học đến trường, sự đầu tư như chỉ vỏn vẹn 10 nghìn tệ là thể bù đắp .

 

Ông chỉ coi đó là một sự báo đáp đối với La Bảo Châu, mang hết tiền thể lấy để đầu tư đó.

 

Thấy hai nhân viên chính phủ ủng hộ công việc như , cuộc điện thoại thứ ba của La Bảo Châu gọi trực tiếp cho Chu Khai Sướng, Chủ nhiệm Văn phòng Tài mậu.

 

“Chủ nhiệm Chu, quốc gia ủng hộ cải cách chế độ cổ phần, với tư cách là tầng lớp lãnh đạo, chẳng lẽ chú nên chút hành động ?

 

Cháu bên để 100 nghìn cổ phiếu, chú thể hào phóng ủng hộ một chút ?"

 

“100 nghìn cổ phiếu?"

 

Chu Khai Sướng xong thì , “Bà chủ La coi là cái gì , là đại phú ông giàu nứt đố đổ vách ?"

 

100 nghìn cổ phiếu đó là 200 nghìn tệ, ông đào nhiều tiền như ?

 

Cho dù nhiều tiền như , cũng thể một lúc bỏ hết .

 

Ông là một quan chức chính phủ, khoản tài sản khổng lồ mà lộ mặt công chúng là sẽ khiến nghi ngờ, đến lúc đó chừng sẽ xảy tai họa gì.

 

“Bà chủ La quá coi trọng , chỉ thể ủng hộ 10 nghìn cổ phiếu thôi."

 

“Thành giao!"

 

La Bảo Châu vốn nghĩ Chu Khai Sướng sẽ ủng hộ quá nhiều, việc “sư t.ử ngoạm" chỉ là khiến Chu Khai Sướng tiện mặc cả.

 

Hơn nữa Chu Khai Sướng là một tinh ranh, cho dù ông thật sự thể gánh vác 100 nghìn cổ phiếu, cũng tuyệt đối sẽ để lộ mặt khác, 10 nghìn cổ phiếu vượt quá mong đợi của La Bảo Châu, cô sảng khoái đồng ý ngay.

 

mà bà chủ La , cô cũng giúp đỡ lẫn đấy nhé."

 

Chu Khai Sướng xong câu mập mờ thì cúp máy luôn, chỉ để La Bảo Châu một nghiền ngẫm kỹ càng.

 

Ý , Chu Khai Sướng cũng chuyện cần nhờ cô giúp đỡ?

 

Còn đợi cô ngẫm cho hiểu, nhanh, Hà Côn đến tận cửa.

 

“Nghe bà chủ La nhờ chú của mua 10 nghìn cổ phiếu?"

 

Hà Côn đến thăm, trong văn phòng thẳng vấn đề rõ ý định của , “Nếu bà chủ La nhu cầu , chúng một cuộc giao dịch ?"

 

Lông mày La Bảo Châu nhướng lên:

 

“Giao dịch gì?"

 

mua của bà chủ La 1 triệu cổ phiếu, bà chủ La cũng mua của 1 triệu cổ phiếu, chúng giúp đỡ lẫn , đôi bên cùng lợi, chẳng là chuyện ?"

 

Hóa là kiểu giúp đỡ lẫn như thế .

 

La Bảo Châu nhếch môi, khẽ một tiếng:

 

“Bàn tính của ông chủ Hà gảy thật đấy."

 

“Cổ phiếu đưa , mỗi cổ phiếu chỉ cần hai tệ, 1 triệu cổ phiếu chỉ cần 2 triệu tệ.

 

Cổ phiếu ông đưa , mỗi cổ phiếu năm tệ, 1 triệu cổ phiếu đó là 5 triệu tệ.

 

Chỉ tính theo lượng cổ phiếu, bỏ vốn nhiều hơn gấp đôi, ông chủ Hà, ông xem thế công bằng ?"

 

“Đương nhiên là công bằng ."

 

Hà Côn vẻ mặt thản nhiên, hề chút quẫn bách nào khi thấu mánh khóe, “Bà chủ La từ từ , đề nghị như cũng là lý do cả."

 

“Truy cứu cho cùng, quy mô vốn của bà chủ La đồ sộ hơn , cô bỏ 5 triệu tệ cũng tương đương với việc bỏ 2 triệu tệ thôi, cho nên đề nghị của vô cùng công bằng."

 

La Bảo Châu:

 

“..."

 

“Nếu ông chủ Hà thành tâm, xem giữa chúng còn gì để nữa ."

 

La Bảo Châu đưa mắt hiệu cho Lý Văn Kiệt bên cạnh, ý bảo Lý Văn Kiệt tiễn khách.

 

Thấy đàm phán thành, Hà Côn lùi một bước.

 

“Thôi , cứ tính theo vốn , bỏ 2 triệu mua cổ phiếu của bà chủ La, bà chủ La cũng bỏ 2 triệu mua cổ phiếu của , như cuối cùng cũng coi là công bằng chứ?"

 

La Bảo Châu im lặng, chỉ lẳng lặng lườm ông một cái.

 

Người rõ ràng trong lòng hiểu rõ mồn một phương thức nào là công bằng hơn, mà cứ lấy những lời lẽ đó để cô thấy ghê tởm một phen.

 

Chẳng trách mà hợp với ông , nếu nể mặt việc hợp tác mở công ty bảo hiểm, cô lẽ sẽ bao giờ bất kỳ giao thiệp nào với Hà Côn.

 

Sau khi tiễn khách, La Bảo Châu nhận điện thoại của Từ Nhạn Lăng.

 

“Bảo Châu , con đang tiếp thị cổ phiếu?

 

Đến cả Tú Mai cũng mua của con 100 nghìn cổ phiếu , con với hả, nếu Tú Mai kể , còn đấy.

 

Thế , mua 200 nghìn cổ phiếu."

 

 

Loading...