Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:46:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Nhạn Lăng thấy phiền lòng.”

 

Bà bây giờ còn là phụ nữ trung niên của năm xưa, chỉ ru rú ở nhà giặt quần áo thuê cho chẳng hiểu gì nữa, bà bây giờ cũng sản nghiệp tay , La Bảo Châu vẫn phiền bà?

 

Đến cả Lý Tú Mai cũng mua 100 nghìn cổ phiếu , bà là biểu hiện gì thì thể thống gì chứ?

 

“Mẹ , đừng vội, là để dành đến cuối cùng đấy, đợi đến cuối cùng thật sự gom đủ thì mới cơ hội để trận."

 

Một câu của La Bảo Châu dỗ dành Từ Nhạn Lăng.

 

Được , hóa là “con bài tẩy".

 

Tâm trạng Từ Nhạn Lăng chuyển từ âm sang dương, bà vui vẻ chấp nhận cách , đồng thời bắt đầu đưa gợi ý:

 

“Nghe con tìm ít ?

 

Đến cả gia đình Tú Mai con cũng tìm , con tìm quản lý Ôn ?

 

Cậu chắc chắn thể giúp đỡ một tay chứ?"

 

La Bảo Châu dở dở .

 

“Mẹ , chuyện thể tìm quản lý Ôn ."

 

Từ Nhạn Lăng hiểu:

 

“Tại ?"

 

Còn thể tại nữa, Ôn Hành An mà tay thì thể trực tiếp mua luôn cả công ty của cô , đó gọi là mua cổ phiếu, đó gọi là góp vốn. 20 triệu cổ phiếu, mỗi cổ phiếu 2 tệ, tổng cộng cũng chỉ 40 triệu tệ, hơn nữa còn là nhân dân tệ, đối với Ôn Hành An mà , đó chỉ là chuyện nhỏ xíu thôi.

 

Cô là tiếp thị cổ phiếu, tìm mua cổ phiếu, chứ tìm cho một cổ đông lớn, càng dâng công ty cho khác.

 

Nếu mở miệng một mà chỉ để Ôn Hành An mua vài chục nghìn cổ phiếu thì phần lãng phí tài năng, cho nên dứt khoát tìm .

 

“Được , con lúc nào cũng chủ kiến của riêng , nhiều nữa."

 

Từ Nhạn Lăng miệng nhiều, nhưng lưng bắt đầu tiếp thị với những xung quanh.

 

Trong đó bao gồm cả tài xế Dương Lỗi.

 

Dương Lỗi đến từ một ngôi làng nhỏ ở Hồ Nam, hiểu về cổ phiếu sâu, khi Từ Nhạn Lăng tiếp thị với , bà giảng giải cho nhiều kiến thức cơ bản về cổ phiếu.

 

Trời sinh ắt chỗ dùng, mỗi đều điểm mạnh riêng, Dương Lỗi lẽ năng khiếu về lĩnh vực , từng tiếp xúc với cổ phiếu nhưng nhanh ch.óng hiểu cơ chế vận hành của cổ phiếu.

 

Nghe xong mà lòng bồn chồn, lập tức chạy đến văn phòng của La Bảo Châu.

 

Khoảnh khắc thấy , La Bảo Châu nhanh ch.óng hiểu đầu đuôi câu chuyện, chắc chắn là do cô xúi giục nên Dương Lỗi mới chủ động đến mua cổ phiếu.

 

nhé, lượng sức mà , mua cổ phiếu là một hành vi đầu tư, thể kiếm tiền, cũng thể lỗ vốn, thật sự định mang tiền mồ hôi nước mắt kiếm đổ đây ?"

 

đến để mua cổ phiếu, đến giúp cô bán cổ phiếu."

 

Dương Lỗi rõ mục đích, “ hoa hồng."

 

“Ồ?"

 

La Bảo Châu chút bất ngờ.

 

Cô nheo mắt thanh niên đang đối diện, ánh mắt dừng khuôn mặt săm soi một lúc, mới hiệu cho tiếp, “Nói rõ hơn xem nào."

 

“Ý tưởng của là, sẽ tiếp thị cổ phiếu cho cô, cứ bán 100 cổ phiếu, sẽ lấy 5 cổ phiếu tiền hoa hồng."

 

Dương Lỗi rướn về phía , mặt lộ vài phần ngượng nghịu, “Thực mua cổ phiếu nhưng nhiều tiền như , nên dùng cách để huy động vốn, bà chủ La sẵn lòng cho một cơ hội để thử một chút ?"

 

Ý tưởng khá mới mẻ.

 

Mức hoa hồng cao đến mức vô lý, trong phạm vi hợp lý, thể chấp nhận .

 

Có điều...

 

La Bảo Châu chút tò mò đối diện, “Anh tự tin sẽ bán ?"

 

Tiếp thị cổ phiếu là một công việc nhẹ nhàng, cô đích trận mà hiệu quả vẫn đạt đến mức tối ưu, cô tò mò tại Dương Lỗi từng tiếp xúc với cổ phiếu sự tự tin .

 

Dương Lỗi nở một nụ khách sáo, “ tin là thể bán ."

 

Có tự tin là chuyện , nhưng chỉ tự tin thì đủ.

 

Điều đó sẽ biến thành sự lạc quan mù quáng.

 

La Bảo Châu đồng ý ngay lập tức, cô vẫn đang cân nhắc.

 

Trên mặt bàn, một tràng tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

 

Ống nhấc lên, đầu dây bên truyền đến giọng thô kệch của Chu Khai Sướng, Chủ nhiệm Văn phòng Tài mậu:

 

“Bà chủ La, xin nhé, 10 nghìn cổ phiếu định rút , chuyện cô đừng trách , tin chắc là tin tức hai ngày nay cô cũng xem đấy, thật sự rước lấy rắc rối, cô thông cảm cho."

 

Tin tức hai ngày gần đây La Bảo Châu cũng qua.

 

Dạo phong trào cải tạo chế độ cổ phần doanh nghiệp bùng nổ, cổ phiếu bán , bắt đầu thi triển đủ ngón nghề.

 

trực tiếp chạy đến sân lớn của Quốc vụ viện ở Bắc Kinh để bán cổ phiếu.

 

Các cán bộ cơ quan lúc đó đều hiểu cổ phiếu, trong tay cũng chẳng bao nhiêu tiền tiết kiệm, đối mặt với việc tiếp thị, đều mảy may lay động.

 

Đương nhiên, lúc nào cũng đầu tiên dám “ăn cua".

 

Có một cán bộ thuộc Vụ Quản lý Kinh tế của Ủy ban Cải cách Thể chế Kinh tế Quốc gia, tiên phong mua 20 cổ phiếu để thử xem , tổng cộng là 1000 tệ, coi như là mở hàng.

 

dẫn đầu, lượt thêm vài mua cổ phiếu.

 

Những cán bộ mua cổ phiếu căn bản ý định phát tài gì cả, họ hiểu khái niệm cổ phiếu việc chia cổ tức, họ chỉ thuần túy là ủng hộ sự phát triển của chế độ cổ phần, dùng tiền tiết kiệm ít ỏi của để chi viện cho công cuộc xây dựng đất nước.

 

Đây vốn dĩ là một chuyện , cho đến khi những phương tiện truyền thông tọc mạch đưa chuyện lên báo.

 

Truyền thông đặt một tiêu đề khoa trương, rằng trong sân lớn của cơ quan, nhiều đang tụ tập, đều đang hăng hái mua một thứ đồ đây từng mua bao giờ, thứ đồ đó gọi là cổ phiếu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-292.html.]

 

Sau khi báo chí đăng tải, gây một làn sóng xôn xao dư luận.

 

Các lãnh đạo cấp trực tiếp gọi điện hỏi xem ai đang bán cổ phiếu trong sân lớn của cơ quan?

 

Chuyện ầm lên , mấy vị cán bộ đó mua cổ phiếu sợ đến mức trực tiếp trả cổ phiếu, từ đó dấy lên một cuộc tranh luận về việc cán bộ phép mua cổ phiếu .

 

Việc cán bộ mua cổ phiếu , quy định ở mỗi nơi một khác, quốc gia quy định rõ ràng là mua, nên một cán bộ ủng hộ công việc thì mua .

 

Lần chuyện to lên, một cán bộ mua cổ phiếu đó đều sợ hãi mà trả cổ phiếu, Chu Khai Sướng chính là một trong đó.

 

Vì sự nghiệp tiền đồ, hành động như cũng là điều dễ hiểu, La Bảo Châu thể trách cứ đối phương.

 

Cô thở dài một tiếng, cúp điện thoại, thẳng Dương Lỗi ở đối diện.

 

“Thế , đưa cho 10 nghìn cổ phiếu, thử xem."

 

Một cuộc điện thoại khiến La Bảo Châu thành công đổi ý định, Dương Lỗi vui mừng khôn xiết, vội vàng đồng ý, ngàn ân vạn tạ ngoài.

 

Đợi , La Bảo Châu nhấc điện thoại, gọi cho Vệ Trạch Hải đang ở xa tại Quảng Châu.

 

Đầu dây bên bắt máy, cô lập tức rõ mục đích:

 

“Dạo tin tức ầm lên ghê quá, là 5000 cổ phiếu đó chú cứ trả ạ."

 

Vệ Trạch Hải xong, lập tức hiểu ý định của La Bảo Châu.

 

“Thôi , sợ ảnh hưởng , cũng đến tuổi nghỉ hưu , còn hai tháng nữa là chính thức thủ tục nghỉ hưu, cả , cũng chẳng gây hậu quả gì lớn đối với , cần trả ."

 

Vệ Trạch Hải chịu trả, La Bảo Châu gọi cho Cục trưởng Tôn ở Quảng Tây.

 

“Cục trưởng Tôn, dạo chú theo dõi tin tức ạ?

 

Mua cổ phiếu thể gây rắc rối đấy, 5000 cổ phiếu chú đồng ý mua đó, cháu thấy là cứ trả cho cháu ."

 

“Nói cái gì , chuyện phản bội giữa chừng thế chứ."

 

Cục trưởng Tôn kiên quyết trả.

 

mà..."

 

La Bảo Châu chút lo lắng, Vệ Trạch Hải sắp nghỉ hưu, cho dù ảnh hưởng cũng gây hậu quả quá lớn, nhưng Cục trưởng Tôn đang trong thời kỳ thăng tiến, từ huyện trưởng lên đến vị trí cục trưởng, dọc đường cũng dễ dàng gì, vì một chuyện nhỏ mà ảnh hưởng đến tiền đồ thì thật là đáng.

 

mà cái gì mà nhưng mà."

 

Cục trưởng Tôn vui, “Cô xem cô thế, mấy ngày thì khổ sở khuyên lơn mua, giờ cô khổ sở khuyên lơn rút , chẳng cô bận rộn tới bận rộn lui cuối cùng là công cốc ?

 

trả."

 

“Hơn nữa, hiện tại cấp cũng quy định cứng nhắc là cán bộ nhất định mua, đợi đến lúc nào quy định cụ thể tính cũng muộn, cứ , đang bận lắm, với cô nữa."

 

Rầm một tiếng, Cục trưởng Tôn trực tiếp cúp điện thoại.

 

Cả hai đều thái độ kiên quyết chịu trả cổ phiếu, khiến La Bảo Châu trong lòng chút cảm động.

 

Từ văn phòng của La Bảo Châu , Dương Lỗi lập tức đến tiệm quần áo một chuyến.

 

Hơn nửa năm nay, Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Tuệ luôn bận rộn học tiếng Anh, đầy nửa tháng nữa là họ sẽ tham gia kỳ thi TOEFL, thời khắc then chốt như , lẽ nên đến phiền, nhưng Dương Lỗi nhịn .

 

Cơ hội phát tài lúc nào cũng để dành cho quen .

 

Anh chạy đến tiệm, kéo Đào Mẫn Tĩnh và Đào Hồng Tuệ sang một bên, rõ mục đích một cách ngắn gọn súc tích:

 

“Hiện giờ đang bán cổ phiếu cho bà chủ La, đây là một hành động đầu tư mang lợi nhuận lớn, hai bỏ tiền mua một ít , tuyệt đối lỗ !"

 

mà... chúng mua mà!"

 

Đào Hồng Tuệ nhịn mà tiết lộ, “Lúc bà chủ La kêu gọi nhân viên mua cổ phiếu, và chị Mẫn Tĩnh mỗi mua 100 cổ phiếu, tốn mất 200 tệ đấy!"

 

Nói đến chuyện , Đào Hồng Tuệ đến giờ vẫn còn thấy xót tiền.

 

hiểu cổ phiếu là cái thứ gì, nhưng Đào Mẫn Tĩnh ủng hộ bà chủ La, cô cũng chỉ đành ủng hộ theo, dù bà chủ La còn đưa hai nước ngoài tu nghiệp mà, một ơn huệ lớn như , việc đáp bằng 200 tệ cổ phiếu dường như đáng để nhắc tới.

 

Đáng tiếc Đào Hồng Tuệ sinh trong gia đình nghèo khó, đối với 200 tệ cô vẫn luôn canh cánh trong lòng, trong thâm tâm cô, chuyện chẳng khác gì ném tiền qua cửa sổ.

 

“Mới mua 100 cổ phiếu?

 

Quá ít, hai mua thêm một chút nữa , tin , nhất định lỗ."

 

Dương Lỗi nghĩ ngợi một lát, trực tiếp định định mức cho họ, “Mỗi mua thêm 500 cổ phiếu nữa nhé."

 

“Cái gì!!"

 

Đào Hồng Tuệ nghi ngờ nhầm.

 

500 cổ phiếu đó là 1000 tệ, đó tiêu mất 200 tệ cô xót ch-ết , giờ bắt cô bỏ thêm 1000 tệ nữa?

 

Không , tuyệt đối .

 

Đào Hồng Tuệ bỏ khoản tiền , tiền cô kiếm đều gửi về nhà để phụ giúp gia đình.

 

Hơn nữa đó ủng hộ 200 tệ , cô cũng là kẻ keo kiệt, trong phạm vi năng lực của , đến mức khá .

 

nhiều tiền như , chị Mẫn Tĩnh cũng ."

 

“Sao thể ."

 

Dương Lỗi căn bản tin.

 

Anh tính toán , với mức lương tháng hiện tại của hai , chỉ vài tháng là thể tích cóp hơn một nghìn tệ.

 

Lấy tiền mua cổ phiếu căn bản là việc gì khó, chỉ xem bằng lòng thôi.

 

Dương Lỗi gạt Đào Hồng Tuệ sang một bên, thẳng Đào Mẫn Tĩnh, “Mẫn Tĩnh cô , giờ cô mua thêm nhiều cổ phiếu, vài năm cô chắc chắn sẽ cảm ơn , hành động gọi là đầu tư.

 

Tiền các cô kiếm mà cứ nắm trong tay thì nó chỉ là một đống giấy thôi, nếu các cô dùng để đầu tư, tiền thể đẻ tiền, đây chính là tư duy của những giàu đấy, cô thể hiểu ?"

 

 

Loading...