Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 307
Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:47:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lúc đầu phần lớn tài sản chất lượng của nhà họ La đều để cho nhà thứ hai, nhà thứ ba chỉ nhận một chút vụn vặt thôi, nhà thứ hai đấu đến trời long đất lở cũng cơ bản gây ảnh hưởng gì đến nhà thứ ba.”
“Chúng cứ xem kịch là .”
Đối với những ân oán giữa La Chấn Dân và La Chấn Hoa, La Chấn Khang coi đó là một cơ hội, tưởng là con chim hoàng yến , thể tìm thời cơ thích hợp một mẻ hốt gọn tài sản của nhà thứ hai.
rằng, chim hoàng yến thực sự là một khác.
La Bảo Châu và La Chấn Khang cùng tâm tư, chỉ cần xem kịch là .
Kịch thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu đây.
Cô tắt radio, dậy từ ban công bếp, trong bếp bà cụ Vương Quế Lan đang dùng khăn lau dọn bàn bếp.
“Dạo , chị gái vẫn xuống lầu chứ ạ?”
Câu hỏi bất chợt khiến bà cụ giật , bà đầu thấy Bảo Châu đang tựa khung cửa, dùng ánh mắt dò hỏi.
“Dần dần nữa , nhưng thỉnh thoảng cũng xuống lầu dạo một chút cho khuây khỏa.”
Không giống như đây, nhất định ngày nào cũng xuống xổm bên bồn hoa.
“Vậy thì .”
La Bảo Châu tưởng là do yếu tố thời gian, trôi qua lâu thì chị gái tự nhiên sẽ thích nghi thôi, chỉ bà cụ Vương Quế Lan là nguyên do thực sự.
Ngày hôm đó Dương Lỗi đến gặp La Ngọc Châu một , La Ngọc Châu mới tiếp tục cố chấp nữa, lúc đầu bà ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy , mới nghĩ thông suốt.
Chẳng trách Dương Lỗi vội vã như , ngay cả một lời chào hỏi lễ phép cũng , chuyện phần lớn là liên quan đến La Ngọc Châu.
Là một bà cụ sống hơn bảy mươi năm, Vương Quế Lan gì mà hiểu chứ.
Bà hiểu rõ trong lòng nhưng cũng hỏi han nhiều, La Bảo Châu và Từ Nhạn Lăng tiết lộ nguyên nhân thực sự khiến Dương Lỗi rời , chắc hẳn là để giữ gìn danh dự cho La Ngọc Châu, nếu thì bà chỉ lặng lẽ coi như chuyện gì.
——
Kể từ ngày gặp La Ngọc Châu đó, Dương Lỗi còn tranh thủ lúc rảnh rỗi lén lút đến đó hai , cả hai đều thấy bóng dáng nào bên cạnh bồn hoa lầu, trong lòng cũng yên tâm hơn phần nào, từ đó dành bộ tâm trí việc để kiếm thật nhiều tiền.
Mẩu tin tức đăng báo chí rằng quốc trái thể chuyển nhượng khiến thấy một thương cơ.
Trên đời nhiều thông minh như , một khi chính sách đưa , tất cả đều thể thấy, khó tránh khỏi những đầu óc linh hoạt sẽ nghĩ đến cách mà thể nghĩ tới, thế là Dương Lỗi quyết định đến nấp ở cạnh ngân hàng để xem đồng nghiệp nào đáng nghi .
Liên tục túc trực tại ngân hàng Thâm Quyến trong mấy ngày liền, cuối cùng một ông lão trông hơn 50 tuổi lọt tầm mắt của .
Ông lão vóc dáng thanh mảnh, đôi lông mày xếch thẳng thái dương, trông vẻ phong thái tiên phong đạo cốt.
Liên tục mấy ngày, ông lão đều đến ngân hàng thủ tục, Dương Lỗi đặc biệt gần xem thử, thủ tục mà ông lão đều là đổi quốc trái lấy tiền mặt.
Không còn nghi ngờ gì nữa, ông lão cùng ý tưởng với , đang lén lút buôn bán quốc trái, hơn nữa còn thực hiện kế hoạch sớm hơn .
Sau vài ngày quan sát, Dương Lỗi nảy một ý, đặc biệt chọn lúc ông lão rời khỏi cổng ngân hàng để gọi ông .
“Đợi chút, ở đây đ-ánh rơi một trăm tệ, ông đ-ánh rơi ?”
Bất thình lình gọi , ông lão đầu , thấy một thanh niên tướng mạo đàng hoàng, ánh mắt chân thành, giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o thủ đoạn thấp kém.
Tờ một trăm tệ đó thanh niên kẹp trong tay, thanh niên đưa tiền cho ông:
“Bác , bác kiểm tra xem bác đ-ánh rơi tiền , cháu thấy ở đây chỉ mỗi bác ngang qua thôi, bác đ-ánh rơi ạ?”
Ông lão giả vờ sờ sờ túi túi , tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Ái chà, đúng là đ-ánh rơi , đa tạ nhé trai, thì hôm nay mất toi một trăm tệ .”
Ông lão nhận lấy tiền, cảm ơn hớn hở rời .
Sáng sớm hôm , ông lão đến ngân hàng việc, lúc rời vẫn thanh niên gọi .
“Bác ơi, bác xem bác đ-ánh rơi một trăm tệ , lúc nãy chỉ mỗi bác ngang qua thôi, bác mau kiểm tra ạ.”
Cùng một tiền, cùng một , cùng một lời thoại, chuyện chút đáng suy ngẫm đây.
Trên đời chuyện trùng hợp đến thế ?
Không thể nào chứ?
Trong lòng ông lão đầy vẻ nghi hoặc, tờ một trăm tệ đang đưa tới, lợi ích cuối cùng ông cũng nhịn , vẫn nhận lấy tiền, cảm ơn rời .
Ngày thứ ba đến ngân hàng việc, cùng một địa điểm, cùng một nhân vật, cùng một sự việc lặp .
“Bác ơi, ở đây đ-ánh rơi một trăm tệ, bác xem bác vô ý đ-ánh rơi ạ.”
Thôi , dù là chậm chạp đến thì cũng nên hiểu rằng trời sẽ rơi bánh bao xuống cùng một chỗ ba , đây rõ ràng là cố ý .
Ông lão nheo mắt , quan sát kỹ trai trẻ mặt.
Chàng trai trẻ trông khôi ngô tuấn tú, nhưng thủ đoạn thì khá khiến suy ngẫm.
“Nói , nhắm là vì cái gì?”
Tự nhiên đưa tiền cho ông ba ngày liền, chắc chắn thể là cầu mong điều gì.
Dương Lỗi mỉm , đưa tay tự giới thiệu:
“Cháu tên là Dương Lỗi, là một tài xế taxi.”
“ tên là... cứ gọi là lão Giả là .”
Lão Giả khách sáo bắt tay một cái, “Một tài xế taxi như mỗi ngày công việc là khắp nơi chở khách , cứ ngày ngày túc trực ở cổng ngân hàng rình một lão già như thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-307.html.]
“Bác Giả, đường phố là nơi để chuyện, chi bằng lên xe của cháu trò chuyện chút ạ?”
Dương Lỗi chỉ chiếc xe taxi nổi bật đang đỗ ở lề đường cách đó xa, lão Giả liếc một cái, thấy đó biển hiệu chính quy nên cũng bước theo .
Chui trong xe, ông thẳng vấn đề:
“Chàng trai trẻ như tâm tư cũng thật nhiều đấy, , mục đích gì?”
“Cháu thực cũng chẳng mục đích gì cả.”
Dương Lỗi mỉm :
“Chỉ là hỏi bác xem mấy ngày nay bác đổi quốc trái là thu mua từ thế ạ?”
Hô hố, hóa trai trẻ nhắm bí mật kiếm tiền của ông.
Bí mật thể tùy tiện cho ngoài ?
Tất nhiên là .
mà...
Lão Giả liếc mắt trai trẻ ở ghế lái, trai trẻ toát lên vẻ lanh lợi, qua là thấy thông minh , hơn nữa còn sẵn lòng đưa cho ông một trăm tệ liên tục trong ba ngày, chứng tỏ là tính tình hào phóng, sẵn sàng chi tiền.
Vừa thông minh cách nhường lợi, cộng sự cũng tệ.
“Cậu hỏi thăm thu mua quốc trái từ gì?
Sao nào, hợp tác với ?
Hay là tự một ?”
Hai lựa chọn đưa , mắt đều nên trả lời thế nào.
“Nếu bác chê, sẵn lòng hợp tác với cháu thì cháu đương nhiên cũng vui mừng ạ, nếu bác thì cháu cũng chẳng ép buộc , bác thấy đúng ạ?”
Đối phương đưa bậc thang tới, lão Giả liền nhận lời ngay:
“Muốn hợp tác cũng , nhưng xem đủ vốn liếng .”
Ông đưa hai ngón tay trỏ , đan chéo đặt mặt Dương Lỗi:
“Cậu con ?”
Dương Lỗi mỉm , đưa một bàn tay :
“Cháu con ạ.”
“Đủ , quá đủ .”
Lão Giả cũng tươi rạng rỡ, “Cậu tư cách để trở thành cộng sự của , tiếp theo, chúng nên quen với một chút .”
Quá trình chút kỳ lạ, hai đạt thỏa thuận hợp tác mới tìm hiểu lẫn .
Qua những câu chuyện phiếm, lão Giả Dương Lỗi là địa phương, đến từ một làng quê nhỏ ở Hồ Nam, cùng các đồng hương đến Thâm Quyến tìm hướng phát triển, đây từng tài xế cho ông chủ, nhận lương ch-ết nữa nên tự ngoài bươn chải, dựa công việc thầu xe taxi mà kiếm một khoản tiền.
Dương Lỗi cũng con lão Giả.
Lão Giả là gốc Thâm Quyến, đây Thâm Quyến phát triển, ít từ đại lục vượt biên sang cảng Thành, thành công thì đương nhiên là đến cảng Thành vùng vẫy ở chân trời mới, thành công thì gửi xác đáy biển, những đồ vật giá trị cũng chìm theo luôn.
Hồi đó trong dân cư Thâm Quyến những chuyên mò những đồ vật giá trị đáy biển, mò lên thì tìm mối để tiêu thụ, lão Giả chính là tiêu thụ đó.
cùng với cải cách mở cửa, cuộc sống của dân Thâm Quyến dần dần khá lên, còn ai mạo hiểm tính mạng để vượt biên sang cảng Thành nữa, lão Giả cũng dần dần thất nghiệp.
Thất nghiệp xong lão Giả định cùng làng trang trại chăn nuôi, nhưng ông là một kẻ lười biếng từng việc đồng áng bao giờ, bỏ nổi chút sức lực nào, vài ngày kêu mệt thôi.
Dựa chút vốn liếng cũ ông cầm cự mấy năm trời, dần dần tái xuất, bắt đầu tìm kẽ hở một nghề xám để mưu sinh.
Năm ngoái khi tin tức báo chí rằng quốc trái thể chuyển nhượng, lão Giả xưa nay vốn nhạy cảm với các nghề xám nảy sinh ý định, cho rằng buôn bán quốc trái là một công việc b-éo bở, tự bắt đầu khắp các nơi cảng Thành để thu mua quốc trái.
Ngân hàng kết nối mạng, giá quốc trái ở các nơi sự chênh lệch lớn, ông đến những vùng quê hẻo lánh ở tỉnh Phúc Kiến bên cạnh, một thu mua gần một vạn tệ quốc trái, về ngân hàng Thâm Quyến để đổi lấy tiền mặt.
Tích tiểu thành đại, chuyến buôn bán quốc trái đó ông gom mười vạn tệ quốc trái, mang về đổi cho các ngân hàng ở Thâm Quyến, chỉ trong vài ngày kiếm mấy ngàn tệ b-éo bở.
Nếu vốn liếng càng nhiều thì tiền kiếm đương nhiên sẽ càng nhiều, đó cũng là lý do ông yêu cầu Dương Lỗi vốn.
Sự tin tưởng luôn nảy sinh trong hành động.
Tiếp theo lão Giả đưa Dương Lỗi chạy đến vài nơi hẻo lánh cả quốc gia để thu mua một quốc trái, hai chia chác đều đặn, một vẻ hòa thuận, sự hợp tác cũng ngày càng ăn ý.
Sau khi kiếm vài khoản tiền nhỏ, cộng sự nên lão Giả ăn lớn hơn.
Ông tìm thấy Dương Lỗi đang chạy khách đường, kéo cửa xe chui tọt bên trong:
“Chuyến tiếp theo định chơi một mẻ lớn đây, thể gom hai trăm vạn ?”
Hai trăm vạn?
Đùa gì thế.
Dương Lỗi lắc đầu.
“Nếu hai trăm vạn, một chúng kiếm sẽ càng nhiều hơn, nghĩ xem, hiện giờ kiểu ăn chỉ và mới nghĩ , những quốc trái ở những vùng hẻo lánh đó ngộ nhỡ khác thu mua mất thì chẳng còn phần của chúng nữa , cho nên chúng nhanh tay lên, tranh thủ thời gian khắp nơi để thu mua.”
“ thu mua lượng lớn thì cần vốn liếng lớn, trong tay vài chục vạn, trong tay cũng vài chục vạn, chúng nghĩ cách gom thêm chút nữa, gom đủ một mẻ lớn thấy thế nào?”
Dương Lỗi trầm ngâm gì.
“Cậu đừng do dự nhé, kiểu kinh doanh kỵ nhất là do dự đấy, chỉ cần do dự một chút thôi là cơ hội sẽ nhường cho khác ngay, hối hận cũng chẳng kịp , khuyên nên suy nghĩ cho kỹ...”
Nói một nửa, Dương Lỗi đột nhiên đẩy cửa xe lao ngoài.