Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:54:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

La Ngọc Châu rời khỏi ban công, thẳng tới xuống đối diện cô:

 

“Em Dương Lỗi đây cùng với Đào Mẫn Tĩnh, Đào Hồng Tuệ, Trâu Diễm Thu ba cùng từ nơi nhỏ tới Thâm Quyến phát triển, tình nghĩa sâu nặng, nay hôn lễ Đào Mẫn Tĩnh, Đào Hồng Tuệ và Trâu Diễm Thu đều tới tham gia, duy chỉ Dương Lỗi tới?"

 

“Anh tới ."

 

“Tại ?"

 

La Ngọc Châu truy vấn.

 

Khoảnh khắc cuối cùng cũng đến.

 

Kể từ khi bình phục, La Ngọc Châu vẫn luôn nhắc tới Dương Lỗi , nhưng cô La Ngọc Châu sớm muộn gì cũng sẽ nhắc tới, La Bảo Châu im lặng giây lát, ngước mắt đối diện:

 

“Chị, chị gặp ?"

 

Không khí tĩnh lặng trong chốc lát.

 

Đối diện truyền tới giọng kiên định của La Ngọc Châu:

 

“Chị nên gặp ."

 

“Được , em thể đưa chị gặp , nhưng mà..."

 

La Bảo Châu dậy, quên nhắc nhở:

 

“Chị chuẩn tâm lý cho ."

 

La Ngọc Châu chuẩn tâm lý đầy đủ, nhưng cô hiểu lầm ý của La Bảo Châu.

 

Cô tưởng La Bảo Châu chỉ là lời nhắc nhở ấm áp, cho nên khi ngày hôm theo La Bảo Châu lái xe tới bệnh viện tâm thần duy nhất ở Thâm Quyến, cổng bệnh viện La Ngọc Châu chần chừ mãi chịu bước tiếp.

 

“Chuyện là ý gì?"

 

La Ngọc Châu thể tin nổi bảng hiệu bệnh viện:

 

“Chẳng lẽ Dương Lỗi ..."

 

La Bảo Châu giải thích, chỉ :

 

“Chị theo em là ngay."

 

Suốt dọc đường theo La Bảo Châu bệnh viện, vòng qua mấy con đường nhỏ, dừng một chiếc ghế dài giàn hoa t.ử đằng.

 

Trên ghế dài một đàn ông mặc bộ quần áo bệnh nhân khổ lớn, ánh mắt rã rời.

 

Nhìn thấy động tĩnh xung quanh, đàn ông chỉ ngước mắt một cái, đối với hai đột nhiên xuất hiện thì ngơ.

 

“Anh ?"

 

Nếu tận mắt chứng kiến, La Ngọc Châu suýt nữa dám tin đàn ông ghế dài với ánh mắt đờ đẫn xa , cư nhiên là Dương Lỗi tâm tư linh hoạt, tinh ranh nhạy bén đây.

 

Biến cố gì khiến trở thành dáng vẻ như hiện tại?

 

“Khoản đầu tư bất động sản ở Hải Nam khiến phá sản chỉ một đêm, cú sốc quá lớn, thêm đó thời điểm đó tin tức của chị, tưởng chị qua đời, cú sốc kép, tinh thần chịu đựng , phát điên ."

 

Sau khi La Bảo Châu giải thích xong, liếc ghế dài, chủ động chuyển bước, xa vài mét, nhường một chút gian cho hai .

 

Cơn gió mát lành lướt qua cành cây, thổi bay vạt áo bệnh nhân của đàn ông, một chiếc lá rơi đầu , đàn ông .

 

La Ngọc Châu bước tới, nhặt chiếc lá đầu .

 

Mọi đều mắc bệnh tâm thần thường mang tính công kích, đàn ông ghế dài, mặc cho cô loay hoay đầu, hề công kích, chỉ ngước đôi mắt tiêu cự cô một cái, trong mắt là sự xa lạ.

 

Anh nhận cô nữa.

 

ngay mặt, cũng nhận cô.

 

“Anh còn nhớ em tên là gì ?"

 

Không tiếng trả lời.

 

Duy chỉ gió mát thổi cành, xào xạc vang lên.

 

La Ngọc Châu tiếp tục hỏi thêm nữa, cũng đành lòng tiếp nữa, cô tháo chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy ở cổ tay xuống, nhét tay đàn ông, một cái đàn ông vẫn dửng dưng như cũ, bước nhanh rời .

 

La Bảo Châu cách đó vài mét vội vàng đuổi theo.

 

Hai từ bệnh viện , xe đường về, hốc mắt La Ngọc Châu đỏ hoe, trong mắt rõ ràng lệ.

 

Cô cụp mắt xuống, chớp chớp vài cái để kìm nước mắt, trầm giọng :

 

“Chị đem chiếc vòng tay em tặng chị tặng cho , xin ."

 

“Đã tặng cho chị thì chị quyền xử lý, xin cả."

 

La Bảo Châu lấy từ trong túi một chiếc khăn tay trắng muốt đưa cho bên cạnh lau nước mắt, nhưng bên cạnh, ánh mắt chỉ chú ý tới con đường phía .

 

“Anh như thực cũng coi như là trong cái rủi cái may, tránh một kiếp, kinh doanh phá sản, khoản nợ gánh là trả nổi, lão Giả hợp tác với nhảy lầu , tuy phát điên, ít nhất còn giữ mạng, cũng rũ bỏ một nợ nần."

 

La Bảo Châu an ủi khác, trình độ của cô thực sự hạn, nhưng những gì cô đều là sự thật.

 

Còn rừng xanh lo gì củi đốt.

 

Ngay cả La Ngọc Châu bao nhiêu năm còn thể tỉnh táo , một ngày nào đó Dương Lỗi cũng khôi phục bình thường.

 

Chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy mà La Ngọc Châu tặng , há chẳng là tặng một niềm hy vọng.

 

Đó là chiếc vòng tay trị giá hơn hai triệu đô la Hồng Kông, cũng là một khoản vốn lưu động thể chuyển hóa, tiền đề là Dương Lỗi thể khôi phục tỉnh táo.

 

Trong bệnh viện, giàn hoa t.ử đằng.

 

Người đàn ông ghế dài sờ chiếc vòng ngọc trong tay, bất tri bất giác nước mắt đầm đìa.

 

Trong miệng gian nan mà thốt hai chữ sinh sượng:

 

“Ngọc Châu."

 

Sau đó như trúng tà, ngừng lặp lặp chỉ gọi hai chữ .

 

Cuối cùng cũng trả lời câu hỏi.

 

.

 

Sau hôn lễ, Lý Văn Kiệt và Đào Mẫn Tĩnh dự định Hawaii hưởng tuần trăng mật.

 

Lý Tú Mai lo liệu bộ hôn lễ , trong lòng vui mừng ngưỡng mộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-349.html.]

Văn Kiệt kết hôn, Lệ Quyên tuy kết hôn nhưng hậu duệ, duy chỉ hai đứa con nhà , kết hôn, hậu duệ, lo ch-ết .

 

Hiện tại Hoàng Tuấn Thành và Hoàng Hương Linh đủ bà nở mày nở mặt, sự nghiệp bảo hiểm của Hoàng Tuấn Thành phát triển khắp cả nước, thương hiệu máy tính Hoa Tinh do Hoàng Hương Linh nghiên cứu phát triển trở thành thương hiệu hot nhất hiện nay, mặt mũi vô cùng.

 

khi trải qua hôn lễ của Lý Văn Kiệt, bà phát hiện nguyện vọng chân thành nhất trong lòng , vẫn là hy vọng hai đứa con thể lập gia đình, khai chi tán diệp.

 

Tâm tư đây đả kích mà dần nguội lạnh, tiệc cưới của Lý Văn Kiệt kích thích nó sống .

 

Tâm tư Lý Tú Mai bắt đầu hoạt động trở .

 

Bà tranh thủ lúc Hoàng Tuấn Thành khó khăn lắm mới mặt ở nhà, tóm lấy cơ hội sức công tác tư tưởng:

 

“Con xem Văn Kiệt kìa, giờ hạnh phúc bao, còn kém con mấy tuổi đấy, con xem con bây giờ , đến lúc lập gia đình ."

 

“Hai hôm trong đám cưới Văn Kiệt, những bậc bề đó hỏi tới con, đều trả lời thế nào, con là lớn nhất tuổi, đến giờ vẫn lấy vợ, đều đang dòm ngó đấy."

 

“Tự con nghĩ xem, con xem những trạc tuổi con xung quanh , ai còn kết hôn?"

 

Dứt lời, Trình Bằng cạnh Hoàng Tuấn Thành hì hì giơ tay:

 

“Thím , lời chút đúng , nay khác xưa, thanh niên bây giờ kết hôn muộn lắm, giống với thế hệ cũ của các thím ."

 

Suýt nữa thì quên, Trình Bằng cũng kết.

 

Đây đúng là một cặp em cùng cảnh ngộ.

 

Tâm tư Lý Tú Mai chuyển biến, ánh mắt đảo quanh Trình Bằng:

 

“Bằng , là chuyện chúng trù tính một chút?"

 

Chuyện ngoài việc vun vén cho và Hoàng Hương Linh, Trình Bằng liên tục xua tay:

 

“Đừng đừng đừng, thím lòng của thím cháu xin nhận, chuyện thôi cứ bỏ qua , thím xem giờ Hương Linh giỏi giang thế nào, cháu xứng với cô !"

 

“Lời nhỉ, con cũng kém gì ."

 

Lý Tú Mai quăng Hoàng Tuấn Thành dầu muối thấm sang một bên, chủ động xuống cạnh Trình Bằng:

 

“Thím là nhắm trúng nhân phẩm của con, chúng đều hiểu gốc rễ, thế mới yên tâm chứ, hôn nhân chẳng mưu cầu sự định , Hương Linh tính tình , con tính tình , hai sống với là hợp nhất."

 

Những lời tâm huyết lời giả dối, Trình Bằng cũng hiểu tâm tư của Lý Tú Mai.

 

Chẳng qua là...

 

đương sự Hoàng Hương Linh đồng ý mà.

 

Mãi một thời gian mới , Lý Tú Mai lặng lẽ gọi tới nhà là để Hoàng Hương Linh xem mắt, lúc đó hề , tưởng Lý Tú Mai thực sự sắp xếp đối tượng xem mắt cho Hoàng Hương Linh, trong lòng thấy hụt hẫng một hồi.

 

Sau đó phát hiện đối tượng xem mắt mà Lý Tú Mai nhắm tới là chính bản thì cũng hề vui mừng bao nhiêu.

 

Anh suy nghĩ chân thực nhất từ miệng Hoàng Hương Linh , con bé dồn hết tâm trí sự nghiệp, áp căn kết hôn .

 

Kết hôn là chuyện của hai , thể nhiệt tình một , cái đó vô dụng thôi.

 

Chuyện như thế cũng cưỡng cầu , Trình Bằng nghĩ thông suốt , khuyên Lý Tú Mai cũng nên nghĩ thoáng :

 

“Mọi việc thể miễn cưỡng, Hương Linh kết hôn thì thím cũng đừng ép cô , cháu thấy giờ cô sống , thế là đủ .

 

Còn cháu mà, cháu bạn với Tuấn Thành, hai đứa cháu cùng độc , chê cũng bạn."

 

Lý Tú Mai:

 

“..."

 

Độc là chuyện gì đáng để khoe khoang lắm ?

 

Làm như vinh quang lắm bằng.

 

Hết thu-ốc chữa, mấy đứa trẻ hết thu-ốc chữa !

 

Lý Tú Mai lườm hai kẻ ngang ngược mấy cái, tức giận bỏ .

 

Trong sân chỉ còn Hoàng Tuấn Thành và Trình Bằng.

 

Không còn Lý Tú Mai lải nhải bên cạnh, xung quanh lập tức yên tĩnh , Hoàng Tuấn Thành vốn luôn phát biểu chậm rãi mở lời:

 

“Cậu cần bạn độc với ."

 

“Hì, đó là đùa với thím thôi mà."

 

Hoàng Tuấn Thành một cái:

 

“Không, hề đùa."

 

Một câu chắc nịch.

 

Trong sân lâu phản hồi.

 

Một lúc lâu , Trình Bằng mới tìm giọng của :

 

“Tuấn Thành, đang ?"

 

Anh dùng nụ gượng gạo để che giấu sự chột trong lòng, giọng điệu theo đó mà cao lên mấy phần, giải thích một cách giấu đầu hở đuôi:

 

thực sự là đùa với thím thôi, cần để tâm ."

 

Hoàng Tuấn Thành tiếp lời, chỉ cúi , chậm rãi vén ống quần lên.

 

Dưới ống quần, lộ một đoạn chân giả.

 

Đó là chiếc chân giả bằng vật liệu khí áp tiên tiến nhất mà mua ở nước ngoài.

 

bây giờ thể cần chống gậy nữa , mặc quần dài và giày chạy bộ, khác gì bình thường cả, phố cũng sẽ chịu những ánh mắt dị nghị, cho nên..."

 

Đột nhiên còn đoạn , Trình Bằng theo bản năng hỏi tiếp:

 

“Cho nên cái gì?"

 

“Cho nên cần cảm thấy tự trách nữa, chọn lập gia đình là nguyên nhân của chính , liên quan gì tới việc tàn tật ở chân cả, cần bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, thể theo đuổi hạnh phúc của riêng , đừng dùng cách ' theo ' để trừng phạt chính nữa."

 

buông bỏ , giờ đến lượt buông bỏ đấy."

 

Nói xong, Hoàng Tuấn Thành điều khiển chân giả, chậm rãi mà bình thản rời khỏi sân.

 

Chỉ để Trình Bằng chôn chân tại chỗ, nước mắt đầm đìa.

 

Ký ức của nhiều năm ngừng tràn về trong tâm trí, khơi dậy một đoạn quá khứ bụi bặm ai tới.

 

 

Loading...