Bị Hào Môn Cảng Thành Ruồng Bỏ, Tôi Phất Lên Ở Đại Lục [Niên Đại] - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-09 10:41:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đây La Chấn Dân bao giờ chủ động nhắc tới La Bảo Châu mặt nhà, thậm chí khi bà và cửa hàng trang sức của La Bảo Châu xảy mâu thuẫn, La Chấn Dân cũng từng hỏi han lấy một câu.”

 

“Vậy việc kinh doanh cửa hàng trang sức của La Bảo Châu thế nào?"

 

La Chấn Dân còn tâm trí xem báo nữa, ông đặt tờ báo tay xuống, thần sắc khá nghiêm túc :

 

“Cửa hàng cô buôn bán ?"

 

“Không , vô cùng ."

 

Lữ Mạn Vân khẳng định chắc nịch:

 

“Cửa hàng trang sức của nó đây một lũ cướp hỏi thăm một , khó khăn lắm mới khôi phục sinh khí thì vướng một vụ kiện tụng, đến giờ vẫn gượng dậy nổi ."

 

Mặc dù La Bảo Châu cam lòng liều mạng cứu vãn, nào là chạy quảng cáo, nào là tốn tâm sức cho thiết kế mẫu mã, nhưng cửa hàng tổn thương nguyên khí, một sớm một chiều là thể vực dậy nổi.

 

La Bảo Châu bao nhiêu hành động cải cách cũng chỉ là vô ích thôi.

 

Đại La thần tiên cũng khó mà cứu nổi cửa hàng đó.

 

“Cứ nên phòng một chút thì hơn."

 

La Chấn Dân Thâm Quyến một chuyến, cách đối với La Bảo Châu một sự chuyển biến nào đó.

 

Trước đây ông bao giờ đặt La Bảo Châu mắt, cho rằng La Bảo Châu ở Thâm Quyến chẳng qua chỉ là quậy phá lung tung thôi.

 

Đi Thâm Quyến một chuyến mới phát hiện, La Bảo Châu dường như quậy phá lung tung, cô trông vẻ đầu tư lộn xộn nhiều ngành nghề, khiến nắm bắt mạch chính của cô, nhưng hiểu , trong lòng ông một luồng bất an ẩn hiện.

 

Luôn cảm thấy La Bảo Châu dường như đang âm thầm thực hiện một kế hoạch nào đó.

 

Ông khi thấy Thống đốc Cảng tới ủng hộ, ông chút đ-ánh giá cao La Bảo Châu , nhưng ít nhất La Bảo Châu tuyệt đối vô dụng như ông tưởng.

 

Một vô dụng thì thể khiến Thống đốc Cảng đích tới ủng hộ chứ.

 

Hừ, bất kỳ bữa tiệc nào của nhà họ La ông cũng thể mời nổi Thống đốc Cảng, mà một khách sạn nhỏ khai trương của La Bảo Châu thể khiến Thống đốc Cảng đích ghé thăm, điều thể lên một vấn đề .

 

Ánh mắt La Chấn Dân trầm xuống:

 

“Mẹ, nhất hãy phòng một chút."

 

Lữ Mạn Vân đối với chuyện :

 

“..."

 

Không chứ, lúc khi bà định phòng La Bảo Châu một chút thì ai là bảo bà quá coi trọng La Bảo Châu cơ chứ?

 

Nghe tin La Chấn Dân kế hoạch nội địa khảo sát, bà sớm đưa đề nghị để La Chấn Dân dò xét thực hư của La Bảo Châu, lúc đó La Chấn Dân để tâm, còn chê bà là thận trọng quá mức.

 

Đợi đến khi bà thực sự chấp nhận như thì bản La Chấn Dân trở nên thận trọng hơn.

 

Xem La Bảo Châu ở Thâm Quyến phát triển nha, nếu La Chấn Dân cũng đột nhiên gia tăng phòng như thế.

 

Tâm tư Lữ Mạn Vân xoay chuyển, nhỏ giọng đưa gợi ý:

 

“Đã như , chúng nên thực hiện một biện pháp ?"

 

“Không cần."

 

La Chấn Dân cầm tờ báo lên, hề ngẩng đầu mà trả lời.

 

Bất kể thế nào, La Bảo Châu cũng chỉ đang quậy phá ở Thâm Quyến thôi, ông Thâm Quyến một chuyến, thực sự thể giữ thái độ lạc quan đối với Thâm Quyến .

 

Đâu cũng là đất vàng, ngay cả một tòa nhà cao tầng hồn cũng , đường gà vịt trâu bò thành bầy, nơi nơi đều đang chăn nuôi, đây giống một nơi khi mở cửa bên ngoài thu hút đầu tư sẽ xây dựng thành một thành phố lớn, đây rõ ràng chỉ là một cái làng cỡ lớn thôi.

 

Muốn phát triển lên , khó, vô cùng khó.

 

mà...

 

La Bảo Châu quậy phá như chắc chắn mục đích của cô .

 

Về phần mục đích , La Chấn Dân đoán là ở Cảng Thành.

 

“Nó quậy phá ở Thâm Quyến thì cứ để nó , hai năm nay nó ở Thâm Quyến phỏng chừng cũng tích lũy một mối quan hệ, chúng chủ động tay chiếm ưu thế, thực sự ép quá hóa quẫn thỏ cũng c.ắ.n đấy.

 

Hơn nữa với tác phong ở nội địa, sẽ để một quá lớn .

 

Cứ chờ , cây cao đón gió, ở mảnh đất nội địa đó, nó lớn cần chúng tay, tự nhiên sẽ xử lý nó."

 

mà, nếu nó ở Cảng Thành hành động nhỏ gì thì hãy bóp ch-ết kịp thời, mảnh đất Cảng Thành thể để nó thêm bất kỳ chỗ nào nữa."

 

——

 

Đạo lý như La Bảo Châu hiểu.

 

Thế nên cô thấy may mắn vì báo Đặc khu đăng tin về việc Thống đốc Cảng xuất hiện tại hiện trường và đích cắt băng khánh thành khách sạn Nam Viên hôm đó.

 

Cuối tháng, nhà máy thức ăn chăn nuôi cũng xây xong, cô quyết định khiêm tốn một chút.

 

Chỉ mời một thương nhân khả năng nảy sinh hợp tác với nhà máy thức ăn chăn nuôi tới tham dự.

 

Tên của nhà máy thức ăn chăn nuôi gọi là Nhà máy thức ăn chăn nuôi Lạc Phú.

 

Việc đặt tên còn gây một chút sóng gió nhỏ, chủ nhiệm Vệ tiên phong đề nghị gọi là Thức ăn chăn nuôi Phú Khang, ngụ ý cát tường, vả trùng một chữ với Chính Đại Khang Địa, dễ khiến liên tưởng tới thương hiệu nổi tiếng, ké chút danh tiếng của thương hiệu .

 

Ngô Trí Huy thì cảm thấy Thức ăn chăn nuôi Khoái Lạc (Vui vẻ) phù hợp hơn với đặc tính của thức ăn chăn nuôi, những con gà con vịt con lợn đó nên ăn thức ăn chăn nuôi vui vẻ, hơn nữa cái tên thức ăn chăn nuôi vui vẻ dễ nhớ, lợi hơn cho việc truyền bá.

 

Công công lý bà lý, hai đều chịu thỏa hiệp, cuối cùng đưa tới mặt La Bảo Châu để cô phân xử.

 

Chuyện như , thiên vị bên nào cũng là đắc tội bên còn .

 

Thế nên cô dứt khoát lấy mỗi một chữ từ cái tên họ đề nghị, ghép thành Thức ăn chăn nuôi Lạc Phú.

 

Chủ nhiệm Vệ và Ngô Trí Huy xong đều bật , sửa hết những suy tính của cả hai , danh tiếng của Chính Đại Khang Địa, cũng thuận miệng như .

 

La Bảo Châu vẻ mặt thản nhiên đáp :

 

, bởi vì chúng con đường của riêng ."

 

Hai suy tính , vẫn câu “ con đường của riêng " của cô thuyết phục, cuối cùng chốt cái tên .

 

Việc phán định cái tên chỉ là một mâu thuẫn nhỏ, mấy họ việc từ tới nay là đối sự bất đối nhân (hướng việc hướng ), thế nên sóng gió qua , việc hài hòa như thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-hao-mon-cang-thanh-ruong-bo-toi-phat-len-o-dai-luc-nien-dai/chuong-98.html.]

 

Mọi thứ ở nhà máy thức ăn chăn nuôi đều chuẩn sẵn sàng, máy ép viên cũng do một nhà máy cơ khí nông nghiệp ở thị trấn thuộc Quảng Đông vận chuyển về Thâm Quyến, bộ quy trình đều do Ngô Trí Huy phụ trách.

 

Mọi đồng tâm hiệp lực chuẩn cho việc khai trương nhà máy thức ăn chăn nuôi.

 

Ngày khai trương khiêm tốn, ngay cả một bánh pháo cũng đốt.

 

Trận thế thua xa quy mô khai trương của khách sạn Nam Viên.

 

Chủ nhiệm Vệ cũng hiểu sự khiêm tốn của cô, nên chỉ bố trí đơn giản vài cái, lướt qua quy trình thôi.

 

Ai ngờ chín giờ, lượt nhiều khách quý tới chúc mừng.

 

Trong đó thiếu một cấp của chủ nhiệm Vệ.

 

Ngô Trí Huy quá am hiểu cấu trúc lãnh đạo của Thâm Quyến, nhưng một nhân vật tầm cỡ ông vẫn quen , các vị khách quý liên tục tới chúc mừng, ông chút ngẩn ngơ, nhỏ giọng hỏi La Bảo Châu:

 

“Chúng chẳng khiêm tốn thôi ?"

 

Cái cũng thấy khiêm tốn chút nào nha!

 

Mấu chốt là chuẩn , nhiều như , đón tiếp xuể luôn đấy!

 

Ngô Trí Huy bỗng chốc bận rộn đến tối mắt tối mũi.

 

Hồi đầu tháng ông vẫn còn đang đợi chạy thử máy móc thành công ở nhà máy cơ khí nông nghiệp tại thị trấn Quảng Đông đó, bỏ lỡ cảnh Thống đốc Cảng tới cắt băng khánh thành khách sạn Nam Viên, đó chuyện cũng đưa lên báo, La Bảo Châu và chủ nhiệm Vệ cũng chủ động nhắc tới, nên ông mới tình hình lúc đó.

 

Chỉ tưởng đây là những đồng nghiệp mà chủ nhiệm Vệ mời tới để ủng hộ.

 

Sau một hồi bận rộn, ông kéo chủ nhiệm Vệ hỏi chuyện:

 

“Chúng bàn bạc là khiêm tốn , ông mời nhiều tới ủng hộ như ?

 

Ông chuyện xem, chúng chuẩn , bỗng chốc đón tiếp xuể, vạn nhất tiếp đón chu đáo, lỡ đắc tội với ai thì thật chút nào."

 

Nhìn đám đông nghịt tới chúc mừng, chủ nhiệm Vệ .

 

Những nể mặt ông mà tới .

 

Chuyện Thống đốc Cảng tới cắt băng khánh thành khách sạn Nam Viên mặc dù lên báo, nhưng trong nội bộ truyền tai .

 

Họ đều là tự nguyện tới để ủng hộ La Bảo Châu, cái thể diện La Bảo Châu nhận cũng nhận thôi.

 

mặt mũi lớn như , họ cũng do chúng mời tới , ông cứ yên tâm , cần lo lắng đắc tội với ai cả, chúng ai cũng đắc tội nổi ."

 

Để vài câu mập mờ đó, chủ nhiệm Vệ giải thích thêm nữa, tiếp tục bận rộn tiếp đón, Ngô Trí Huy thì ngộ vài phần.

 

Không nể mặt chủ nhiệm Vệ, thì chỉ thể là vì La Bảo Châu.

 

Những mời mà tới, chỉ để ủng hộ La Bảo Châu ?

 

Ngô Trí Huy chút dám tin, ông lướt vài khuôn mặt quen thuộc, trong lòng kinh hãi.

 

Xem năng lượng của ông chủ La còn lớn hơn ông tưởng tượng nhiều nha.

 

Quả nhiên, ôm đúng đùi lớn .

 

Trong lúc Ngô Trí Huy thầm thấy may mắn, thì La Bảo Châu ở bên cạnh lạc quan như .

 

Cô còn đang nghĩ tới việc khiêm tốn một chút đây, ngược còn nhiều khách quý hơn cả hôm ở khách sạn Nam Viên gấp mấy .

 

Đây đều là những chức quyền phận, cũng dám chậm trễ, La Bảo Châu dốc sức tiếp đón một phen, rút ngắn quy trình nhiều, chỉ mong sớm kết thúc.

 

Mắt thấy bộ quy trình xảy sai sót gì, La Bảo Châu cửa tiễn khách mới thở phào nhẹ nhõm một dài.

 

Cùng với sự rời của các vị khách quý, khung cảnh náo nhiệt dần trở nên vắng lặng.

 

Còn kịp nghỉ ngơi lấy một lát, Vương Quế Lan dẫn một toán lớn bà con lối xóm xông tới.

 

“Bảo Châu , bà cho xem lũ lợn nhà bà nuôi , là ăn thức ăn chăn nuôi viên mà lớn nhanh như thổi, đều tới mua thức ăn chăn nuôi đây.

 

Thức ăn chăn nuôi nước ngoài đắt quá, bà con mua nổi, bà với họ là cháu mở nhà máy thức ăn chăn nuôi, cũng bán thức ăn chăn nuôi viên, hôm nay khai trương còn ưu đãi, thế là thi theo bà tới đây."

 

Đằng , bà con lối xóm ai nấy đều xách bao tải, hưng phấn bên trong.

 

“Hôm nay đúng là ưu đãi ?

 

Ưu đãi bao nhiêu?"

 

“Lợn ăn thức ăn chăn nuôi đó đúng là nửa năm thể xuất chuồng ?"

 

“Chỉ bán thức ăn lợn thôi ?

 

Có bán thức ăn gà ?"

 

Bà con lối xóm nhao nhao hỏi han.

 

La Bảo Châu xua xua tay, đám đông im lặng , cô hắng giọng:

 

“Nhà máy chúng sản xuất thức ăn gà, thức ăn vịt, thức ăn lợn, thức ăn lợn chỉ cần cho ăn đủ thì nửa năm xuất chuồng thành vấn đề, hôm nay nhà máy khai trương, mỗi khách hàng đều thể hưởng ưu đãi 20%.

 

Ví dụ như bác mua mười tệ thức ăn chăn nuôi thì sẽ ưu đãi hai tệ.

 

Mọi nếu nhu cầu thì đừng chen lấn, hãy yên lặng xếp hàng ?"

 

Vài câu giải đáp rõ ràng những thắc mắc của quần chúng, bà con lối xóm xong bèn xách bao tải bắt đầu xếp hàng.

 

Khung cảnh hỗn loạn dần trở nên trật tự.

 

La Bảo Châu thu hồi tầm mắt, nhà máy xem kho hàng, lúc xoay , dư quang thoáng thấy một bóng khập khiễng đang từ từ tiến gần ở phía xa.

 

Cô dừng bước, phóng tầm mắt , Hoàng Tuấn Thành đang chống nạng ở cuối hàng.

 

“Sao cũng qua đây ?"

 

La Bảo Châu tới hỏi:

 

“Anh cũng tới mua thức ăn chăn nuôi ?

 

Anh thuận tiện, lát nữa vác về ?"

 

 

Loading...