Bị lưu đày đến Lĩnh Nam? Ta sẽ khiến cả làng được ăn no mặc ấm! - Chương 82: Lúa vụ muộn.
Cập nhật lúc: 2026-05-07 08:25:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa lớn đến nhanh, cũng nhanh.
Nước đọng trong sân dần rút, để mặt đất ướt át cùng một mảnh tan hoang.
Ngọn lửa giận trong lòng Lưu thị dịu đôi chút trận "trúc măng xào thịt" , nhưng những hạt thóc vàng óng lẫn trong bùn nước, bà đau như d.a.o cắt.
Bà lặng lẽ cầm một chiếc rổ, xổm xuống, quản mặt đất lầy lội, từng nắm một, cẩn thận nhặt lấy những hạt thóc nước mưa b.ắ.n lên mặt đất, lẫn trong bùn nhão, bỏ trong rổ.
Động tác của bà chậm, mang theo một nỗi niềm nặng nề và tiếc nuối kể xiết.
"Thật đúng là phí của trời mà..."
Bà lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào, "Hai cái đồ tiểu nghiệt chướng các ngươi... là từng đói bụng ... thể trân trọng lương thực như ... đây đều là mồ hôi của tỷ tỷ các ngươi đổi lấy đấy, mà chẳng xót thương tỷ tỷ các ngươi chút nào..."
Tống Thanh Việt và Tống Nghiên Khê bộ dạng mẫu , trong lòng cũng vô cùng khó chịu.
Hai lặng lẽ xổm xuống, cùng mẫu tìm kiếm từng hạt thóc khả năng bỏ sót trong bùn nước.
Gà Mái Leo Núi
Mỗi một hạt nhặt lên, đều như đang nhặt lấy một phần lao lực nặng trĩu.
Tống Ngật và Tống Dữ bắp chân và m.ô.n.g vẫn còn đau rát, đến sưng húp mắt.
Thấy nương và các tỷ tỷ đều đang nhặt thóc, hai đứa dám lên tiếng, thút thít khập khiễng gia nhập, dùng đôi tay nhỏ bé vụng về bới đống bùn ướt, bỏ những hạt thóc nhặt trong rổ của nương.
Mỗi cử động, vết thương đau đến nhăn mặt, nhưng trong lòng nhiều hơn cả là nỗi sợ hãi và hối hận khi gây đại họa.
"Nương, đừng nữa," Tống Nghiên Khê vành mắt đỏ hoe của nương, trừng mắt hai đứa , giận dữ : "Tối nay phạt Ngật nhi và Dữ nhi, ăn cơm! Để chúng nhớ đời!"
Tống Thanh Việt khẽ kéo góc áo , hạ thấp giọng: "Khê Khê, thể thực sự cho chúng ăn cơm... chúng còn nhỏ, đang tuổi lớn, nhỡ đói hỏng thì ..."
Tống Thanh Việt trách móc Tống Ngật và Tống Dữ, là chính nàng vì vội thu hoạch cao lương, mới sai lầm giao nhiệm vụ phơi thóc quan trọng như cho hai đứa, nếu sai, nàng cảm thấy bản cũng phần.
Lưu thị thấy lời thì thầm của hai chị em, ngẩng đầu lên, lau khóe mắt, giọng vẫn còn chút giận dữ dư thừa, nhưng cũng đó chỉ là lời lúc nóng giận:
"Hừ! Lẽ nên cho chúng ăn bữa tối nay! Đói c.h.ế.t chúng cho xong! Mới tí tuổi đầu dám phung phí lương thực thế , quản giáo thì còn thể thống gì nữa!"
Lời thì là thế, nhưng ngày thường bà vẫn yêu thương các con như , chút thiên vị, giờ phút chung quy cũng chỉ là lời giận dỗi.
Năm con cứ lặng lẽ và khó nhọc dọn dẹp sân bãi sắc trời đang dần tối .
Cho đến khi vệt sáng cuối cùng chân trời bóng đêm nuốt chửng, mới xem như nhặt hết những hạt thóc thể nhặt.
Sọt lúa mưa ướt cũng để riêng một bên, ướt sũng dính thành một cục, mà thấy nhói lòng.
Tống Thanh Việt đem những bông cao lương thu hoạch lúc , cũng mưa ướt, buộc từng bó, treo mái hiên chỗ thoáng gió.
Những bông cao lương đỏ tươi, đầy đặn đọng những giọt nước, trong bóng chiều tà tựa như những đóm lửa ngưng đọng.
"Phải treo lên hong, thì ướt thế , chắc chắn sẽ mốc mất." Nàng thở dài, xong thứ, mới cảm thấy mệt mỏi.
lúc , ngoài cửa sân truyền đến giọng sang sảng quen thuộc của Tống đại thẩm: "Ôi chao, Việt Việt, Lưu đại t.ử, nhà ngươi tối nay giờ vẫn thấy khói bếp nhỉ? Tối lửa tắt đèn, đang bận bịu gì thế?"
Bà bữa cơm dạo qua chơi, tay còn cầm chiếc đế giày đang khâu, tối đến cùng Lưu thị, tâm tình trò chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-luu-day-den-linh-nam-ta-se-khien-ca-lang-duoc-an-no-mac-am/chuong-82-lua-vu-muon.html.]
Vừa sân, nhờ chút ánh sáng yếu ớt, bà rõ sọt thóc bất thường, ướt sũng dính đầy bùn hiên, thấy những vệt bùn mấy và vẻ mệt mỏi gương mặt họ, cùng với hai đứa trẻ sinh đôi mắt sưng húp như quả đào, liền hiểu bảy tám phần.
"Ối giời đất ơi! Đây là... đây là thế ? Thóc ướt thành thế ?" Tống đại thẩm kinh ngạc hỏi.
Lưu thị gặp bà, như tìm đối tượng để trút bầu tâm sự, xót xa giận dữ kể sự tình:
"...Chính là hai cái đồ nghiệt chướng lời ! Bảo chúng trông thóc, kết quả chạy chơi nghịch ngợm! Nếu Khê Khê và Việt Việt chạy về cứu, sọt chắc chắn tiêu tùng ! Thật sự là đáng đòn!"
Tống đại thẩm gần sọt thóc ướt, dùng tay khều khều, lông mày nhíu c.h.ặ.t:
"Ai nha, chuyện quả thật là... xem, đều dính bùn ! Độ ẩm nặng lắm! Nhìn sắc trời , âm u thế , ngày mai chắc nắng , khéo là ngày mưa đấy! Thóc nếu khô sớm, chắc chắn sẽ nảy mầm!"
"Nảy mầm?" Lòng Lưu thị càng trĩu xuống.
" ! Ướt thế , nhiệt độ thích hợp, hai ba ngày là mọc mầm thôi!"
Tống đại thẩm là ruộng lão luyện, kinh nghiệm phong phú, "Cái mà mọc mầm thì thể lương thực nữa, ăn nổi!"
Lời tựa như tuyết rơi sương giá, sắc mặt Lưu thị càng trắng bệch.
Tống Thanh Việt , suy nghĩ một lúc : "Nếu ngày mai thời tiết , con thử dùng than củi dư từ lúc đốt lò, cẩn thận hong xem ? Liệu thể cứu vãn chút nào ạ?"
Tống đại thẩm lắc đầu: "Hong á? Nhiều thế , ướt sũng tận trong, khó hong lắm, nhỡ lửa khéo thì hỏng ngay, hoặc là ngoài khô trong ướt, càng dễ mốc hơn. Hơn nữa phí công củi lửa, bõ."
Bà đổi giọng, những hạt thóc dù ướt sũng nhưng vẫn thấy độ mẩy của hạt, đôi mắt bỗng nhiên sáng lên: "Ơ kìa! Ta một kế! Thóc nếu thực sự mọc mầm, cũng đừng bỏ ! Cứ để thóc giống!"
"Làm thóc giống?" Tống Thanh Việt và Lưu thị đều bà.
" thế!" Tống đại thẩm vỗ đùi cái bốp, "Các ngươi lẽ vẫn , vùng Lĩnh Nam nhà , khí hậu ấm áp, mưa thuận gió hòa, một năm thể trồng hai vụ lúa! Gặt xong lúa sớm, vẫn thể kịp trồng thêm một vụ muộn! Thóc mọc từ ruộng đầm lầy nhà các ngươi, là thứ mẩy và khỏe nhất từng thấy! Nếu thực sự mọc mầm, đó chính là giống lúa sẵn!"
Bà càng càng thấy kế : "Đợi ngày mai, bảo nhà sang thôn với ! Nhà ai trồng lúa vụ muộn, thì lấy thóc khô phơi kỹ, nhất của nhà đến đổi lấy đám thóc mầm của các ngươi! Như các ngươi cũng thiệt, lương thực khô, dân làng cũng giống ! Đôi bên cùng lợi! Các ngươi thấy ?"
Đề nghị , tựa như tia nắng trong màn sương mù, lập tức xua tan sự phiền muộn và tiếc nuối trong lòng Lưu thị!
! Thóc mọc mầm thể ăn, nhưng là mạ nhất! Nếu thể đổi lấy lượng thóc khô tương đương, thì tổn thất gần như bù đắp! Hơn nữa còn thể giúp thôn trồng giống lúa cao sản!
"Ôi trời! Thẩm t.ử! Kế của quá!" Lưu thị kích động nắm lấy tay Tống đại thẩm, "Cứ thế mà ! Cứ thế mà ! Thật sự... thật sự quá đa tạ !"
Tống Thanh Việt cũng thở phào nhẹ nhõm, mặt nở nụ : "Thẩm t.ử, đúng là mưa đúng lúc của nhà con! Giờ thì sọt thóc những chẳng bỏ , mà ngược thành báu vật !"
Tống đại thẩm sang sảng: "Đa tạ cái gì! Láng giềng láng tề, giúp đỡ thôi! Hơn nữa, các ngươi trồng giống lúa thế , cũng là phúc khí của cả thôn chúng ! Được , trời còn sớm nữa, các ngươi mau dọn dẹp cơm , hai đứa trẻ chắc cũng sợ lắm , là , đừng để đói bụng."
Bà an ủi Lưu thị vài câu, cầm đế giày về nhà.
Bóng đêm bao phủ ngôi nhà nhỏ, nhưng bầu khí trong nhà nhẹ nhàng hơn nhiều.
Lưu thị sọt lúa ướt, còn thấy nó là phiền não, trái tràn đầy hy vọng. Bà dậy về phía bếp, mặc dù vẫn cho hai đứa con trai sắc mặt , nhưng vẫn lặng lẽ bắt đầu đốt lửa cơm.
Tống Ngật và Tống Dữ lén bóng lưng mẫu , khẽ nấc lên một cái, trong lòng sợ hãi thấp thoáng một tia may mắn: May mà vẫn thóc giống , thì tối nay chắc chắn cơm ăn!
.