"Thôi , lão thấy vui là . Ít ngày nữa sẽ giúp lão trừ khử ả con dâu đó."
Nhớ câu Mộ Dung Nguyệt từng với Sở Ninh rằng chặng đường tiếp theo mới thực sự là chuyến lưu đày đúng nghĩa, thể phủ nhận trực giác của nàng nhạy bén đến đáng sợ.
Đoàn lưu đày nhổ trại xuống núi từ sáng sớm, mãi đến chạng vạng tối mới thoát khỏi rặng núi trùng điệp bao quanh thị trấn nhỏ đó.
Do nước lũ rút, đường trơn trượt vô cùng. Sểnh chân một cái là ngã nhào, tư thế đo ván như ếch vồ hoa. Suốt quãng đường dài lội bùn, ai nấy đều mẩy lấm lem, chẳng hình . Dẫu đám phạm nhân thể tặc lưỡi bỏ qua chuyện dơ bẩn, nhưng bọn nha dịch thì thể chịu đựng nổi, chúng cũng gột rửa sạch sẽ.
Chính vì thế, một hồi bàn bạc, hai đội nha dịch quyết định dừng chân cắm trại qua đêm bên bờ sông cách thị trấn xa để tiện việc tắm rửa.
"Nước sông đục ngầu thế , nhỡ x.á.c c.h.ế.t trôi dạt thì ? Á, thật kìa! Oẹ..."
Cái miệng của tên nhóc "cá chép" đúng là thiêng thật, điềm lành thì linh mà điềm gở cũng ứng nghiệm nốt.
Nhìn kìa, Sở Minh Tuyên còn dứt lời, đập mắt là hai cái xác trương phình đang dập dềnh trôi nổi sát bờ sông...
"Tẩu t.ử ơi, , oẹ!" Sở Ninh cũng chịu nổi cảnh tượng kinh dị đó.
Hai cô cháu nhà chẳng đứa nào chịu yên. Vừa tới bờ sông lật đật chạy định rửa ráy tay chân. Giờ thì , chạm trán ngay hai thứ kinh tởm , e là bữa tối nay nuốt trôi .
Mộ Dung Nguyệt mỗi tay xách một đứa, lôi tuột trở về.
Khi , nàng vội ngăn cản Chu thị và Khương ma ma cũng đang rục rịch tiến bờ sông: "Đừng đó, bẩn lắm. Hai đứa lúc nãy xong giờ bỏ luôn cả cơm tối kìa."
"Nghe lời phu nhân thôi, lão phu nhân, chúng ."
"Ừ, đành chịu dơ một bữa ."
Nhìn bộ dạng tái xanh của Sở Ninh và Sở Minh Tuyên, Chu thị và Khương ma ma cũng thừa sức mường tượng cảnh tượng hãi hùng bờ sông.
Đám nhà họ Mộ Dung cả mấy chục nhân khẩu tất nhiên cũng thấy những thứ ô uế đó. Cơ mà ngợm chúng bẩn thỉu quá , đành ráng lội ngược lên thượng nguồn tìm chỗ nước trong hơn chút đỉnh để tắm rửa, cố tình tránh xa cái x.á.c c.h.ế.t .
Thấy Mộ Dung Nguyệt dắt díu cả nhà mà thèm tắm rửa, Liễu thị dịp ngoa ngoắt châm chọc: "Loại tâm địa rắn rết mà cũng lúc sợ cơ đấy? Nực thật!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-luu-day-y-phi-nguoc-tra-don-sach-nha-kho-di-chay-nan/chuong-98.html.]
Phương thị, vợ của lão tam nhà họ Mộ Dung hùa theo Liễu thị: "Chỉ với chút nước ít ỏi thế , để chống mắt lên xem đêm nay bọn chúng nấu nướng kiểu gì. Ta tin bọn chúng vẫn ăn ngon mặc , khéo gặm bánh ngô đen thui như chúng thôi!"
Vợ của Mộ Dung Lục thúc bực bẻ Phương thị: " là đồ ngu dốt. Bộ cô tưởng đám nha dịch dùng nước sông để nấu ăn chắc? Người ăn nhịn một bữa ngon thì ? Còn cô thì ngày nào chả gặm bánh ngô đen..."
Mộ Dung Nguyệt chẳng buồn đôi co với lũ . Muốn lấy mạng bọn chúng dễ như trở bàn tay, cứ giữ đó để trò tiêu khiển đường cũng vui.
"Chủ t.ử, để em theo mấy vị đại ca quan sai lên núi xem tìm nguồn nước sạch , xách hai thùng về để nấu cơm nhé."
"Được."
Mộ Dung Nguyệt vốn Sơ Thất vất vả, nhưng nếu nàng , thì lấy cớ để biện minh cho nguồn nước sạch từ trong gian của nàng.
Người nhà họ Sở vốn quen với những điều phi thường từ Mộ Dung Nguyệt, dẫu nhận điểm bất hợp lý thì họ cũng khôn ngoan chọn cách im lặng.
Đám rác rưởi nhà họ Mộ Dung thì cấm cửa đến gần khu vực của nhà họ Sở, nên cũng chẳng thể phát hiện điều gì mờ ám.
đám nha dịch thì tinh tường lắm. Việc sai Sơ Thất xách hai thùng nước về thực chất chỉ là màn kịch để che mắt bọn chúng mà thôi.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Mộ Dung Nguyệt dặn dò Sơ Thất chỉ cần xách hai nửa thùng màu là đủ. Khi về cần bao nhiêu nước, nàng sẽ cung cấp bấy nhiêu.
"Vâng, chủ t.ử cứ yên tâm."
Sơ Thất xách hai chiếc thùng gỗ nhỏ xíu, ba chân bốn cẳng đuổi theo đám quan sai lấy nước.
Khương ma ma đang cặm cụi tìm những tảng bùn đất khô ráo, kích cỡ để đắp tạm một chiếc bếp lò.
Mẫn Hoài thì lúi húi gom củi khô về hun đất. Trận lũ lớn rút, ngoài những vạt đất sườn đồi, chỗ nào cũng sũng nước. Đêm nay, dẫu ngả lưng ngủ thì cũng bệt xuống đất. Thế nên định dùng lửa củi để hong khô một đất trống, mới trải lều bạt hoặc t.h.ả.m lót lên.
Sở Ninh cũng chẳng chịu yên, nàng loanh quanh nhặt nhạnh cành cây khô phụ giúp Mẫn Hoài. Tóm , ai nấy đều việc để .