Nghe thấy Âu Dương Kiếm , trái tim đang treo lơ lửng của Tần Ánh Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Cô quên Tống Yến Xuyên vì cứu Âu Dương Kiếm mà c.h.ế.t, chỉ cần , thì bi kịch kiếp của Tống Yến Xuyên sẽ khả năng xảy .
Tất nhiên, cô cũng sẽ lơ là. Bây giờ vì sự trọng sinh của cô, mang đến sự đổi cho Tống Yến Xuyên. Anh còn xảy chuyện , ai cũng dám đảm bảo.
“Anh , sẽ cẩn thận, hứa với em, sẽ quên.” Tống Yến Xuyên ôm c.h.ặ.t lấy cô, thấp giọng cam kết.
“Áo chống đạn em đưa cho nhớ mặc , gặp chuyện đừng…”
Tần Ánh Tuyết vẫn còn lải nhải dặn dò, Tống Yến Xuyên bên còn kiên nhẫn, cúi đầu tóm gọn lấy đôi môi hồng nhuận.
Tần Ánh Tuyết ngày mai , chủ động hai tay ôm c.h.ặ.t lấy .
Một nụ hôn kết thúc, Tống Yến Xuyên buông cô .
Hai má Tần Ánh Tuyết ửng hồng, hai mắt mờ mịt khó hiểu .
Tống Yến Xuyên cúi đầu khuôn mặt nhỏ nhắn của Tần Ánh Tuyết ánh đèn chiếu rọi càng thêm kiều diễm đáng yêu, yết hầu lăn lộn một chút, hít sâu một càng ôm c.h.ặ.t lấy cô, thấp giọng : “Ngủ …”
Đêm qua tiết chế, đến rạng sáng mới phát hiện cô đều là một mảng xanh xanh tím tím. Tống Yến Xuyên ảo não bản nặng nhẹ, đêm nay bất luận thế nào, cũng thể …
Tần Ánh Tuyết nháy mắt tỉnh táo, đồng thời cũng hiểu ý của Tống Yến Xuyên, rời khỏi vòng tay , ngủ sang một bên đắp chăn mỏng lên. Khuôn mặt vẫn còn nóng bừng, cô ý loạn tình mê …
Tần Ánh Tuyết bật , lấy chăn che mặt .
Một bàn tay vớt cô qua, đó rơi một l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn. Nghe nhịp tim đập mạnh mẽ hữu lực, cả Tần Ánh Tuyết bình tĩnh .
“Vừa …” Trên mặt Tống Yến Xuyên lộ một biểu cảm mất tự nhiên, gian nan mở miệng giải thích.
Tần Ánh Tuyết ngước mắt lên, dùng tay che miệng : “Em hiểu mà, ngủ !”
Tần Ánh Tuyết tìm một tư thế thoải mái, nhẹ nhàng nhắm hai mắt .
Vài phút , Tống Yến Xuyên liền thấy tiếng hít thở đều đặn, mặt khỏi lộ sự xót xa, vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve lên khuôn mặt kiều nộn . Có lẽ vì da Tần Ánh Tuyết trắng trẻo, cho dù ánh đèn vàng vọt, vẫn lờ mờ thấy quầng thâm mắt cô.
Nghĩ đến việc cô kiên trì buổi tối tự chăm sóc ba đứa trẻ, mà thời gian ở nhà giúp đỡ nhiều, trong lòng càng thêm áy náy, khỏi cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán cô…
Tần Ánh Tuyết ngủ một giấc ngon lành, vươn vai một cái, đó mới nhận , hình như đêm qua thức dậy cho con b.ú…
Tần Ánh Tuyết đột nhiên kinh hãi, đặc biệt là thấy giường bóng dáng tam bảo, trong lòng Tần Ánh Tuyết lập tức hoảng hốt, kịp xỏ giày vội vàng chạy ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-nu-phu-trong-sinh-cuop-hon-toi-don-sach-gia-san-ga-cho-quan-quan/chuong-440.html.]
Vừa chạy ban công, liền thấy trong sân lầu, Chu Tuệ Văn và Tần Đại Hà đang bế tam bảo cho b.ú sữa trong sân.
“Mẹ, ba…” Hai mắt Tần Ánh Tuyết chằm chằm tam bảo, thấy chúng đồng thời thấy , biểu cảm lập tức rạng rỡ hẳn lên, trong lòng khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Sao con dậy ? Trước khi Yến Xuyên bảo đừng đ.á.n.h thức con…”
Chu Tuệ Văn thấy Tần Ánh Tuyết ngay cả giày cũng , vội vàng , “Ánh Tuyết, bây giờ con thể để lạnh, mau về phòng giày , còn tóc nữa…”
Thấy tam bảo , Tần Ánh Tuyết gật đầu, về phòng ăn mặc chỉnh tề, lúc mới xuống lầu.
Tam bảo b.ú sữa xong, ngoan ngoãn một chiếc giường tre nhảy nhót. Chiếc giường tre vẫn là Chu Tuệ Văn mua từ thôn chài nhỏ với giá cao. Đặt trong sân, thể hóng mát, cũng thể giường ngủ cho tam bảo.
Thấy Tần Ánh Tuyết xuất hiện, tam bảo ê a gì, nhưng cảm xúc rõ ràng là vui vẻ hơn nhiều.
“Ánh Tuyết, đói nhỉ? Mau ăn lúc còn nóng .”
Chu Tuệ Văn bưng từ trong bếp một bát trứng chưng đường đỏ, bên trong còn bỏ thêm long nhãn khô, đầy mặt tươi , “Người khác ở cữ đều tăng cân, chỉ con là vẫn gầy như . Ăn nhiều một chút, chăm con vất vả .”
“Cảm ơn .” Ngủ một giấc, Tần Ánh Tuyết chút ngại ngùng. cũng quả thực là đói , cô bưng bát ăn hỏi, “Anh ba, ăn ?”
Nga
“Anh ăn .” Tần Đại Hà chơi với tam bảo, , “Yến Xuyên nhiệm vụ , khi bảo với em, việc thì tìm Tiểu Chu.”
“Vâng.” Tần Ánh Tuyết gật đầu.
“Em gái, Yến Xuyên thời gian ở bên cạnh em, chỉ thuê một thím Hạnh Hoa, em vất vả quá ? Có cần gọi chúng đến giúp chăm bọn trẻ ?”
Tần Đại Hà Tần Ánh Tuyết thăm dò mở miệng hỏi.
Động tác của Tần Ánh Tuyết đổi, tiếp tục ăn đồ ăn.
“Tước Nhi và Tiểu Thang Viên nhà đều lớn , trong nhà chị dâu cả chị dâu hai lo liệu việc nhà, để đến chăm cháu ngoại ruột, bà chắc chắn vui.”
Tần Đại Hà thấy Tần Ánh Tuyết phản đối, to gan .
“Vẫn là đừng phiền nữa.”
Thần sắc Tần Ánh Tuyết nhạt nhòa , “Bên em em, chồng em còn thím Hạnh Hoa thuê đến, ba chúng em chăm ba đứa trẻ là đủ . Hơn nữa và hai cũng ngày nào cũng biển, lúc rảnh rỗi ở nhà còn các ? Bọn trẻ chớp mắt cái là lớn , cũng chỉ vất vả một hai năm thôi.”
Tần Đại Hà đơn thuần, nhưng nghĩa là ngốc. Nghe thấy những lời của Tần Ánh Tuyết, lập tức hiểu ý trong lời của cô, chút bối rối : “Em gái, em thích chúng ? Còn cả nữa, và hai đến chúc mừng, em ngay cả một câu hỏi thăm ba và cả cũng . Anh , cả đôi khi hồ đồ, đặc biệt là trong chuyện của Giang Lâm Lâm, ba chút thiên vị…”