Bị Tà Thần Cưng Chiều - Chương 26: Sao em đối xử với ta không như đối với mấy con chó khác thế?

Cập nhật lúc: 2026-03-22 22:11:19
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đêm hỗn loạn trôi qua, khi mặt trời mọc như thường lệ, thứ dường như trở về sóng yên biển lặng.

Giang Căng Nguyệt ngủ yên giấc cả đêm, lúc dậy rửa mặt trong nhà vệ sinh bỗng thấy tiếng ấn khóa vân tay ngoài cửa. Chưa kịp cảnh giác thì cửa mở , Giang Vọng xách túi lớn túi nhỏ đồ ăn sáng bước một cách tự nhiên, giống như mua hết đồ ăn của các quán ăn sáng cổng khu chung cư .

Phía Thần, những chiếc xúc tu màu xám trong suốt chui từ cái khóa công nghệ cao, diễu võ dương oai ngẩng đầu chào cô, từ góc độ trông hệt như những chiếc đuôi cún con vẫy tít mù vì phấn khích.

Giang Căng Nguyệt nghĩ thầm, , khỏi cần hỏi Thần mở khóa kiểu gì nữa.

Cô đảo mắt một lượt, cháo nóng, đồ ăn kèm, b.ún mì sợi, sủi cảo chiên, sữa đậu nành, bánh quẩy, thậm chí cả mấy loại bánh mì của tiệm bánh.

Đi qua mặt bàn thuận tay lấy cái bánh bao chiên nhân thịt bò ngon nhất, Giang Căng Nguyệt xách túi ở huyền quan: “Hôm nay đến trường nhé, đưa cùng , ở nhà , hoặc ngoài dạo, nhưng đừng để ai thương gây chuyện đấy.”

Trong mắt Giang Vọng lóe lên tia suy nghĩ sâu xa, nhưng vẫn hỏi: “Tại đến trường.”

“Cũng chẳng gì vui, đều việc…” Hơn nữa Thần cũng quá nổi bật, đưa Thần theo thì kiểu gì cũng mấy bài đăng đoán già đoán non quan hệ giữa Thần và cô diễn đàn trường. Giang Căng Nguyệt cúi đầu giày, đột nhiên nhớ điều gì đó: “ , lấy tiền mua đồ thế?”

Không cướp đấy chứ?

Giang Vọng vô cảm cô, xúc tu lưng dâng lên một đống tiền lẻ, thậm chí còn một cái xúc tu cuốn đống tiền lẻ đưa đến mặt cô.

…Đều là tiền lẻ ngày cô đặt bàn thờ, Giang Vọng lấy chơi từ lúc nào.

Giang Căng Nguyệt chọc bởi dáng vẻ ấp úng của đám xúc tu, đưa tay nhẹ nhàng chọc đầu chúng, cũng mặc kệ bản thể to đùng vẫn đó và đang khó chịu: “Cún con ngon lắm, hề chuyện , đúng ?”

Nếu đám xúc tu mắt, lẽ cô sẽ thấy ánh mắt chột của chúng, nhưng ở đây chỉ một bản thể là Tà Thần hề chột chút nào.

Thần sán gần, buộc dây giày da cho cô, tựa đầu tay cô, vô cùng vô sỉ : “Ừm, chuyện .”

Giang Căng Nguyệt do dự một lát, hiểu trong đầu lóe lên những video huấn luyện ch.ó mà cô xóa khỏi tâm trí… Trong video , khi cún con lời thì khen ngợi nó.

Vậy… Tà Thần chuyện , cũng khen ngợi Thần ?

Giang Căng Nguyệt áp tay lên gương mặt lạnh lẽo của Thần, chạm rụt ngay, vội vàng : “Làm lắm.”

đầu định rời , nhưng Giang Vọng nắm tay kéo , đôi mắt hẹp dài đầy tà khí cô chăm chú một lúc lâu.

Trái tim Giang Căng Nguyệt như ánh mắt treo ngược lên, đập thình thịch yên. Thần chỉ cúi đầu, nắm tay cô, áp mặt lòng bàn tay cô. Rõ ràng đang chuyện như mà thái độ của Thần cực kỳ nghiêm túc: “Lúc em khen những con ch.ó khác, qua loa thế ?”

Chó gì cơ, cô con ch.ó nào khác.

Phải mất một lúc lâu, Giang Căng Nguyệt mới nhớ , trong khuôn viên Đại học Thiết kế Trung Nam nuôi ch.ó mèo. Mỗi gặp cô chúng đều sán nũng mệt, dù đồ ăn cũng cọ vạt váy cho cô .

…”

“Em đỏ mặt .” Giang Vọng khẳng định chắc nịch.

Giang Căng Nguyệt kẹp giữa Thần và cánh cửa, cô lùi , Thần liền tiến tới, cho đến khi lưng và vai cô áp sát cánh cửa, thể tiến cũng chẳng thể lùi. Không cần Thần cô cũng cảm nhận mặt đang nóng bừng.

“Nếu coi là ch.ó, tại em đối xử với như đối với mấy con ch.ó khác thế?

Cuối cùng, cánh cửa kêu “tinh” một tiếng, khóa mở , Giang Căng Nguyệt đầu bỏ chạy, tựa như đang chạy trối c.h.ế.t.

nghĩ như !”

Cho đến khi bóng cô khuất cầu thang, Giang Vọng mới khẽ mỉm .

Ánh mắt liếc qua, đống đồ ăn sáng bàn liền bay hết thùng rác. Thần đóng cửa, ngược còn theo Giang Căng Nguyệt, một tay đút túi quần, thong dong khỏi nhà.

Trên đường , Giang Căng Nguyệt gọi điện thoại báo bình an cho ba vẫy một chiếc xe đến trường.

Lâu mới trường học, Giang Căng Nguyệt dành một thời gian lớn để chào hỏi những bạn học quan tâm . may là đều tưởng cô dự án bên Vương Nhược Mai gọi , chuyện thường xuyên xảy nên cũng lấy lạ, tuy quan tâm nhưng cũng đoán già đoán non sang chuyện khác.

Phòng việc của Vương Nhược Mai ở tầng hai tòa nhà Nghệ thuật. Buổi sáng phần lớn đều ngủ nướng nên giờ vẫn ai đến.

Giang Căng Nguyệt dùng thẻ mở cửa, máy tính bắt đầu rà soát bảng biểu kiểm tra theo tiến độ dự án, khi xử lý xong một đống tài liệu mới mở phần mềm bắt đầu vẽ chi tiết.

Tuy dự án giấy tờ ghi phụ trách là Giang Căng Nguyệt, nhưng vì cô vắng mặt nhiều ngày như , thực tế Diệp Lâm chịu trách nhiệm tiến độ tổng thể và chi tiết . Tuy kinh nghiệm nhiều bằng Giang Căng Nguyệt từng tham gia nhiều cuộc thi lớn, nhưng dựa bản tài liệu và các loại tham khảo mà Giang Căng Nguyệt gửi cho, cô cũng ngô khoai.

Giang Căng Nguyệt chỉ sửa một chỗ trông vẻ còn non nớt và thô sơ con mắt của trong nghề, ghi chú ý kiến của ở bên cạnh.

Làm xong những việc , phòng việc mới lục đục .

“Chị đại Căng Nguyệt!”

“Căng Nguyệt tới ! Ăn trưa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-ta-than-cung-chieu/chuong-26-sao-em-doi-xu-voi-ta-khong-nhu-doi-voi-may-con-cho-khac-the.html.]

“Vẫn .” Giang Căng Nguyệt giơ điện thoại lên: “ hôm nay hẹn nha!”

Sinh viên khoa Nghệ thuật xưa nay vẫn chẳng tập trung gì, nhiều ngủ đến giữa trưa mới xách hộp cơm mang đến phòng việc, buổi tối đèn đuốc sáng trưng đến bốn năm giờ sáng mới về ký túc xá.

Giang Căng Nguyệt chia sẻ hai hộp sushi và cơm cuộn rong biển với bạn học, mới đợi Diệp Lâm đang ngáp ngắn ngáp dài khoan t.h.a.i đến muộn.

NHAL

“Ủa, Nguyệt Nguyệt đến .”

Cô nàng sán gần Giang Căng Nguyệt chằm chằm, dường như xem cô , xác nhận xong mới hỏi: “Nhà chứ?”

“Ừ, may mà . Còn cảm ơn giới thiệu chủ xe đó cho tớ nữa.”

“Không , đúng …” Diệp Lâm định hỏi cô chuyện gần đây chủ xe đó mất tích , nhưng chuyện đến nhà của chủ xe còn báo cảnh sát, dù cũng đều là lớn, chạy xe đường dài. Cô nàng lập tức chuyển chủ đề: “Gần đây sẽ ở trường một thời gian ! Không lười biếng đấy, phạt hết việc nợ mấy hôm nay!”

Ánh mắt Giang Căng Nguyệt lộ vẻ áy náy, khẽ : “Chính là chuyện , tớ nghĩ thời gian qua tớ chẳng giúp gì, là… Cậu phụ trách , tớ ngoại viện giúp , đến lúc nhận giải thưởng thì cũng cần chia tiền thưởng cho tớ.”

Diệp Lâm trợn tròn mắt, như thể từng suy nghĩ : “Như ! Chúng là một nhóm mà, hơn nữa vốn dĩ dự án theo ý tưởng đoạt giải đó của !”

dạo tớ… Tớ sợ dạo tớ thời gian đến, đến lúc đó việc mà còn chia giải thưởng với các thì tớ thành cái gì chứ.”

Diệp Lâm cảnh giác nheo mắt , bỗng ghé sát tai cô, thì thầm như kẻ trộm: “Có là vụ gặp ma đó ?”

Thấy Giang Căng Nguyệt ngẩn , cô nàng những sợ mà còn phấn khích lắc lắc điện thoại: “Đạo trưởng Lăng kết bạn với tớ , kể hết cho tớ , cảnh sát sắp thành lập một tổ chuyên điều tra mấy vụ , cũng sẽ giúp đỡ!”

“Cậu sợ …”

“Sợ cái gì? Tớ cảm thấy ngầu lắm luôn! Nguyệt Nguyệt cũng đúng , cứ yên tâm , tớ ở đây lo cho , đến lúc nhận giải cứ ăn mặc xinh đến là ! Đến lúc đó mặc cảnh phục ? Có s.ú.n.g ? Chỉ nghĩ thôi mà tớ thấy phấn khích , đến lúc đó nhất định chụp ảnh cho tớ xem đấy!”

Giang Căng Nguyệt mới cảm động vài giây thì thấy cô nàng tiếp: “Đến lúc đó tớ sẽ in ký tên cho tớ, tớ cảm thấy chắc chắn sẽ bán đắt hàng lắm!”

“…” Giang Căng Nguyệt : “Được … Ý tớ là chuyện đó, chuyện ảnh chụp nhé.”

Thực nghĩ kỹ thì bản thảo sơ bộ và mô hình của dự án đều thành sự hướng dẫn của cô, khó tránh khỏi mang đậm dấu ấn cá nhân. Nếu cô ở trong nhóm dự án, nhỡ mang ngoài chê trách nhóm do Diệp Lâm dẫn dắt là đạo nhái thì bây giờ?

lướt qua lịch sử trò chuyện của Diệp Lâm và đạo trưởng Lăng, đến hôm qua họ vẫn còn chuyện với .

kể từ khi con quỷ nhỏ biến mất, chính xác hơn là từ đêm Giang Vọng xuất hiện, trả lời tin nhắn của cô nữa.

Giang Căng Nguyệt cụp mắt, nhắn tin cho .

Biệt Thời Mang Mang: [Là vì Giang…] Cô xóa chữ , sửa thành: [Là vì Tà Thần ?]

Biệt Thời Mang Mang: [Chiều nay các cũng họp đúng ? Chúng gặp mặt một , một , Tà Thần sẽ đến .]

Nhắn xong, Giang Căng Nguyệt đặt điện thoại xuống, tĩnh tâm tập trung dự án.

Mãi đến chiều, gần đến giờ cơm, Diệp Lâm đang bàn bạc với về chuyện Giang Căng Nguyệt mãi mới về một chuyến, liên hoan ăn một bữa ngon, Giang Căng Nguyệt mới cầm điện thoại lên xem tin nhắn.

Cách hai câu của cô hai tiếng đồng hồ, đạo trưởng Lăng mới như suy nghĩ kỹ càng, đắn đo lâu mới gửi tin nhắn cho cô.

Tin nhắn đầu tiên là chuyển tiếp từ tin nhắn nhóm, vẻ là thảo luận trong nhóm việc của họ. Đêm qua quỷ ăn xác gây án, là hai hộ sáu , nhưng vì chuyện đ.á.n.h lén hôm qua, cảnh sát tìm kiếm hiện trường suốt đêm, cuối cùng cũng phát hiện hiện trường vụ án mà kinh động đến dân.

Tin nhắn thứ hai là định vị một địa chỉ nào đó.

Định vị gần đồn cảnh sát, nhưng là một khu dân cư.

Giang Căng Nguyệt cất điện thoại.

Bây giờ vụ án cấp bách nhất, tài liệu nhiều nhất ở thành phố Trung Nam vẫn là quỷ ăn xác. Cũng , án ve sầu xảy kín đáo và chậm chạp, còn án ăn xác quá t.h.ả.m khốc, chỉ dân phát hiện mà còn từng leo lên hot search, khi bão tuyết ở Hồ Bắc kết thúc, khắp nơi đều đang đổ dồn tiến độ của vụ án , việc cảnh sát sốt ruột cũng là điều dễ hiểu.

Giang Căng Nguyệt vội, đúng hơn, cô vội một vụ án khác.

Án ve sầu, rõ ràng giữa các nạn nhân đều mối liên hệ, tại thẳng cho cô ?

Bởi vì họ vội vụ án ăn xác hơn, lo lắng việc tiết lộ quá nhiều thông tin thì cô sẽ chỉ quan tâm tìm hiểu vụ án chậm trễ việc bắt hung thủ vụ để quy án.

Cô ngẩng đầu, đón nhận nụ của : “Quyết định xong ? Đi thôi.”

Cứ để cô “bơ” một chút cho bõ tức, dù đối với hành động của đội trưởng Lê và sự phòng lảng tránh của đạo trưởng Lăng, cô cũng chút tức giận, cũng coi như là cáo mượn oai hùm .

Cứ cược Giang Vọng.

Cược xem đối với họ, vị Tà Thần quan trọng đến mức nào, cũng cược xem trong quan niệm của Lăng Tiêu quán, rốt cuộc Thần quan trọng và đáng sợ đến mức nào.

 

Loading...