Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 10: Bắt cóc một vị tiểu hoàng tử

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:52:57
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân T.ử Thần: "..."

 

"Tiểu khả ái" là... đang gọi ?

 

Tô Minh Mị ban đầu chỉ là nhất thời nảy ý nghĩ đó trong đầu.

 

càng ngẫm nghĩ, càng thấy ý tưởng thật tuyệt vời.

 

"Tuy rằng ngày mai Anh Quốc Công Phủ sẽ lưu đày, vất vả một chút, nhưng ít thì mất mạng. Đệ mà cứ ở trong cung, lão yêu quái Duệ Đức Thái hậu chắc chắn sẽ buông tha cho ." Tô Minh Mị dùng giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con, cố ý dọa nạt .

 

Quân T.ử Thần giọng run run, giống như dọa sợ: "... Tỷ gọi Thái hậu là lão yêu quái?"

 

Tô Minh Mị xua xua tay nhỏ: "Ôi dào, chỉ là một cái danh xưng thôi mà, đừng để ý mấy chi tiết đó gì. Tiểu khả ái, rốt cuộc cùng đây?"

 

Quân T.ử Thần: "..."

 

Khuôn mặt xinh của bé khẽ phồng lên đầy nghiêm túc: "... Đừng gọi là tiểu khả ái."

 

Tô Minh Mị nháy mắt tinh quái: "Được , gọi thì gọi. Đệ phản đối, tức là đồng ý nhé~"

 

"Ừm." Quân T.ử Thần khẽ đáp một tiếng. Phía Duệ Đức Thái hậu còn kiên nhẫn nổi nữa, nóng lòng lấy mạng . Tuy là do Thái hậu chủ mưu, nhưng ai liệu trong đó sự đồng ý của vị Lục ca bụng của .

 

Quân T.ử Thần mặc bộ gấm vóc ướt đẫm, đôi mắt phượng đen láy sáng quắc, giọng non nớt vang lên: "Ta cùng tỷ tỷ."

 

Oa, đáng yêu quá mất!

 

Mắt Tô Minh Mị lập tức sáng rực như , đôi bàn tay kiềm chế mà đưa lên nhào nặn gương mặt trắng nõn tinh tế của bé.

 

Ta cũng , nhưng mà gọi là tỷ tỷ đấy, hi hi~

 

Vị Cửu hoàng t.ử điện hạ nhào nặn mặt chỉ thấy trong lòng tràn đầy bất lực.

 

Xưa nay từng ai dám đối xử với tùy tiện như thế .

 

mà, cảm giác dường như cũng tệ lắm...

 

"Vậy chúng mau rời thôi!" Tô Minh Mị cuối cùng cũng dừng tay , nhớ vẫn còn chính sự .

 

Quân T.ử Thần định hỏi hai đứa trẻ rời khỏi hoàng cung, thì thấy Tô Minh Mị : "À đúng , nhắm mắt ."

 

"Tại ?" Quân T.ử Thần hiểu.

 

Tô Minh Mị chẳng qua là sợ kinh hãi.

 

Vạn nhất òa lên thì .

 

Trẻ con mà lên thì phiền phức lắm.

 

Tô Minh Mị : "Cái đừng quản, tóm cứ nhắm mắt ."

 

Nghe , đôi mắt phượng của bé thoáng hiện lên vẻ bất lực, đành ngoan ngoãn nhắm mắt .

 

Tô Minh Mị quơ quơ bàn tay nhỏ mặt Quân T.ử Thần, khi xác định trộm mới nắm lấy tay .

 

Quân T.ử Thần chỉ cảm thấy lòng bàn tay bé gái trắng trẻo mềm mại, trong lòng thoáng chút tự nhiên.

 

Nàng... nắm tay ?

 

Thiên Thánh quốc tuy phong khí cởi mở, khắt khe với nữ t.ử như triều đại , bắt các khuê tú đóng cửa ngoài, nhưng vẫn quy định về nam nữ hữu biệt, nam nữ thụ thụ bất .

 

Nam nữ tám tuổi cùng bàn.

 

Năm nay chín tuổi .

 

Lẽ nên mật với bé gái như thế .

 

Thế nhưng, giọng trong trẻo ngọt ngào của bé gái vang lên bên tai: "Đừng sợ, nhất định nắm c.h.ặ.t t.a.y nhé."

 

Hàng mi dài của Quân T.ử Thần khẽ run rẩy như cánh bướm đêm, khẽ mím môi: "... Ừm."

 

Vành tai trắng nõn trong đêm tối hiện lên một vệt ửng đỏ đẽ.

 

"Ngoan lắm." Giọng của bé gái như hoa lựu nở rộ, mang theo chút ý ngọt lịm, "Vậy giờ chúng nhé, ba, hai, một!"

 

Khi chữ cuối cùng dứt, hai đứa trẻ đang nắm tay chỉ trong chớp mắt đột ngột biến mất khỏi cạnh giếng cổ ở lãnh cung!

 

Ám vệ vận y phục tím đen ẩn nấp trong bóng tối thấy Cửu hoàng t.ử điện hạ đột nhiên biến mất, liền vội vàng cầm kiếm đáp xuống đất. Tay chạm mặt đất nơi Quân T.ử Thần biến mất để dò xét xem mật đạo nào , nhưng bên cạnh giếng cổ ngoài lớp lớp lá khô cành gãy thì ám đạo nào?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-10-bat-coc-mot-vi-tieu-hoang-tu.html.]

Sau khi xác định Quân T.ử Thần thật sự đột ngột biến mất, sắc mặt vị ám vệ áo tím đen đổi, kinh hoàng thốt lên: "Điện hạ!"

 

Đáng lẽ nên quan tâm đến sự hiện diện của bé gái , mà cứu điện hạ lên và bảo vệ ngài ngay từ đầu!

 

Bây giờ hối hận thì quá muộn !

 

T.ử Y Vệ một tay lấy từ trong vạt áo n.g.ự.c một chiếc còi ám hiệu khắc vân vàng thẫm, thổi lên vài tiếng.

 

Tiếng còi ba dài một ngắn.

 

Rất nhanh đó, nhiều ám vệ mặc y phục tím đen, gần như hòa một với màn đêm, từ khắp nơi trong hoàng cung tập kích tới, vù vù đáp xuống đất nhẹ tênh.

 

"Ám Nhất đại nhân."

 

**

 

Mèo Dịch Truyện

Quân T.ử Thần cảm thấy cơ thể một khoảnh khắc hụt hẫng, giống như đột ngột rơi xuống từ cao. Hắn còn thấy tiếng gió rít bên tai, ngửi thấy mùi tươi mới của bùn đất và cây cỏ...

 

Thời gian như kéo dài , giống như chỉ là một thoáng chốc, khi Quân T.ử Thần mở mắt nữa, họ bên trong Anh Quốc Công Phủ.

 

"Được , thể mở mắt đấy~" Tô Minh Mị lên tiếng.

 

Cứ thế khỏi hoàng cung ? Lông mi Quân T.ử Thần khẽ rung rẩy, chút dám tin.

 

Muốn trốn khỏi hoàng cung, hoặc là trốn trong xe ngựa qua mắt quân cấm vệ canh gác cổng Thánh Vũ, hoặc là cao thủ võ công thượng thừa dùng khinh công trực tiếp né tránh quân cấm vệ, nhưng dường như họ dùng bất kỳ cách nào trong hai cách đó.

 

Cứ thế mà ngoài ?

 

Quân T.ử Thần chậm rãi mở mắt, đập mắt là khuê phòng của một bé gái: "Đây là..."

 

Tô Minh Mị chớp chớp mắt: "Anh Quốc Công Phủ đó."

 

Lông mi Quân T.ử Thần khẽ run, đôi mắt phượng đen trắng rõ ràng lộ vẻ kinh ngạc, giọng chút lạc : "..."

 

, rốt cuộc bọn họ thể trong nháy mắt mà tới đây?

 

Quân T.ử Thần đầy rẫy sự kinh ngạc và thắc mắc, đôi môi hồng như cánh hồng vi mở, nhưng kịp gì thì Linh Đang ở ngoài thấy động tĩnh đẩy cửa bước . Vẻ lo lắng mặt nàng khi thấy Tô Minh Mị liền hóa thành vui sướng: "Tiểu tiểu thư, cuối cùng cũng về !"

 

Sau đó, Linh Đang thấy bé mặc gấm vóc xinh cạnh tiểu tiểu thư nhà : "Tiểu tiểu thư, vị là..."

 

"À." Tô Minh Mị giới thiệu với Linh Đang, "Hắn là bạn của ."

 

Bạn ?

 

Danh xưng khiến Quân T.ử Thần mím đôi môi non nớt .

 

Sinh trong nhà đế vương, , cũng bạn bè.

 

Đó là đạo lý mà phụ hoàng từng dạy .

 

Cũng là điều tự thấu hiểu khi phụ hoàng băng hà.

 

Thế nhưng Quân T.ử Thần nhận chút mong chờ hai chữ "bạn bè" .

 

Bị lời của Tô Minh Mị xao động tâm trí, Quân T.ử Thần nhất thời quên mất những kinh ngạc và nghi hoặc đó.

 

Hắn truy cứu sâu thêm nữa...

 

Giữa bạn bè với bí mật cũng là chuyện bình thường, ?

 

Cho nên, Quân T.ử Thần lên tiếng, chỉ hướng về phía Linh Đang lộ một nụ ôn hòa lễ độ.

 

Xem như ngầm thừa nhận lời của Tô Minh Mị.

 

Linh Đang Quân T.ử Thần, chỉ cảm thấy bằng hữu của tiểu tiểu thư nhà lớn lên thật sự quá khách sáo, giống như tiên đồng thiên cung , mày mắt như họa, xinh quý khí.

 

"Bằng hữu của tiểu tiểu thư chắc cũng là tiên nhân nhỉ..." Linh Đang ánh mắt kinh diễm, chút ngẩn ngơ lẩm bẩm một câu.

 

Sau khi tìm một bộ quần áo bé trai sạch sẽ mềm mại cho Quân T.ử Thần , Tô Minh Mị nắm lấy tay Quân T.ử Thần : "Đi thôi, đưa gặp mẫu ."

 

Quân T.ử Thần rủ hàng mi dài xuống, lặng lẽ mím môi, gò má trắng nõn tinh tế chậm rãi lan tràn một tia ửng hồng.

 

... Nàng nắm tay .

 

Làm bằng hữu, đều là như thế ?

 

Tiểu hoàng t.ử chút nghi hoặc, nhưng cũng chút vui vẻ.

 

 

Loading...