Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 102: Chuẩn bị chế tạo xi măng

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:57:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thành Lương Châu chiến tranh, tuy đón ánh bình minh, nhưng trăm việc vẫn còn ngổn ngang.

 

Thi thể và chân tay cụt gãy bên trong lẫn bên ngoài tường thành chất đống như núi, những cái m.á.u thịt lẫn lộn, mặt mũi rõ, chỉ thể miễn cưỡng dựa y phục để phân biệt là Thiên Thánh lính Mạc Bắc.

 

Binh lính phụ trách dọn dẹp chiến trường, nếu nhận c.h.ế.t là đồng bào, sẽ đỏ hoe mắt, mũi cay cay, nhặt xương cốt thu liễm cho họ.

 

Nếu nhận là lính Mạc Bắc, đao thương trong tay chỉ hận thể đ.â.m thêm mười cái tám cái lỗ lên kẻ địch mới hả !

 

Tuy nhiên, bọn họ giống đám man di Mạc Bắc , đến bước đường cùng vạn bất đắc dĩ thì sẽ chuyện ăn thịt sống, nuốt m.á.u tươi. Cuối cùng những t.h.i t.h.ể đều sẽ vận chuyển đến một nơi để tiến hành thiêu hủy tập thể. Bao gồm cả xác lính Mạc Bắc.

 

Có một vị tiểu tướng Lương Châu mười sáu mười bảy tuổi căm hận hiểu: "Cứ để đám Mạc Bắc phơi thây ngoài đồng hoang, để kền kền rỉa thịt ? Tại chúng còn Mạc Bắc thu liễm thi cốt? Chẳng là quá hời cho bọn chúng ?... Thật các vị đại nhân từ Thánh Kinh đến nghĩ thế nào nữa."

 

Vị tiểu tướng nhịn lầm bầm.

 

Lúc , một giọng trong trẻo ngọt ngào từ bên cạnh truyền đến:

 

"Đây là vì thu xác cho Mạc Bắc, mà là vì chính Lương Châu chúng . Sau đại tai và đại chiến, tại dễ bùng phát ôn dịch nhất? Chính là vì lượng lớn t.h.i t.h.ể thối rữa dễ sinh vi khuẩn."

 

"Máu thịt khi thối rữa hóa thành nước mủ, thấm xuống lòng đất, ô nhiễm nguồn nước và đất đai, cuối cùng chúng uống nước ô nhiễm thì sẽ nhiễm dịch bệnh."

 

"Ôn dịch đáng sợ thế nào, chắc cần chứ?"

 

"Ngay tại nhiều thành trì cách Lương Châu vài trăm dặm, mới trải qua ôn dịch, t.ử thương vô . Nếu xử lý những thi cốt , chỉ tùy tiện chôn lấp, hoặc vứt bỏ ngoài đồng hoang, hiện tại trời lạnh thì chuyện gì, nhưng đợi đến khi xuân về ấm áp, băng tuyết tan chảy, Lương Châu mới thực sự gặp đại nạn."

 

Thiếu nữ chậm rãi tới, từ tốn giải thích.

 

Trên nàng khoác chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực, cổ áo viền một vòng lông tơ trắng muốt mềm mại, càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh vốn như ngọc tuyết của nàng thêm phần tinh tế.

 

Tiểu tướng lễ phép ôm quyền, gọi một tiếng Tô tiểu thư, đó gãi gãi đầu, ngại ngùng : "Thì , là do kiến thức nông cạn."

 

Rồi vội vàng : "Nơi bẩn thỉu, thể lọt mắt, tiểu thư là ngọc cành vàng, xin hãy mau ch.óng về nội thành ạ."

 

Người mắt giống như tiểu tiên nữ bước từ trong tranh, mày ngài như họa, phấn điêu ngọc trác, khiến cảm thấy nàng vốn dĩ nên ở trong cung vàng điện ngọc, chứ nên đặt chân đến chiến trường trận chiến thê t.h.ả.m đầy rẫy tay chân cụt gãy và cảnh tượng hoang tàn .

 

Tô Minh Mị lắc đầu, : "Nơi là nơi chôn cất của vô nam nhi Thiên Thánh, nơi linh yên nghỉ, thể cảm thấy bẩn thỉu chứ?"

 

"Hơn nữa đến đây cũng là để xem tường thành cần tu sửa , tiểu tướng quân cứ việc , cần bận tâm đến ."

 

Trải qua gần một năm lưu đày chạy nạn, Tô Minh Mị bất tri bất giác lớn thêm một tuổi. Ngày với phận đích ấu nữ của Anh Quốc Công phủ, là ruột của Quý phi nương nương, tiệc sinh thần của nàng chắc chắn sẽ vô cùng phong quang. Lần sinh thần trôi qua trong lúc chạy nạn, đương nhiên long trọng bằng , nhưng Lam thị vẫn tự tay cho nàng một bát mì trường thọ, còn chần thêm hai quả trứng gà.

 

Hiện tại, Tô Minh Mị là cô nương mười một tuổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-102-chuan-bi-che-tao-xi-mang.html.]

 

Độ tuổi , ở hiện đại tuy chỉ là học sinh tiểu học, đeo cặp sách đến trường, nhưng ở cổ đại là một cô nương đến tuổi hiểu chuyện .

 

Làm việc gì, nàng đều thể tự quyết định, cũng sẵn lòng góp chút sức lực cho tòa thành chịu nhiều khói lửa chiến tranh . Bên cạnh T.ử Y Vệ theo bảo vệ, nhà họ Tô sẽ ngăn cản nàng ngoài, cũng yêu cầu nàng một tiểu thư khuê các cửa cửa bước trong thời loạn thế .

 

Tường thành từ xưa tác dụng ngăn chặn quân địch, vốn dĩ vì Mạc Bắc tấn công mạnh Lương Châu, Lam Ngọc lệnh cho binh lính tạt nước từ tường thành xuống. Thời tiết khắc nghiệt khiến tường thành phủ lên một lớp băng, mặt băng trơn trượt, thêm băng nhọn sắc bén, khiến việc Mạc Bắc leo lên tường thành khó khăn hơn gấp nhiều so với ban đầu.

 

Sau đó, quân Mạc Bắc dùng lửa tấn công tường thành.

 

Tường thành cổ đại đều xây dựng bằng gỗ, đất và đá, đóng băng, lửa đốt, nóng giãn lạnh co, tường thành tự nhiên trở nên yếu ớt chịu nổi.

 

Tô Minh Mị tuần tra đến chân tường thành ngoại, chỉ thấy lớp da tường hun đen kịt, nứt ít khe hở, nàng đưa tay chạm , đất và đá vụn lả tả rơi xuống, bên trong lộ một ít rơm rạ.

 

"Bức tường thành bây giờ yếu ớt như đậu hũ , nếu quân địch xâm phạm, căn bản thể ngăn cản thiết kỵ Mạc Bắc, cần nhanh ch.óng tu sửa, đề phòng đại quân Mạc Bắc ..." Nói , Tô Minh Mị cau mày, bàn tay nhỏ bé kéo một ít rơm rạ, "Đây là cái gì? Trong tường thành rơm rạ? Chẳng lẽ là thợ xây ăn bớt nguyên vật liệu?"

 

Người cùng nàng tuần tra lập tức : "Tiểu thư minh giám, thợ xây ăn bớt vật liệu, mà là trong những ngày Lương Châu vây khốn, quân Mạc Bắc nhiều xâm phạm, tường thành cứ vỡ vá, trong thành thực sự còn đá tảng nữa ."

 

"Chỗ rơm rạ , cũng là do bá tánh trong thành, một ít một ít, đông tây gom góp mới bấy nhiêu, trộn lẫn với cát đất và đá vụn, miễn cưỡng tu bổ tường thành thành cái dạng ."

 

"Về , Lam công t.ử nghĩ cách tạt nước ngưng băng phủ lên tường thành, sự hao mòn của tường thành mới giảm một chút."

 

Mèo Dịch Truyện

", ngờ tới..."

 

Người nọ lắc đầu, nụ khổ nơi khóe miệng mãi tan.

 

Tô Minh Mị trầm ngâm một chút: "Được, , việc để nghĩ cách."

 

Tường thành là trọng điểm phòng ngự đại quân Mạc Bắc, nếu tu sửa nó trở nên kiên cố thể phá vỡ, cách nhất tự nhiên là... dùng xi măng.

 

Thời đại xi măng vẫn xuất hiện.

 

Tô Minh Mị cũng chuyện gì cũng , ví dụ như nàng nhà xây bằng xi măng và gạch đỏ thì kiên cố, tủ lạnh thể lạnh, nhưng cụ thể thế nào, nàng cũng chỉ lơ mơ.

 

Tuy nhiên, may mà kiếp khi mạt thế ập đến nàng tích trữ ít sách, đó còn thu cả một thư viện.

 

Từ thi từ ca phú, bách khoa thư, điển tịch y học, cho đến các loại sách vở gắn liền với đời sống như "Chăm sóc heo nái sinh", "Làm thế nào để ruộng",... cái gì cần đều .

 

Lúc đó, Tô Minh Mị nghĩ rằng nếu nhân loại diệt vong, những điển tịch ít nhất thể lưu giữ , tiếp nối ngọn lửa văn minh nhân loại.

 

Lúc vặn thể dùng đến.

 

 

Loading...