Bàn tay trắng nõn mảnh mai của Tô Minh Mị vuốt ve bàn trang điểm, hàng mi dài run rẩy là đôi mắt trong veo. Nhan sắc của nàng ánh sáng vàng rực rỡ đến mức khiến dám thẳng: "Thật ?"
Nàng nghĩ đến việc điêu khắc một khối ngọc lớn thành thế chắc chắn dễ dàng gì, tay thương .
Có điều, xung quanh đều là quan khách và trưởng bối, bao nhiêu đôi mắt đang , Minh Mị cũng tiện kéo Quân T.ử Thần hỏi han.
Tô Minh Phượng nhận quà sinh thần của Quân T.ử Thần với vẻ mặt hớn hở, sang hình phượng hoàng khảm đá quý bàn trang điểm —
Tên nhóc đúng là bây giờ chẳng thèm che giấu ý đồ của nữa .
Phượng hoàng cao quý, từ xưa đến nay vốn là đồ đằng mà chỉ hoàng tộc mới phép sử dụng.
Dân thường mà dùng thì sẽ coi là lăng mạ bề , mưu đồ phản nghịch.
Tô Yên bên cạnh Tô Minh Phượng, cô bé nhút nhát ngày nào giờ đây khoác bộ võ phục gọn gàng, thấp thoáng phong thái của một nữ tướng. Nàng hạ thấp giọng hừ một tiếng: "Hắn quả là cách lấy lòng tỷ tỷ."
Tô Yên từ nhỏ bám dính lấy Tô Minh Mị, mà Quân T.ử Thần - kẻ cũng cực kỳ bám lấy nàng - chính là đối thủ đáng ghét một trong lòng Tô Yên.
Hai họ thường xuyên tranh sủng mặt Minh Mị.
Tô Minh Phượng nheo mắt, ngón tay thanh mảnh vân vê cằm, nở nụ quyến rũ: "Nhìn thấy ghét lắm đúng ? Cứ đợi đấy, sẽ lúc cho chúng nện một trận."
Tô Yên thì mắt sáng rực lên: "Thật ? Thật ? Khi nào ạ?"
Nàng xoa xoa nắm đ.ấ.m, vẻ mặt đầy hăm hở.
...
Ngày hôm đó lễ cập kê tại Tô phủ diễn vô cùng long trọng, buổi tối còn lễ hội hoa đăng do bách tính tự phát tổ chức để chúc mừng sinh thần của Minh Mị.
Minh Mị giả vờ mệt mỏi một ngày bận rộn để về phòng nghỉ sớm, thực chất là nhờ Hoa Cẩm yểm trợ, bí mật lẻn cửa Tô phủ để hẹn hò với thương.
Quân T.ử Thần xách một chiếc đèn l.ồ.ng thỏ con, đợi ngoài cửa hậu viện.
Dáng cao ráo tựa ngọc, y phục tím biếc lướt nhẹ.
Bóng lưng quả thực mang theo phong thái thanh tao của câu "trăng lên đầu cành liễu, hẹn hoàng hôn".
Minh Mị rón rén đến lưng thiếu niên, bất thình lình nhảy phóc lên lưng , bịt mắt cố ý đổi giọng: "Đây là tiểu lang quân khôi ngô nhà ai mà đợi ở đây thế ?"
Quân T.ử Thần nhếch môi, phối hợp với trò đùa nhỏ của nàng. Chàng khom lưng để thiếu nữ tựa chắc lưng , đáp lời: "Người của Tô gia các ."
Một câu trả lời đạt điểm tuyệt đối.
Minh Mị hì hì nhảy xuống khỏi lưng Quân T.ử Thần.
Nàng trút bỏ bộ quan phục cập kê rườm rà quý giá, lúc chỉ mặc một chiếc váy đỏ thắm như màu nước, phối cùng đóa hoa điểu giữa chân mày trông vô cùng hài hòa rạng rỡ.
Có điều gương mặt nàng độ nhận diện quá cao ở Bắc Cảnh, ít bách tính đều mặt, để tránh nhận nàng chuẩn kỹ càng.
Quân T.ử Thần đưa chiếc đèn thỏ con đáng yêu cho Minh Mị, khi nàng đón lấy, lấy từ trong lòng một dải khăn lụa.
Khăn lụa màu trắng, hai bên đính chuỗi ngọc trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-117-han-qua-la-biet-cach-lay-long-ty-ty.html.]
Quân T.ử Thần giơ tay, động tác dịu dàng đeo mạng che mặt lên cho Minh Mị. Chuỗi ngọc trai vắt tai trông giống như đôi hoa tai lấp lánh, càng tôn lên vẻ kiều diễm linh động của nàng.
Minh Mị xoa xoa vành tai nóng lên, như sực nhớ điều gì: " T.ử Thần, bàn trang điểm phượng hoàng là tự tay ? Tay thương ?"
Quân T.ử Thần thản nhiên giấu tay lưng: "Chút vết thương nhỏ thôi, hết."
Tô Minh Mị tin, nàng kéo tay Quân T.ử Thần từ lưng mặt. Dưới ánh trăng, nàng thấy đôi bàn tay thiếu niên chằng chịt những vết thương mới cũ chồng chất lên .
Đôi bàn tay vốn thon dài đẽ, giờ đây như miếng ngọc quý dính tì vết, khiến khỏi xót xa.
Vết thương rõ ràng như ngay tay, thế mà cố ý che giấu, khiến nàng ngày ngày ở cạnh cũng chẳng hề .
Tô Minh Mị nhịn nâng đôi bàn tay Quân T.ử Thần lên, đau lòng thổi nhẹ: "Thật là, ngốc quá mất, để tay thành thế ..."
Quân T.ử Thần rủ mắt nàng, trong mắt ngập tràn ý : "Ta sớm còn đau nữa ."
Rất đáng giá.
Sau đó, hai nắm tay về phía lễ hội hoa đăng náo nhiệt.
Bắc Cảnh giờ đây là nơi giao thương sầm uất, khước từ khách thập phương.
Minh Mị và Quân T.ử Thần mang theo tùy tùng bên nhưng cũng chẳng lo lắng về an nguy của bản .
Kẻ nào gây chuyện ở Bắc Cảnh thì tiên tự lượng sức xem thắng nổi những thứ hỏa khí và quái vật bằng sắt thép thần bí, mạnh mẽ .
Họ cùng xem múa lân múa rồng, giải đố đèn, mua kem sữa và kẹo hồ lô...
Thấy chỗ b.ắ.n cung thắng giải, Minh Mị cũng chơi thử một phen.
"Được." Quân T.ử Thần mỉm nuông chiều, lãnh trách nhiệm trả tiền.
Tô Minh Mị cầm cung tên trong tay—
Giương cung, nhắm b.ắ.n, buông dây.
Mèo Dịch Truyện
Lần nào cũng trúng hồng tâm.
Xung quanh vang lên tiếng reo hò: "Hay! Cung thuật của tiểu nương t.ử thật cừ khôi!"
Trong đám đông, hai nam t.ử cao lớn tuy mặc y phục trung nguyên nhưng sống mũi cao thẳng, hốc mắt sâu, nhãn mác màu lạ giống Mạc Bắc. Họ chằm chằm Minh Mị với ánh mắt nóng bỏng, thấp giọng trò chuyện bằng tiếng ngoại tộc.
Minh Mị .
Quân T.ử Thần liếc mắt về phía hai ngoại tộc , trong đôi mắt đen láy thoáng qua một tia sắc lẹm.
Một T.ử Y Vệ cải trang thành dân thường lặng lẽ tiến lên, đến lưng Quân T.ử Thần, dùng mật ngữ truyền âm báo cáo: "Công t.ử, là từ thảo nguyên đến."
Quân T.ử Thần lệnh: "Mắt cho kỹ bọn chúng."
Chàng cho phép bất cứ ai phá hỏng ngày hôm nay, khiến nàng một chút vui nào trong ngày cập kê.
Quân T.ử Thần liếc mắt về phía hai ngoại tộc , trong đôi mắt đen láy thoáng qua một tia sắc lẹm.