Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 19: Lưu đày chính thức bắt đầu

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:06
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời của hệ thống khiến Vân Nhược Nguyệt bình tĩnh .

 

, Quân Thiên Dật chỉ là hoãn đại điển, chứ sắc phong nàng hoàng hậu nữa , nàng cần vội vàng cuống cuồng như thế.

 

Kiếp nàng đấu đá với một đám phụ nữ c.h.ế.t trong nội trạch, giờ đây nàng với phận một thứ nữ mà tới ngày hôm nay, đ.á.n.h đổ cả hoàng hậu kiếp là Tô Minh Phượng, ngôi vị hoàng hậu trong tầm tay, còn vật thần kỳ như hệ thống giúp đỡ...

 

Đã hơn kiếp nhiều nhiều , ?

 

Phải, Vân Nhược Nguyệt là trọng sinh.

 

**

 

Tô Minh Mị vốn chỉ trả đũa cái tên Quân Thiên Dật tệ bạc để xả giận cho tỷ tỷ Quý phi, chứ chẳng hề hành động của gây hiệu ứng cánh bướm lớn như , thế mà bay luôn cả đại điển phong hậu của nữ chính.

 

Cho dù Tô Minh Mị thì cũng chỉ vỗ tay reo hò mà thôi.

 

Bởi vì nữ chính cũng chẳng hạng lành gì.

 

Khi tỷ tỷ Quý phi vẫn còn là Lục hoàng t.ử phi, Vân Nhược Nguyệt lén lút tư thông với Quân Thiên Dật .

 

Dưới góc của độc giả, Tô Minh Phượng là nữ phụ độc ác xen giữa nam nữ chính.

 

Thế nhưng, dẹp đống yêu đương nhăng nhít đó sang một bên thì Tô Minh Phượng mới là vợ danh chính ngôn thuận mà Quân Thiên Dật cưới hỏi đàng hoàng, nên hai kẻ là đôi gian phu dâm phụ cũng chẳng gì sai cả!

 

Tuy nhiên, lúc Tô Minh Mị đang đường lưu đày, đương nhiên những sóng gió ở Thịnh Kinh, cũng chẳng cơ hội mà vỗ tay vui sướng.

 

Lúc đó, của Anh Quốc Công phủ đeo xiềng xích quan binh giải , hai bên đường phố dài dằng dặc đầy rẫy những bá tánh vây xem náo nhiệt.

 

Vì uy tín của Tô gia trong dân chúng nên bá tánh ném rau thối trứng thối bọn họ, nhưng đối với những thế gia quý tộc thông thường mà , việc rơi xuống cảnh tù tội, vây xem bằng ánh mắt lạ lẫm cũng đủ khiến khổ sở khôn cùng.

 

Một nữ t.ử đội nón lá che mạng bằng lụa trắng nhưng vẫn giấu nổi hình yểu điệu, bên cửa sổ tầng hai của Túy Tiên lâu tại Thịnh Kinh, xuống nhà họ Tô đang quan binh áp giải phố Chu Tước, đôi bàn tay ngọc ngà kìm mà nắm c.h.ặ.t bậu cửa, các đốt ngón tay lộ rõ vẻ nhẫn nhịn: "Tổ mẫu, mẫu , nhị , tiểu , họ thật sự chịu khổ ..."

 

Nam thanh niên vận hắc y lưng nữ t.ử, mái tóc đen dày b.úi cao bằng một dải lụa đỏ, thắt lưng siết c.h.ặ.t, hình cao ráo mà thanh mảnh, tựa như một thanh bảo kiếm ẩn giấu mũi nhọn.

 

"Đại tiểu thư." Hắn vốn vụng về, quá giỏi an ủi khác, chất giọng khàn chỉ thể thốt mấy chữ vụng về: "Đừng buồn."

 

Đôi mắt của Tô Minh Phượng lạnh lẽo, bỗng nhiên nhạt: "Ngươi lầm Lăng Phong, đau lòng cho họ, nhưng hề buồn bã. Buồn bã là cảm xúc vô dụng nhất đời . Ta rõ kẻ nào khiến Tô gia rơi bước đường , sớm muộn cũng ngày..."

 

Sớm muộn cũng ngày nàng khiến Quân Thiên Dật trả giá bằng m.á.u!

 

Cuối cùng, nàng sâu về phía hoàng cung thêm một nữa lên tiếng: "Đi thôi, chúng cũng nên khởi hành ."

 

...

 

Trong đoàn lưu đày chỉ của Anh Quốc Công Phủ, mà còn những phạm nhân và gia quyến vốn giam trong ngục Đại Lý Tự, cùng quan binh áp giải đến Bắc Cảnh.

 

Xiềng xích bằng sắt đen nặng trịch, nam nhân đeo gông mang cùm, bước khó nhọc. Nữ quyến thì đỡ hơn một chút, xiềng xích bằng dây thừng trói c.h.ặ.t hai tay để tránh gây loạn. Còn trẻ con thì bám sát bên cạnh cha .

 

Một đám liêu xiêu, đông đúc rời khỏi Thánh Kinh.

 

Phía và phía đội ngũ đều quan binh mặc chu y, ủng đen áp giải. Bên hông họ giắt đại đao, tay vung roi da, nếu gặp kẻ nào dám ý định gây chuyện sẽ trực tiếp quất một roi xuống cho ngoan ngoãn.

 

Tô Minh Mị là một đứa trẻ nhỏ nên lớn bao bọc ở giữa, dù tay chân đeo xiềng xích buộc dây thừng, nhưng chỉ riêng việc bộ thôi cũng đủ khổ sở .

 

Mèo Dịch Truyện

Nguyên chủ vốn là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, nuông chiều từ bé, ngoài xe ngựa, cung loan kiệu. Ngay cả khi đoạn đường dài một chút cũng nha lớn tuổi bế nàng, thể từng nếm mùi gian khổ.

 

Thế nhưng đường lưu đày, yêu cầu mỗi ngày ít nhất hai mươi dặm đường.

 

Nói cách khác, những khép tội lưu đày đa phần gia cảnh đều phú thì quý, từ đến nay đều nuôi dưỡng nuông chiều.

 

, đến lớn còn sợ chịu thấu, huống chi là trẻ con.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-19-luu-day-chinh-thuc-bat-dau.html.]

Đặc biệt là Tô gia đủ cả già trẻ lớn bé, bệnh kẻ tàn. Tô lão phu nhân thể còn coi là cứng cáp, tự , nhưng Tô Dận Bạch bệnh tật ốm yếu, còn một Tô Tương Khanh từ chiến trường trở về vẫn hôn mê tỉnh với đôi chân gãy, chỉ thể để Tô tam thúc cõng lưng, còn con ruột của Tô Hoa Hi cũng chỉ thể tự bộ.

 

Lúc đầu, Tô Minh Mị sải đôi chân ngắn cũn bên cạnh mẫu Lam thị, còn sức để chạy tới chạy lui, dỗ dành Tô Cảnh Ngôn, chăm sóc mấy đứa trẻ nhà họ Tô, thỉnh thoảng còn thầm với Quân T.ử Thần.

 

Thế nhưng, khi đoàn lưu đày rời khỏi Thánh Kinh một phút nghỉ ngơi, tiếp ba dặm, năm dặm, bảy dặm...

 

Đôi chân của Tô Minh Mị trở nên đau mỏi rã rời, lòng bàn chân đau nhức như thể nổi mụn nước. Khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, nhịp thở đều, nàng thở hổn hển từng ngụm nhỏ, đến sức để chuyện cũng còn.

 

"Mệt quá mất..."

 

Bên trong cơ thể bé gái 10 tuổi của Tô Minh Mị dù cũng là linh hồn của một trưởng thành, mà cũng nhịn mà bắt đầu than vãn.

 

Ngược Quân T.ử Thần, rõ ràng là một bé chín tuổi, nhỏ hơn nàng một tuổi, còn là hoàng t.ử tôn quý, lẽ yếu ớt hơn nàng mới đúng, thốt một lời, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, ngay cả mồ hôi trán cũng thấy mấy, dáng vẻ chẳng chút gì là chật vật.

 

Tô Minh Mị thở dốc hỏi: "Tiểu Thần, thấy mệt chút nào ?"

 

"Vẫn , vẫn thể kiên trì ." Quân T.ử Thần cho Tô Minh Mị , luyện võ từ nhỏ, từ năm bốn tuổi phụ hoàng để những ám vệ giỏi nhất trong cung dạy võ công, trung bình tấn, cọc mai hoa, buộc bao cát chạy bộ... Hắn hề yếu đuối như vẻ bề ngoài.

 

Được thôi. Tô Minh Mị nghiến răng thầm nghĩ, Tiểu Thần tuổi còn nhỏ hơn nàng mà còn chịu đựng , chẳng lý gì tỷ tỷ như nàng hành.

 

nàng và Quân T.ử Thần còn cố , chứ Tô Cảnh Ngôn mới 6 tuổi thì chịu nổi nữa: "Tỷ tỷ, chân của đau quá, nổi nữa ..."

 

Trong đoàn lưu đày chỉ Tô Cảnh Ngôn là trẻ con, những đứa trẻ khác cũng bắt đầu lóc om sòm.

 

"Mẹ ơi, con uống nước, con khát quá, cũng mệt lắm ..."

 

"Cha ơi, chúng còn bao lâu nữa, bao giờ mới đến nơi ạ, con nổi nữa, con ăn cơm..."

 

Câu hỏi khiến cha nọ chỉ khổ, bao giờ mới đến nơi ?

 

Con đường lưu đày từ Thánh Kinh đến Bắc Cảnh chỉ mới bắt đầu thôi, ngay cả một phần nghìn cũng tới!

 

Có những đứa trẻ ngang bướng thậm chí còn lăn đùng đất ăn vạ, nhất quyết .

 

Quan binh tiếng trẻ con lóc thì bực bội, khỏi lộ vẻ hung ác, vung roi quất các phạm nhân, lớn tiếng quát mắng: "Gào cái gì mà gào? Từng đứa chúng mày c.h.ế.t hết ? Mau cút về phía cho lão t.ử, còn tưởng là thiếu gia tiểu thư gì nữa ..."

 

quỳ xuống cầu xin: "Các vị quan gia ơn phước, chúng từ Thánh Kinh tới giờ ăn một miếng cơm, uống một ngụm nước, lớn còn nhịn nhưng bọn trẻ thật sự chịu nổi nữa ... Cầu xin quan gia khai ân, dù chỉ là nghỉ chân tại chỗ một lát thôi cũng ..."

 

Đương nhiên, quỳ xuống cầu xin chắc chắn tránh khỏi một trận đòn roi da thịt.

 

đ.á.n.h xong, quan binh cuối cùng cũng đồng ý.

 

Đường lưu đày mới bắt đầu,

 

Không thể dồn đám tù nhân đường c.h.ế.t hết .

 

Nếu , sẽ khó mà ăn với cấp .

 

"Được , nghỉ ngơi ở đình Thập Lý phía !"

 

Có hy vọng, bước chân của đám tù nhân nhanh hơn hẳn: "Cố lên một chút, sắp đến đình Thập Lý ..."

 

Ngoài kinh thành, đình Thập Lý.

 

Một nữ t.ử b.úi tóc theo kiểu nông phụ, đầu quấn một mảnh vải hoa xanh, vai đeo một tay nải, đang kiễng chân mong đợi.

 

Bên cạnh nàng là một chiếc xe lừa, con lừa nhỏ kéo theo một chiếc xe bản mộc, bên rải rơm rạ và một chiếc chăn mỏng.

 

Thấy đoàn lưu đày, nữ t.ử đỏ hoe mắt: "Lão gia!"

 

Tô tam thúc đang cõng cháu trai Tô Tương Khanh ngẩng đầu lên, hai phu thê rõ ràng mới xa một đêm, lúc gặp cũng nhịn mà nghẹn ngào: "Nhu nương!"

 

 

Loading...