Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 32: Nữ tướng tương lai
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu thị ngất mà bất kỳ dấu hiệu báo nào. Bà cùng Phạm Đồng lưng ngã nhào xuống đất, Phạm Đồng gào lên: "Ái chà, ngã c.h.ế.t tiểu gia !"
"Đồng ca nhi, Đồng ca nhi, con ?!" Phạm lão phu nhân một mặt cuống quýt hỏi han cháu trai, một mặt c.h.ử.i bới Diêu thị: "Đồ tiện phụ ngươi tâm địa gì đây? Bản là loại gà đẻ trứng, sinh con trai nên hại tôn t.ử của ?!"
Diêu thị sấp mặt đất.
Phạm Đồng nhảy dựng lên, hung hăng đá một nhát Diêu thị: "Tiện nhân! Đồ tiện nhân! Dám ngã !"
dù cho Phạm lão phu nhân mắng nhiếc thế nào, Phạm Đồng đá bao nhiêu nhát, cơ thể Diêu thị vẫn bất động như c.h.ế.t .
Yên tỷ nhi nhào lên mẫu , dùng tấm nhỏ bé đỡ lấy những đòn đ.ấ.m đá: "Mẫu , tỉnh mà... Nhị ca, đừng bắt nạt mẫu , đừng đá bà , xin đừng đá nữa..."
Phạm Đồng đang cơn thịnh nộ, bồi thêm hai cước Phạm Yên, ánh mắt lộ vẻ khoái chí khi hành hạ khác: "Ngươi cũng là hạng tiện nhân giống như mẫu ngươi !"
Hành trình chậm , quan binh mặt mày nghiêm nghị, đeo đao bước tới quát hỏi: "Có chuyện gì? Ồn ào cái gì? Đều nếm mùi roi da ?!"
"Đồng ca nhi!" Phạm lão phu nhân vội kéo Phạm Đồng lòng vì sợ roi của quan binh thương bảo bối tôn t.ử. Đối với con dâu đang thoi thóp và cháu gái ruột thịt đất, bà chẳng thèm liếc mắt lấy một cái, ngược còn thêm mắm dặm muối cáo trạng với quan binh: "Quan gia, là thế , con dâu lười biếng của nữa, nó đang giả c.h.ế.t đấy..."
Quan binh tin lời lão bà, vung roi quất xuống Diêu thị: "Ngươi dậy ? Có ?!"
Đối với đám lưu phạm vượt ngàn dặm xa xôi, quan binh áp giải tay tàn độc mới trấn áp bọn họ. Nếu kẻ nào cũng kêu nổi giở trò lười biếng thì đội ngũ sẽ loạn hết cả.
Vì , kẻ giả c.h.ế.t trốn việc, dù là để lập uy g.i.ế.c gà dọa khỉ, quan binh cũng quất roi xuống .
Yên tỷ nhi ôm c.h.ặ.t lấy mẫu , hai roi quất xuống lớp áo tù xám xịt hiện rõ vệt m.á.u đỏ tươi. Cô bé đau đến mức thốt nên lời nhưng vẫn chắn : "Mẫu con lười biếng, xin đừng đ.á.n.h mẫu con, cầu xin ngài..."
Dẫu là kẻ tâm địa sắt đá đến cũng khó lòng xúc động tình thâm mẫu t.ử như .
Đến nhát roi thứ ba, quan binh giơ tay lên nhưng cách nào đ.á.n.h xuống nữa.
Bên cạnh đó, những kẻ đang mệt mỏi rã rời vốn chẳng lo chuyện bao đồng cũng nhịn mà lên tiếng: "Con dâu nhà họ Phạm cõng đứa con chồng suốt một canh giờ , lẽ là ngất thật đấy..."
" , lão phu nhân nhà họ Phạm tâm địa quá độc ác, dung túng tôn t.ử hành hạ con dâu đến nông nỗi còn đổi trắng đen, bảo con dâu lười biếng..."
Quan binh mắt, dọc đường lão bà ác độc hành hạ con dâu đều thấy rõ, đúng sai trái trong lòng tự tính toán.
Hắn cúi thăm dò thở của Diêu thị, về phía Triệu Phong đang tới: "Đầu nhi, còn sống."
Nếu c.h.ế.t đường lưu đày thường sẽ chôn cất tại chỗ, nhưng nếu c.h.ế.t...
Triệu Phong lệnh: "Cho nàng uống chút nước."
"Rõ."
Diêu thị vì cõng Phạm Đồng suốt một canh giờ dẫn đến kiệt sức, thêm nắng nóng sốt nhiệt nên dù đổ nước cũng tỉnh ngay.
Tuy nhiên, khi trời tối tới dịch trạm, cả đoàn thể vì một Diêu thị mà trì hoãn hành trình.
Triệu Phong dùng ngón cái miết nhẹ lên chuôi đao bên hông, đó là thói quen mỗi khi suy nghĩ. Trầm ngâm một lát, Triệu Phong mới cất lời: "Khiêng phụ nhân lên xe chở lương , đợi nàng tỉnh thì tự xuống mà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-32-nu-tuong-tuong-lai.html.]
Quan binh áp giải cũng chịu trách nhiệm về lượng lưu phạm. Trừ phi c.h.ế.t và tận mắt thấy chôn xuống đất, nếu mà tùy ý vứt bỏ lưu phạm nửa sống nửa c.h.ế.t, ngộ nhỡ kẻ đó may mắn sống sót trở thành kẻ đào tẩu thì quan binh phụ trách sẽ chịu trọng phạt.
Không tùy ý bỏ rơi lưu phạm còn sống, vả cũng để đề phòng kẻ nảy sinh ý đồ , cố tình giả bệnh để trốn chạy.
Triệu Phong tuy thiết diện vô tư, nhưng sâu trong lòng vẫn còn một chút thương cảm đối với phụ nữ và trẻ nhỏ trong kiếp lưu đày.
Chuyện là do đàn ông trong nhà gây , nữ quyến và trẻ nhỏ đều vạ lây. Đặc biệt là con Diêu thị, qua là sủng ái trong nhà, e là chẳng hưởng bao nhiêu vinh hoa của phủ Khang Viễn Bá mà chịu cảnh lầm than thế , thật là oan ức.
Một chút lòng trắc ẩn thể giúp con Diêu thị sống sót, Triệu Phong sẽ tiếc rẻ gì.
Đến ngoài như Triệu Phong còn thương kẻ yếu, cho Diêu thị tạm xe lương, mà Phạm lão phu nhân khắc nghiệt đến cực điểm. Vừa thấy liền gào lên: "Đồ tiện tì mà cũng xứng xe ngựa ? Cái già của còn đang cuốc bộ đây ! Quan gia, cho ngài , con Diêu thị chắc chắn là giả vờ, tin để cho ngài xem..."
Phạm lão phu nhân định xông tới giật tóc Diêu thị, xem bà còn giả vờ !
Bà và bảo bối tôn t.ử còn xe lương, hạng tiện tì như Diêu thị mà xứng ?!
"Đủ ! Lão bà còn dám loạn, tin lão t.ử xử ngươi luôn ?!" Triệu Phong sầm mặt, ánh mắt sắc lẹm đầy uy h.i.ế.p: "Nếu ngươi hành hạ con dâu thì xảy chuyện . Hành trình hôm nay chậm trễ, nếu khi trời tối tới dịch trạm, coi chừng cái da của ngươi đấy!"
Phạm lão phu nhân chút sợ hãi, nhưng đột nhiên bà đảo mắt, ôm lấy n.g.ự.c kêu la: "Ối dào ôi, từng tuổi mà ngài nỡ dọa thế , quan gia, n.g.ự.c đau quá, xong , sắp c.h.ế.t ..."
Phạm lão phu nhân giả vờ ngất xỉu, mắt trợn trắng, định ngã lăn đất.
Triệu Phong mấy cái trò mèo của bà ?
Hắn giơ roi lên.
Vừa quất một roi, lão bà đang giả ngất liền bật dậy như lò xo.
Triệu Phong tuốt đao , lạnh đầy sát khí: "Muốn tìm cái c.h.ế.t thì lão t.ử thành cho ngươi."
Mèo Dịch Truyện
Lúc Phạm lão phu nhân mới chịu an phận.
Diêu thị đưa lên xe lương, chen giữa đống cỏ khô, gương mặt trắng bệch vẫn tỉnh , theo đoàn lưu đày lảo đảo tiến về phía ...
Yên tỷ nhi vịn xe lương mà , đôi chân nhỏ nhắn nổi đầy mụn nước, m.á.u thấm ngoài, từng bước chân tập tễnh lẽo đẽo theo ...
Cô bé thật sự nổi nữa , nhưng còn mẫu ...
Cô thể gục ngã, cô còn chăm sóc mẫu nữa...
Ngay khi Yên tỷ nhi kiệt sức sắp ngất , một đôi tay từ phía đỡ lấy cô. Yên tỷ nhi cảm thấy dường như bế lên một chiếc xe lừa, xe lắc lư khiến hàng mi cô rung động. Trong cơn mơ màng, cô thấy một gương mặt tỷ tỷ xinh , khẽ thốt lên: "Nước..."
Một ly chanh thêm đá cắm ống hút, thành ly trong suốt đọng những giọt nước và lạnh mờ mịt, thôi cũng thấy mát lạnh thấu tim.
Tô Minh Mị đưa ống hút tới bên miệng Yên tỷ nhi, cô bé uống một cách vô thức.
Nửa ly chanh đá chua chua ngọt ngọt trôi xuống bụng, Yên tỷ nhi cuối cùng cũng mở mắt, đôi mày cong nở một nụ yếu ớt nhưng ngoan ngoãn khiến xót xa: "... Tỷ tỷ, là cứu ?"
Không ai rằng, cô bé phận đáng thương, vẫn thể mỉm trong nghịch cảnh , tương lai sẽ trở thành một nữ tướng khai quốc của một vương triều mới.