Bị tịch thu gia sản, lưu đày Dị Năng Trong Tay . Ta Thu Dọn Cả Hoàng Cung - Chương 41: Tự thực kỳ quả

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:53:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , một kẻ cay nghiệt như Phạm lão phu nhân bắt đầu thấy nhớ nàng dâu Diêu thị.

 

Đương nhiên, bà chẳng hề hối gián tiếp hại c.h.ế.t Diêu thị, mà chỉ nghĩ rằng nếu Diêu thị còn sống thì sẽ tiếp tục trâu ngựa cho bà , bà cũng chẳng tự nhóm lửa nấu cơm thế .

 

...

Mèo Dịch Truyện

 

Phạm lão thái thái cảm thấy bản dường như vẫn nghỉ ngơi đủ, mà buổi chiều tiếp tục lên đường.

 

Lúc bộ, chân tay bà run rẩy lẩy bẩy, thế mà Phạm Đồng bắt đầu giở quẻ: "Tổ mẫu, con nổi nữa! Con cõng!"

 

Mỗi ngày đến bốn, năm mươi dặm, cái vị công t.ử bột xác quý tộc như Phạm Đồng tự hết nổi. Lần Diêu thị cõng lâu quá nên ngất một , khi quan binh quở trách, Phạm lão thái thái mới bảo Diêu thị mỗi ngày chỉ cõng Đồng ca nhi nửa canh giờ.

 

Phạm Đồng cõng thành thói quen, cứ đến giờ là bắt đầu giở trò lười biếng.

 

Thế nhưng, hiện tại chẳng còn một Diêu thị nào để cho ức h.i.ế.p nữa.

 

Phạm Đồng Phạm lão thái thái nuông chiều đến mức vô cùng ngang ngược kiêu ngạo, mới chẳng thèm quan tâm, tóm mệt , nữa!

 

"Kiến nhi! Kiến nhi!" Phạm lão thái thái quấy rầy đến đau cả đầu, liên tục gọi tên con trai: "Hay là con đến cõng Đồng ca nhi ."

 

Phạm Kiến từ chối, trưng uy nghiêm của cha: "Mẫu , nó lớn ngần , cứ để nó tự !"

 

Dĩ nhiên, lúc Diêu thị còn sống, Phạm Kiến bao giờ những lời .

 

Bởi vì lúc đó xót con trai.

 

so với con trai, Phạm Kiến tự nhiên càng xót bản hơn.

 

Ngay cả chính cũng mệt đứt !

 

Đâu chịu cõng Phạm Đồng.

 

Dao cắt thịt thì chắc chắn đau.

 

Phạm lão thái thái đành dỗ dành: "Đồng ca nhi ngoan, phụ con cũng mệt, con tự thôi..."

 

"Không , , con cứ cõng cơ!" Phạm Đồng dĩ nhiên chẳng hạng hiểu chuyện, mặc cho Phạm lão thái thái đến khô cả môi, đứa trẻ hư hỏng vẫn gào : "Phụ cõng! Vậy thì tổ mẫu cõng con!"

 

Nói xong, đứa trẻ ngỗ ngược nhảy phóc lên lưng Phạm lão thái thái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/bi-tich-thu-gia-san-luu-day-di-nang-trong-tay-ta-thu-don-ca-hoang-cung/chuong-41-tu-thuc-ky-qua.html.]

Phạm lão thái thái tiếng "rắc" một cái, trẹo hông . Đau đến mức khuôn mặt già nua biến dạng, nhăn nhó thành một cục: "Ái chà chà..."

 

...

 

Mới chỉ một ngày mà Phạm lão thái thái dường như già nhiều, tấm lưng còng hẳn xuống. Vậy mà buổi tối khi hạ trại, bà vẫn kéo cái hông trẹo và đôi chân vững để nhóm lửa nấu cơm cho con cháu.

 

Nếu là Phạm lão thái thái thì lẽ sẽ thấy thương xót bà , nhưng với những ai rõ bà là kẻ khắc nghiệt, hẹp hòi thế nào, thì lưng ai chẳng thầm c.h.ử.i một câu: Đáng đời?

 

Nếu hành hạ, hại c.h.ế.t con dâu của , nếu ban đầu bà đối đãi với Diêu thị hơn một chút, thì rơi cảnh ngộ ngày hôm nay?

 

Thế mới , kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận!

 

Phía bên , Phạm lão thái thái khói nồng hun cho ho sặc sụa, nước mắt chảy ròng ròng, khỏi thấy lòng buồn tủi.

 

rốt cuộc cũng nếm trải trái đắng do chính tay gieo xuống.

 

Bên , Lam Anh từ phía xe lừa tới, khẽ lắc đầu với trong Tô gia. Trên tay nàng bưng một cái bát nhỏ, bên trong là cháo gạo đặc sánh, trong vắt cùng đĩa rau trộn xanh mướt, kèm theo mấy miếng củ cải muối màu hồng nhạt, vị chua ngọt giòn tan.

 

Một bát cháo như , trong hành trình lưu đày là món sơn hào hải vị cực phẩm. Đổi là những kẻ lưu đày khác chắc chắn ngửa cổ húp sạch, đến cả hạt cơm đáy bát cũng bỏ sót, mà lúc ... một miếng cũng đụng .

 

"Con bé vẫn chịu ăn ?" Khương Nhu nhíu mày : "Đứa nhỏ một ngày ăn uống , tuy hôm nay bắt nó bộ mà xe lừa, nhưng cứ tiếp tục thế , cơ thể sớm muộn cũng gục ngã mất."

 

Sở Uyển khẽ thở dài: "Đứa trẻ nỗi đau quá lớn chấn động, tự nhốt với thế giới bên ngoài . Lúc cảm thấy đau đớn đói khát . Khi mẫu phi qua đời, cũng từng trải qua chuyện , loại tình trạng buộc sự kích thích mới thoát ."

 

Tô Minh Mị dậy, đón lấy bát nhỏ từ tay Lam thị, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo xinh đầy nghiêm túc: "Mẫu , để con cho."

 

"Hy vọng lời của Minh Mị sẽ tác dụng..."

 

"Nói cũng , đứa nhỏ đó thật sự là một đáng thương..."

 

Yên nhi đang ôm gối, cằm tựa lên đầu gối, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t tờ giấy nghĩa tuyệt vương vết m.á.u. Cả con bé cuộn tròn trong góc xe lừa, mặt và y phục vẫn còn vương vết m.á.u khô của mẫu Diêu thị. Đôi mắt to tròn như trái nho vốn , giờ đây như phủ một lớp sương mù xám xịt, chẳng còn chút thần thái nào.

 

Con bé giống như một con b.úp bê bằng sứ vỡ vụn, đờ đẫn, c.h.ế.t lặng trong thế giới của riêng .

 

Tô Minh Mị lạnh giọng, phá tan sự tĩnh lặng: "Phạm Yên, ngươi thật sự cứ suy sụp mãi như thế ? Ngươi chắc chắn đây chính là điều mà mẫu ngươi thấy ?"

 

"Nếu bà cái c.h.ế.t của đổi là một đứa con gái dở sống dở c.h.ế.t, như một cái xác hồn..."

 

"Ngươi xem, bà nhắm mắt xuôi tay nổi ?"

 

 

Loading...